Trên trán Lý Quân đã lấm tấm mồ hôi, hắn đã tiêu hao không ít tinh lực.
Ánh sáng tràn vào ngọc bội, bề ngoài ngọc bội trông không có gì thay đổi, nhưng Lý Quân biết bên trong đã phong ấn một luồng năng lượng vô cùng mạnh.
Cường giả Thần Cảnh có đủ loại bản lĩnh thần diệu khó lường, việc phong ấn năng lượng vào ngọc bội này cũng chẳng có gì đặc biệt.
“Trong ngọc bội có một phần mười lực lượng của cháu, nếu gặp nguy hiểm dì hãy kích hoạt ngọc bội, dù là cường giả cấp chưởng giáo cũng không làm tổn thương được hai người.”
“Nếu dì dùng tới ngọc bội thì cháu cũng cũng sẽ cảm ứng được.”
Lý Quân đưa ngọc bội cho Hoàng Phủ Hồng Thường.
Ánh mắt Hoàng Phủ Hồng Thường lộ vẻ cảm động.
Việc đưa năng lượng vào trong tấm ngọc bội rất hao tổn tu vi, nếu không phải người thân thiết thì chẳng ai làm thế.
“Cảm ơn anh.”
Hoàng Phủ Hồng Thường chân thành nói.
“Hồng Thường, xem ra trong lòng Lý Quân có con đó.”
Mộc Thanh cười nói.
Mặt Hoàng Phủ Hồng Thường lập tức đỏ ửng.
“Dì Mộc Thanh, Hồng Thường, vậy chúng ta tạm biệt ở đây.”
Lý Quân từ biệt hai mẹ con, đi thẳng về phía Di Tích Cấm.
Trong một tòa đại điện khác.
Ngô Đào ngồi ở vị trí chủ tọa với sắc mặt âm trầm.
Sau khi biết Vương Lương chết ở Diệp Gia Trang, Ngô Đào lập tức dẫn mọi người rút lui, rời khỏi Liên Minh Chính Đạo trở về môn phái cũ của mình, tạm thời tránh mũi nhọn không chạm trán với Lý Quân.
Đường đường là người đứng đầu, ông ta cũng cảm thấy nghẹn.
Đột nhiên, một luồng khí tức mang theo sát ý lạnh lẽo từ sân sau ập tới.
Ngô Đào đột nhiên đứng dậy, vội vàng chạy đến sân sau.
Trong ao máu ở sân sau, một bóng người ngồi khoanh chân, vô số phù văn phát sáng tỏa ra từ cơ thể, mái tóc chuyển sang màu đỏ thẫm.
Luồng sát khí bốc lên từ đỉnh đầu xuyên thẳng lên tầng mây.
Sát khí khủng khiếp khiến Ngô Đào cũng cảm thấy hồi hộp.
Nhưng trong mắt Ngô Đào lại lộ ra vẻ mừng rỡ.
“Ha ha, thân thể Huyết Sát sắp thành công rồi. Lý Quân, cứ để mày huyên hoang thêm vài ngày nữa, sau đó tao sẽ cho mày biết thế nào là tuyệt vọng.”
Lý Quân đương nhiên không biết, dì hai của hắn đã bị luyện thành Huyết Sát để đối phó với chính hắn.
Dù có biết thì hắn cũng chẳng để tâm. Sau khi đột phá Thần Cảnh, sức mạnh của hắn đã thay đổi hoàn toàn.
Ngay cả Huyết Sát cũng không thể gây ra bất kỳ mối đe dọa nào cho hắn.
Lúc này, hắn đã đến ranh giới giữa Di Tích Cấm và các Thánh địa.
Cổng thành vẫn cao lớn sừng sững.
Nhưng từ Thánh Địa vào Di Tích Cấm không có ai kiểm tra. Trước đó là để bắt Lý Quân, bây giờ người của Liên Minh Chính Đạo cũng biết những cường giả bình thường gặp phải Lý Quân chẳng khác nào đi tìm chết, vậy nên không phái người canh giữ nữa.
Lý Quân về thẳng Di Tích Cấm.
Vừa bước vào Di Tích Cấm, hắn có thể cảm nhận rõ linh khí nơi đây khác biệt rất lớn so với Thánh Địa.
Đây cũng là lý do người ở Thánh Địa tự cho mình cao quý. Từ khi sinh ra, tài nguyên họ được hưởng đã vượt trội hơn so với Di Tích Câm.
Cũng giống như nhiều con cháu trong gia đình giàu sang ở thế tục, tầng lớp đã được định đoạt ngay từ khi lọt lòng.
Lý Quân không hề hay biết, lúc này đang có một tin tức chấn động lan truyền trong Thánh Địa khiến vô số thế lực chấn động.
Vũ Hóa Thánh Địa bị san bằng, ngay cả Trọng Hoa Tông cũng bị diệt.
Tất cả đều là cuộc chiến hủy diệt. Trong các Thánh Địa, dù hai phe chính tà vẫn luôn không ngừng tranh đấu, nhưng đã lâu không có diệt tông.
Hơn nữa, thủ phạm của những chiến tích này đều chỉ về một người chính là Lý Quân.
Nghe nói đệ tử Vũ Hóa Thánh Địa bỏ chạy tán loạn, bọn họ truyền tin Lý Quân đạp vào Vũ Hóa Thánh Địa.
Có người đến Trọng Hoa Tông luyện chế pháp khí, kết quả phát hiện Trọng Hoa Tông cũng bị san bằng, chiếc thuyền khổng lồ bị chém làm đôi.
Bọn họ còn thấy được thi thể của chưởng giáo và các trưởng lão Trọng Hoa Tông.
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất