Người xung quanh lắc đầu.
Di tích quá lớn, xác suất gặp mặt không cao.
“Đàm Đài Khinh Vũ, ngươi có gặp Lý Quân không?”
Vương Huyền hỏi đích danh.
Hắn và Đàm Đài Khinh Vũ có hôn ước, nhưng một người kiêu ngạo như Vương Huyền, cưới hay không cưới Đàm Đài Khinh Vũ cũng chẳng quan trọng.
Nhưng Đàm Đài Khinh Vũ lại có những cử chỉ thân mật với Lý Quân trước mặt mọi người, hành động này khiến hắn rất khó chịu.
“Ta không thấy hắn.”
Đàm Đài Khinh Vũ lắc đầu.
“Nhưng ta nhắc nhở ngươi, tốt nhất đừng trêu chọc Lý Quân, nếu không ngươi chắc chắn sẽ chết.”
“Ngươi nói cái gì?”
Vương Huyền nổi giận: “Tên Lý Quân đó là cái thá gì, ngươi cho rằng Vương Huyền ta không bằng hắn?”
Đàm Đài Khinh Vũ nói xong thì không thèm quan tâm tới Vương Huyền nữa, nàng nhắm mắt mặc kệ hắn.
Vương Huyền bị khinh thường lại không thể bình tĩnh.
“Tên Lý Quân đó cùng lắm chỉ là Thần Cảnh, trong mười chiêu ta chắc chắn sẽ lấy mạng hắn.”
“Mười chiêu lấy mạng Lý Quân?”
Bên cạnh, Tô Thiền Tuyết nghe không nổi nữa.
“Vương Huyền, lời nói khoác như vậy mà ngươi cũng dám nói, nếu ngươi chứng kiến thủ đoạn của Lý Quân thì sẽ biết những gì ngươi vừa nói ngu ngốc thế nào, ngươi nên hỏi thiếu chủ nhà họ Long, nghe nói là huynh đệ tốt của ngươi, hắn ta biết Lý Quân lợi hại đến mức nào.”
Ánh mắt Vương Huyền lạnh đi, bị Đàm Đài Khinh Vũ coi nhẹ cũng thôi đi, bây giờ ngay cả Tô Thiền Tuyết cũng dám khinh thường hắn.
Hắn đang định nổi giận thì thấy một đám người đang đi về phía này, chính là người nhà họ Long.
Thiếu chủ nhà họ Long nhìn thấy Vương Huyền thì mừng rỡ.
Trước đó hắn tận mắt chứng kiến Lý Quân giết Nhị trưởng lão của gia tộc Đàm Đài, hắn vẫn muốn nói cho Vương Huyền tin tức này, đáng tiếc là không gặp trong di tích cấm.
Thấy Vương Huyền, hắn lập tức nói: “Vương thiếu, ta muốn nói cho ngươi một chuyện...”
Nhưng đúng lúc này, một bóng người xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.
Y phục của đối phương hơi lộn xộn, bước chân vững chắc, trên gương mặt lại rất bình tĩnh.
Mặc dù chỉ có một mình nhưng không ai dám xem thường hắn.
Chính xác là Lý Quân.
Người có tên, cây có bóng, mặc dù những người tiến vào di tích đều là thiên kiêu của các thế lực, nhưng không ai dám khinh thường Lý Quân.
Vừa rồi, Đàm Đài Khinh Vũ và Tô Thiền Tuyết đều ra mặt vì Lý Quân, chứng minh sự bất phàm của hắn.
“Lý Quân tới rồi.”
Khoảnh khắc thiếu chủ nhà họ Long nhìn thấy Lý Quân, cơ thể hắn không khỏi run lên.
Biểu cảm trên gương mặt Tô Thiền Tuyết và Đàm Đài Khinh Vũ có vẻ phức tạp.
Con đường thí luyện kết thúc, chuyện Lý Quân giết chết Nhị trưởng lão gia tộc Đàm Đài nhanh chóng truyền khắp các Thánh Địa.
Lúc đó, danh tiếng của Lý Quân sẽ đạt tới mức cao nhất.
Đối với Tô Thiền Tuyết mà nói, nàng ta không hy vọng quá nhiều người biết đến sự cường đại của Lý Quân.
Người biết càng ít thì nàng ta mới có nhiều cơ hội để kéo gần quan hệ với hắn, không đến nỗi bị người ta cướp mất.
Đàm Đài Khinh Vũ thì lo lắng, tiếp theo Lý Quân và gia tộc Đàm Đài sẽ chính thức đối đầu.
“Lý Quân, cuối cùng ngươi cũng xuất hiện.”
Sau khi nhìn thấy Lý Quân, Vương Huyền nở nụ cười lạnh.
Hắn đã từng nói sẽ khiến Lý Quân chết dưới kiếm mình, đương nhiên hắn phải làm được.
Hắn giơ tay, bảo kiếm ra khỏi vỏ hóa thành một luồng sáng, sau đó cắm thẳng trước mặt Lý Quân.
Thanh bảo kiếm đó rất nặng, sau khi rơi xuống đất cũng không hề lắc lư, mặt đất dưới kiếm nứt ra.
Lý Quân nhìn thanh kiếm cắm trước mặt mình, hắn ngẩng đầu nhìn Vương Huyền.
“Ngươi gấp gáp muốn đi chết như vậy à?”
Ngông cuồng!
Quá ngông cuồng!
Rõ ràng, giọng điệu này là không xem Vương Huyền ra gì.
Lúc này, Vương Huyền đã vô cùng tức giận.
Đường đường là thiên kiêu của của nhà họ Vương, vậy mà lại bị người khác xem thường?
Sắc mặt của thiếu chủ nhà họ Long thay đổi, hắn vội khuyên: “Vương thiếu, sao ngươi dám rút kiếm với Lý Quân, không cần mạng nữa à?”
Vương Huyền vốn đã tức giận, bây giờ lại nghe thấy bạn tốt của mình nói vậy.
Lẽ nào bạn tốt cho rằng hắn không bằng Lý Quân?
Điều này khiến hắn không thể nào chấp nhận nổi, cảm thấy bị sỉ nhục.
Thân thể hắn bay lên, bàn tay giơ tra, thanh kiếm đang cắm trước mặt Lý Quân bay vút lên, bị hắn nắm trong tay.
Ngay sau đó, Vương Huyền chém thẳng về phía Lý Quân.
“Tiểu tử, đi chết đi.”
Vương Huyền lớn tiếng quát.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất