Đám người Tống Khinh Doanh đang định xông tới chỗ Lý Quân thấy vậy thì lập tức chuyển hướng, bọn họ chạy như điên vào sâu trong rừng rậm.
Tên đánh lén kia là thiên kiêu của nhà họ Tống, tu vi nửa bước Thần Cảnh đỉnh phong, thực lực rất mạnh, vậy mà lại bị Lý Quân giết chết một cách dễ dàng, đủ thấy thực lực của hắn ta không hề yếu đi.
Lý Quân nhìn đám người nhà họ Tống đang bỏ chạy với vẻ mặt bình tĩnh, khóe miệng hắn cong lên.
Thần hình lập tức biến mất rồi xuất hiện ngay sau lưng một người nhà họ Tống.
Tay đặt lên cổ đối lương, đầu rơi khỏi cổ.
Mặc dù tốc độ chạy trốn của đám cao thủ nhà họ Tống rất nhanh, bọn họ cũng rất thông minh, chạy nhiều hướng khác nhau, nhưng tất cả đều vô ích dưới tốc độ của Lý Quân, từng người từng người ngã xuống.
Sau khi giết hết mười mấy cao thủ, nhà họ Tổng chỉ còn lại Tống Khinh Doanh đã chạy được hơn nghìn mét.
Lý Quân nhảy vọt lên không trung, hắn như một con Thanh Long.
Tống Khinh Doanh đang chạy trốn thục mạng bỗng nhiên nhìn thấy một móng rồng từ trong không trung vươn ra, nàng ta khiếp sợ, nhanh chóng ném ra một tấm phù hộ mệnh.
Kiếm quang hộ mệnh vừa xuất hiện đã bị móng rồng bóp nát.
Ngực Tống Khinh Doanh bị vuốt rồng xuyên thủng, xé thành hai nửa.
Lý Quân đáp xuống nhìn đại tiểu thư nhà họ Tống đã chết, khóe miệng hắn nở nụ cười lạnh.
“Thứ không biết lượng sức mình.”
Nói xong, hắn lột sạch đồ của đám người nhà họ Tống rồi mới xoay người rời đi.
Hắn vừa rời đi không lâu đã có vài bóng người xuất hiện.
Chính là nhà họ Vương.
Vương Huyền dẫn đầu nhìn thi thể trên mặt đất.
Một thiên kiêu bên cạnh nói: “Thiếu chủ, hình như đây là thi thể đại tiểu thư họ nhà Tống - Tống Khinh Doanh.”
Vài người đi đến bên cạnh Vương Huyền.
“Thiếu chủ, người của chúng ta ở bên kia cũng phát hiện thi thể, tổng cổng có 16 người đã chết, toàn bộ cao thủ nhà họ Tống tiến vào di tích lần này đều đã bỏ mạng ở đây, hơn nữa còn chết dưới cùng một loại thủ pháp.”
Nghe vậy.
Gương mặt Vương Huyền cũng trầm xuống.
Đồ vật trên đám người Tống Khinh Doanh đều biến mất, chứng tỏ bọn họ chết dưới tay người thí luyện, chứ không phải thứ tồn tại trong di tích.
Những dị thú và quái vật trong di tích không biết thu thập vật phẩm.
Rốt cuộc là ai ra tay giết nhiều cao thủ nhà họ Tống như vậy?
Vương Huyền đi tới một thi thể khác kiểm tra vết thương, đột nhiên hắn đá lật cỗ thi thể đó ra, mặt đất sau lưng viết hai chữ ngoằn ngoèo: Lý Quân.
Biểu cảm của cao thủ bên cạnh Vương Huyền cũng trở nên nghiêm túc.
“Lẽ nào cường giả đã giết chết cao thủ nhà họ Tống chính là Lý Quân?
Thực lực của những người này đều rất cường đại, hơn nữa Tống Khinh Doanh là tiểu thư nhà họ tống, trên người chắc chắn sẽ có bảo vật hộ thân, vậy mà vẫn bị giết chết, Lý Quân rất có thể là cường giả Thần Cảnh.”
Bọn họ biết ân oán giữa Vương Huyền và Lý Quân, thậm chí trước khi vào di tích, Vương Huyền đã tuyên bố muốn giết Lý Quân.
Bây giờ mới biết thực lực Lý Quân mạnh như vậy, đối với Vương Huyền mà nói thì đây chắc chắn không phải là tin tức tốt.
Vương Huyền cười lạnh: “Dù hắn có thể giết cả đoàn nhà họ Tống thì sao? Gặp phải ta thì hắn vẫn phát chết, các ngươi đừng quên ta chính là linh thể trời sinh, vô địch đồng cảnh giới.”
Nghe Vương Huyền nói vậy, biểu cảm nghiêm túc trên gương mặt đám người kia cũng quét sạch.
Đúng vậy, với thực lực của thiếu chủ nhà mình, dù Lý Quân có là Thần Cảnh thì cũng khó mà thoát chết.
“Người của nhà họ Tống bị giết không lâu, chắc hẳn tên Lý Quân kia cũng chưa đi xa, bây giờ đuổi theo hắn vẫn kịp.”
Nói xong, hắn dẫn theo cao thủ nhà họ Vương đuổi theo.
Lý Quân đi dọc theo dòng sông.
Chủ yếu hắn muốn đi tìm con Hắc Long kia.
Không thể thuần phục Hắc Long, Lý Quân không cam lòng.
Nhưng đi dọc theo bờ sống hơn trăm dặm vẫn không thấy bóng dáng Hắc Long, hắn phát hiện ra một ngôi làng bị tàn phá.
Đáng tiếc bảo vật bên trong đã bị người khác lục soát hết.
Cũng phải, di tích này đã mở ra nhiều lần, không ít người vào đây thí luyện, trước kia không ít người đã có được cơ duyên.
Đã hai ngày trôi qua, quay về cũng mất một ngày, nếu bỏ lỡ thời gian sẽ bị nhốt ở đây.
Lý Quân đành phải dọc theo bờ sông quay trở lại theo đường cũ.
Lúc này, có không ít người tụ tập ở trước cửa vào di tích.
Mọi người đều tới sớm đã tránh lỡ mất thời gian ra ngoài.
Đàm Đài Khinh Vũ và Tô Thiền Tuyết cũng coa mặt.
Lần này cả hai cũng đoạt được một số cơ duyên, bọn họ đang tìm một chỗ ngồi xếp bằng tu luyện.
Đúng lúc này lại có vài người đến cửa lối ra, chính là Vương Huyền và những người khác đuổi theo Lý Quân nhưng không tìm thấy hắn.
Vương Huyền tìm Lý Quân nhưng kết quả lại không thấy bóng dáng hắn đâu, vẻ mặt Vương Huyền lúc này trông rất khó coi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất