Đối mặt với kiếm quang chém xuống, Lý Quân chỉ nở một nụ cười lạnh lẽo. 

 

Cơ thể hắn khẽ động, chân giẫm mạnh trên mặt đất, hẳn nhảy vọt lên, cánh tay lóe lên tia chớp lao về phía luồng kiếm quang đang chém xuống. 

 

“Bách Long Ngự Phong Lôi.” 

 

“Ầm ầm!” 

 

Hai luồng sức mạnh va chạm. 

 

Một bóng người bay vọt lên trời, kẻ kia lại rơi nhanh xuống. 

 

Ánh mắt Lý Quân đầy sự điên cuồng. 

 

Nhìn bóng người bị mình đánh bay ra xa, hắn giậm chân trên không trung, mang theo sấm sét cuồn cuộn rồi đánh xuống. 

 

Nắm đấm mang theo sấm sét cuồn cuộn. 

 

“Ầm ầm ầm!” 

 

Lúc này, Lý Quân như hóa thân thành hung thú thời viễn cổ, chân đạp không, trên nắm đấm là chân khí hình rồng, khí thế vô cùng đáng sợ. 

 

Vương Huyền bị một chiêu của Lý Quân đánh bay, hắn ta đã không dám khinh thường đối phương. 

 

Lúc này, thấy Lý Quân đánh tới, vẻ mặt hắn thay đổi, hắn cảm thấy sức mạnh của đối phương quá lớn, bản thân không thể nào chống đỡ được. 

 

Lúc này, kiếm quang trong tay Vương Huyền hình thành một màn kiếm, bản thân hắn trốn ở phía sau. 

 

Đòn tấn công của Lý Quân đánh tới, tiếng sấm nổ vang. 

 

Cái gì mà kiếm quang kiếm cương, tất cả đều sẽ bị phá vỡ. 

 

Bảo kiếm của Vương Huyền bị đánh nát, thân thể không ngừng lùi về sau. 

 

Lý Quân không buông tha, lôi điện vờn quanh chân, hắn đạp lên ngực Vương Huyền khiến đối phương bay ngược ra xa. 

 

Lý Quân đáp xuống, hắn không dừng bước mà lao về phía Vương Huyền sắp rơi xuống. 

 

Đám thiên kiêu đến từ các Thánh Địa đều khiếp sợ. 

 

Những người không biết thực lực Lý Quân lúc này cũng trợn tròn mắt, nói không nên lời. 

 

Bỗng nhiên mảng sương mù dâng lên, cửa từ từ mở ra. 

 

Bên ngoài. 

 

Vẻ mặt của đám người gia tộc Đàm Đài vô cùng khó coi, bọn họ nhìn về hướng cửa vào, muốn biết bên trong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. 

 

Nhiều người nhìn chằm chằm vào mệnh bài của Lý Quân và Vương Huyền. 

 

Vương Huyền từng tuyên bố muốn giết chết Lý Quân, nhưng giờ thí luyện sắp kết thúc, mệnh bài của Lý Quân vẫn còn nguyên. 

 

Lẽ nào tên Lý Quân kia tìm chỗ trốn rồi? 

 

Trong lúc bọn họ còn đang đoán già đoán non. 

 

Cửa mở. 

 

Còn chưa kịp nhìn rõ cảnh tượng bên trong, một bóng người đã bị đá bay ra ngoài. 

 

Một bóng người khác bám sát phía sau, lao ra như một mũi tên. 

 

“Bịch bịch bịch.” 

 

Đừng đòn tấn công đánh xuống. 

 

Người kia rơi xuống ở trung tâm quảng trường, ngực bị đánh nát. 

 

Cả quảng trường chìm vào sự im lặng chết chóc. 

 

Người của các thế lực đều trợn tròn mắt nhìn hai bóng người vừa xuất hiện. 

 

Kẻ rơi xuống đất rõ ràng là thiên kiêu nhà họ Vương – Vương Huyền, còn người đuổi theo kia là Lý Quân. 

 

Lý Quân không quan tâm ánh mắt người xung quanh, hắn giẫm chân lên đầu Vương Huyền, nói với vẻ mặt lạnh như băng: “Bây giờ biết là ai giết ai chưa?” 

 

Lúc này Vương Huyền đã vô cùng thê thảm, trong mắt chứa đầy lửa giận, gương mặt cũng vì thế mà trở nên dữ tợn. 

 

Đường đường là thiên kiêu nhà họ Vương, hào quang rực rỡ, vậy mà bây giờ lại xuất hiện trước mặt mọi người với cách thức nhục nhã như vậy, sao hắn ta có thể chịu được. 

 

“Lý Quân, ta thề, đợi ngươi rơi vào tay ta, ta sẽ băm xác ngươi thành trăm mảnh.” 

 

“Rắc.” 

 

Lý Quân mặt không gợn sóng, chân dùng lực, hắn đạp đầu Vương Huyền xuống. 

eyJpdiI6InJNYXVOVnpWd09uSWRPdHlwTEo1U1E9PSIsInZhbHVlIjoiUWdGYzNcL0FuRVhVd0x5eGFQc3lIbGJMdTFGVlNuQ2RMQ0U4bkZzRVA3eGFvN21pU0I2emVkTTZDS25KWG1nTTIiLCJtYWMiOiJhYTA4ZDdkZWQ4OWRhOWM4YWJmZTRiNWJmOWVlMDQxM2ZjYWNlNzZkOTBhZTI5MDFmNGEyZDI5YTYyNTI0YmU2In0=
eyJpdiI6Inl2aEhvZXVqRGg0VmxBZmk0TmdiYXc9PSIsInZhbHVlIjoidXNsMlc0eGl3cTdYVTRVUENxVHpTWkwrNWxLdjU1ZUd0eEh3SHlLeE15d1lIRmFGclFSVmx3d2NwbDlIdDk5NDRqa09tVjZsS1dXNjIyeUxqcDZxbVJHNWY0Smwyc0JXXC96UEVhY2w4VkhFbmxSUmE1M0x3a2p3MGpZWVRJcWs3K1lGV2NEREFnZ2Zlc2ZOZ0QyWlBHMlQremg0YWJoeVZtVU43OFM0YnJyQTdOdVNUYUpqS3Z1ODBCMHlSQVNkQiIsIm1hYyI6IjUxYjFiMjAwNmE3MTU1OGNlYzBkNmI0ZjhiMGU2YWQ5ZTc3NWQyMGZiNGRjYzdmMDZhNzdiZDVhMWI5ZDA5NzkifQ==

Lúc này, mọi người trên quảng trường mới phản ứng lại, bọn họ bàn tán xôn xao.

Advertisement
x