Nhưng Hồng Quảng biết Tàn Phong là đệ tử chân truyền, làm việc rất vững vàng. Hắn trịnh trọng dẫn Lý Quân tới trước mặt mình thì chắc chắn là có lý do.
“Hừ.”
Phía bên kia, Dương Chấn hừ lạnh một tiếng, hắn nhìn về phía này bằng ánh mắt lạnh lẽo. Đánh đệ đệ của hắn, chuyện này không thể dễ dàng bỏ qua.
“Đại trưởng lão, Lý Quân cũng không hẳn là người không liên quan. Hắn được tổ sư Thừa Phong Chân Nhân của Thanh Hư Tông truyền thụ trận đạo, vậy nên ta mới đưa hắn về Thanh Hư Tông.”
Nghe Tàn Phong nói vậy, vẻ mặt đại trưởng lão tỏ ra ngỡ ngàng.
Thừa Phong Chân Nhân, ông là tổ sư đời thứ tư của Thanh Hư Tông, người của thời đại mấy nghìn năm trước.
Theo vai vế của Thanh Hư Tông, Lý Quân được Thừa Phong Chân Nhân truyền thụ tương đương với đệ tử của Thừa Phong Chân Nhân, cho dù là Đại trưởng lão thì cũng phải gọi Lý Quân một tiếng tổ sư.
Nói cách khác, Tàn Phong rước về cho họ một ông tổ.
Lúc này, không chỉ Đại trưởng lã mà tất cả người xung quanh đều trở nên trầm mặc.
Quá mức khó tin.
Phía bên kia, biểu cảm trên mặt Dương Chấn cũng trở nên cứng đờ.
Hắn không ngờ, tên tiểu tử mà Tàn Phong mang về lại có thân phận như vậy.
“Được Thừa Phong Chân Nhân truyền thụ? Sao có thể?”
Im lặng vài giây, Dương Chấn là người đầu tiên đưa ra chất vấn.
“Thừa Phong tổ sư là nhân vật mấy nghìn năm trước, làm sao chứng minh hắn là truyền nhân của Thừa Phong tổ sư?”
“Đúng vậy.”
Dương Chấn vừa nói thế, người xung quanh cũng phụ họa theo.
“Đúng đấy, một người ở đâu chui ra rồi nói là tổ tông của chúng ta, thật hoang đường quá. Ta thấy tên này là chắc chắn là lừa đảo.”
Hồng Quảng cũng nhìn chằm chằm Lý Quân với ánh mắt sáng như đuốc
“Thừa Phong tổ sư là thiên tài kiệt xuất nhất của Thanh Hư Tông, năm đó sau khi rời khỏi Thanh Hư Tông thì không bao giờ trở lại nữa. Ông ấy có lưu lại truyền thừa ở bên ngoài cũng có khả năng. Chỉ là ngươi chứng minh cho chúng ta xem bằng cách nào?”
Đối với điều này, Lý Quân cười một cách tự tin.
Thừa Phong Chân Nhân truyền thụ lại trận đạo tu luyện cả đời cho hắn, muốn chứng minh không có gì khó.
Nhưng Lý Quân còn chưa lên tiếng, giọng nói của Thừa Phong Chân Nhân đã vang lên bên tai.
“Đi kiểm tra tư chất trận đạo đi, vừa hay ta cũng tò mò tư chất trận đạo của ngươi ở cấp bậc nào.”
Nghe vậy, Lý Quân lập tức đổi giọng nói: “Chẳng phải các người sắp kiểm tra tư chất cho đệ tử sắp nhập môn sao? Có thể cho ta kiểm tra cùng. Sau khi nhìn thấy tư chất trận đạo, các người sẽ hiểu vì sao Thừa Phong Chân Nhân lại chọn ta. Bởi vì tư chất của ta là vô song.”
Nghe vậy, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.
Người này quá ngông cuồng.
“Được.”
Đại trưởng lão Hồng Quảng gật đầu, ông cho rằng đây cũng là một cách hay.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất