Thiên kiêu đứng đầu nhà họ Vương – Vương Huyền, cường giả duy nhất trong thế hệ trẻ bước vào Thần Cảnh, giờ lại bị người ta giẫm ở dưới chân.
Đặc biệt là Đàm Đài Hạo Thương, ông ta trợn tròn mắt, gương mặt đầy vẻ khiếp sợ.
Lý Quân lại có thể nghiền ép Vương Huyền, vậy thì những gì con gái ông ta nói đều là sự thật, Lý Quân vượt xa Vương Huyền.
“Vậy có phải người của gia tộc Đàm Đài đều bị Lý Quân giết đúng không?”
Lúc này, người tiến vào di tích cũng lần lượt xuất hiện.
Nhìn Vương Huyền bị Lý Quân giẫm ở dưới chân, vẻ mặt bọn họ vô cùng phức tạp.
Người của nhà họ Vương là khó coi nhất, thiên kiêu nhà mình bị chà đạp như vậy, điều này chẳng khác nào tát thẳng vào mặt họ.
“Thả thiên kiêu tộc ta ra.”
Đại trưởng lão nhà họ Vương - Vương Lâm giận dữ hô lên.
“Thiên kiêu của tộc các người muốn giết ta, giờ lại bảo ta thả người? Đùa đấy à?”
Dưới chân Lý Quân lại dùng sức.
Rắc.
Đầu Vương Huyền lại bị giẫm lún xuống.
“Khốn kiếp.”
Vương Lâm sầm mặt.
Đối phương dám làm trái lệnh của ông ta, hắn đang khiêu khích nhà họ Vương, không xem bọn họ ra gì.
“Tiểu tử, nếu ngươi còn dám làm hại thiên kiêu nhà họ Vương, ta chắc chắn sẽ lấy mạng ngươi.”
Khí thế trên người đại trưởng lão nhà họ Vương bố dâng lên. Là một cường giả Thần Cảnh tầng thứ ba, ông ta có sự kiêu hãnh của riêng mình.
“Còn không mau thả người.”
Vương Lâm lớn giọng quát mắng.
“Thả người à?”
Lý Quân nở nụ cười tà ác: “Thả con mẹ nhà ông!”
Dứt lời, sức mạnh lôi đình dưới chân bộc phát.
“Ầm!”
Đầu Vương Huyền bị giẫm nát vụn, máu thịt bắn tung tóe, lúc này hắn ta chỉ còn là một cái xác không đầu.
Xung quanh chìm vào sự im lặng chết chóc.
Đó chính là thiên kiêu của nhà họ Vương, niềm hy vọng trăm năm của gia tộc, vậy mà lại bị giết chết một cách tàn nhẫn như vậy.
Quan trọng là, hắn lại dám làm thế!
Người của những thế lực khác rợn cả sống lưng.
Nhà họ Vương sẽ phát điên mất.
“Tiểu tử, ngươi đi chết đi.”
Quả nhiên, sau vài giây im lặng, đại trưởng lão nhà họ Vương hoàn hồn, ông ta gầm lên đầy giận dữ.
Ông ta điều khiển Bạch Hồng dài mấy chục trượng chém thẳng về phía Lý Quân.
Thiên kiêu nhà họ Vương bị giết khiến ông ta hoàn toàn mất đi lý trí.
Đại trưởng lão nhà họ Vương, Vương Lâm vung kiếm, uy nghiêm vô thượng bao trùm khắp nơi.
Trên quảng trường, vô số cao thủ đồng loạt biến sắc.
Những người tu vi kém đã không chịu nổi, ngay cả những cao thủ cấp Chưởng giáo bình thường cũng phải lùi lại.
Chỉ người của các thế lực thượng cổ mới không bị ảnh hưởng.
"Đã muốn chết, vậy để ta tiễn ngươi và thiên kiêu của tộc ngươi xuống đất đoàn tụ."
Hơi thở trên người Lý Quân cuộn trào, anh chuẩn bị ra tay.
Tuy đối phương là Thần Cảnh tầng ba, nhưng không là gì với Lý Quân cả.
Trước đó anh còn từng giết cả Thần Cảnh tầng bốn.
"Chết đi!”
Vương Lâm gầm lên, kiếm quang trong tay càng lúc càng chói lòa, như muốn chém toạc cả bầu trời.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất