"Dám động tới cốc chủ của Tê Hà Cốc, tưởng Tê Hà Cốc không người chắc?"
Bàn tay và kiếm quang va vào nhau, ầm ầm như sấm dậy.
Toàn bộ đòn công kích của Vương Lâm bị chặn lại.
Lúc này mọi người mới nhìn rõ, người ra tay là một lão giả áo trắng. Mặt mũi nghiêm nghị, đứng lơ lửng trên không trung, uy lực khủng bố lan tràn khắp nơi.
Vừa thấy lão giả, không ít người ở đây lộ vẻ khác thường, nhất là người của các thế lực thượng cổ, trong mắt dấy lên sự khó tin.
"Thái thượng trưởng lão của Tê Hà Cốc, Mạnh Lăng Tuyệt?”
Tê Hà Cốc có ba vị Thái thượng trưởng lão, lần lượt là Dương Cầm Hổ, Mạnh Lăng Tuyệt, và Đàm Ngọc Long.
Trong ba người, Đàm Ngọc Long mạnh nhất, Mạnh Lăng Tuyệt kế đó, Dương Cầm Hổ yếu hơn.
"Không ngờ ông ta lại đứng ra vì Lý Quân. Vừa rồi ông ta nói gì? Cốc chủ Tê Hà Cốc? Chẳng lẽ Lý Quân chính là Cốc chủ mới của Tê Hà Cốc?"
Bị Mạnh Lăng Tuyệt ép lùi lại, Vương Lâm có vài phần kiêng dè, quát lớn: "Họ Mạnh kia, nhà họ Vương bọn ta với Tê Hà Cốc các ngươi xưa nay nước sông không phạm nước giếng, tốt nhất đừng xen vào chuyện của bọn ta.”
"Ngươi điếc sao? Kẻ ngươi định ra tay chính là Cốc chủ mới của Tê Hà Cốc bọn ta, sao ta có thể để ngươi đắc thủ được?”
Vừa rồi mọi người còn chưa dám tin, đến khi Mạnh Lăng Tuyệt lại cất lời thì mới hoàn toàn xác nhận, Lý Quân chính là vị Cốc chủ mới đang đồn ầm ĩ dạo gần đây.
Trường đấu chợt lặng đi một nhịp, ai nấy đều đang tiêu hóa tin tức ấy.
Bên kia, sắc mặt Đàm Đài Hạo Thương thay đổi. Ai ngờ con cóc ghẻ trong mắt ông ta lại là Cốc chủ mới của Tê Hà Cốc, là một trong hai yêu nghiệt đang nổi khắp Chư Thánh Địa dạo gần đây.
Trước đó Đàm Đài Khinh Vũ đã nói với ông ta không ít ưu điểm của Lý Quân, nhưng ông ta không buồn để tâm, chỉ coi Lý Quân là tên cóc ghẻ, làm sao sánh được với Vương Huyền.
Thế mà lúc ấy Lý Quân không chỉ tự tay đánh chết Vương Huyền, mà còn là một trong hai yêu nghiệt kia.
Nếu sớm biết thân phận của Lý Quân, ông ta đã chẳng dám gây thù với anh, tiếc là giờ có nói gì cũng muộn rồi.
"Lý Quân là Cốc chủ Tê Hà Cốc... Vậy ở Chư Thánh Địa bây giờ, người có thể cân sức với hắn chỉ còn tên yêu nghiệt của U Hồn Cốc kia thôi nhỉ."
Nào ngờ ý nghĩ ấy vừa lóe lên, kế đó trong đám đông đã vang lên tiếng kinh hô.
“Hắn không chỉ là Cốc chủ Tê Hà Cốc, hắn ta cũng là người đã giết chết ba vị Lâu chủ của Vạn Bảo Lâu trong U Hồn Cốc.”
Hôm ấy Lý Quân giết ba Lâu chủ của Vạn Bảo Lâu, rất nhiều người tận mắt chứng kiến.
Hóa ra hai thanh niên cao thủ lẫy lừng khắp Chư Thánh Địa lại cùng một người.
Người của Đàm Đài gia tộc thì càng ngớ người.
Trước đó bọn họ còn định lôi kéo yêu nghiệt của U Hồn Cốc về phe mình, thậm chí đã chuẩn bị nhường cả vị trí phó tộc trưởng, ai ngờ vị thiên kiêu tuyệt thế kia lại chính là Lý Quân.
Lúc này, Mạnh Lăng Tuyệt cúi nhìn Lý Quân ở phía dưới, nói: "Cốc chủ, ngài làm tốt lắm. Ban đầu nghe nói Thượng Quan Tĩnh tự quyết Cốc chủ mới mà không thông qua chúng ta, ta còn thấy khó chịu. Hôm nay gặp Cốc chủ rồi mới biết thằng nhóc Thượng Quan Tĩnh làm rất đúng.”
"Cốc chủ cứ nghỉ ngơi giây lát, có ta ở đây, không ai có thể làm hại ngài." Mạnh Lăng Tuyệt nói.
Nghe vậy, sắc mặt Vương Lâm cực kỳ khó coi.
Thiên tài của nhà họ Vương bị giết, chắc chắn ông ta phải báo thù rửa nhục, nhưng thực lực của Mạnh Lăng Tuyệt không hề thua kém ông ta, muốn giết Lý Quân không phải chuyện dễ dàng gì.
Đang lúc ông ta cân nhắc cách phá cục, đại trưởng lão Long Ngũ Mệnh của nhà họ Long bỗng đứng ra, quát lớn: "Mạnh Lăng Tuyệt, e là hôm nay ngươi không bảo vệ nổi Lý Quân đâu."
Long Ngũ Mệnh xuất hiện, khí thế hòa cùng Vương Lâm, lập tức áp chế Mạnh Lăng Tuyệt.
Mạnh Lăng Tuyệt biến sắc.
Đại trưởng lão Long Ngũ Mệnh của nhà họ Long chỉ kém Vương Lâm một chút, cũng là Thần Cảnh tầng ba. Nếu hai người liên thủ thì ông ta không phải đối thủ.
"Long Ngũ Mệnh, ngươi định đối đầu với Tê Hà Cốc sao?"
"Đây là chuyện giữa Tê Hà Cốc và nhà họ Vương, tốt nhất ngươi đừng xen vào. Bức ta đến đường cùng, dù các ngươi có liên thủ thì ta cũng sẽ liều chết với các ngươi." Mạnh Lăng Tuyệt quát.
Với thân phận cao thủ Thần Cảnh tầng ba, ai cũng có thủ đoạn liều mạng, ông ta tin chỉ cần mình liều chết thì đám người Long Ngũ Mệnh cũng phải e dè, tuyệt đối có thể mở đường máu rút lui.
Nhưng Long Ngũ Mệnh chẳng hề tỏ vẻ kiêng dè như tưởng tượng, trái lại phá lên cười.
"Mạnh Lăng Tuyệt, ngươi nghĩ đơn giản quá."
“Nếu cốc chủ Tê Hà Cốc các ngươi chỉ đắc tội với nhà họ Vương, thì nhà họ Long chúng ta còn chẳng thèm so đo. Đằng này kẻ thù mà hắn chọc đâu chỉ có hai nhà chúng ta."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất