Hai môn phái lớn bị diệt khiến nhiều môn phái lo sợ. 

 

Điều khiến họ chấn động nhất là, Liên Minh Chính Đạo vốn duy trì công đạo, lần này lại im hơi lặng tiếng, không những không đứng ra trừ yêu diệt ma mà còn không có lấy một lời lên án. 

 

Cảnh tượng này khiến mọi người nhận ra sự bất thường trong đó. 

 

Có người đến Liên Minh Chính Đạo muốn thăm dò ý của mấy vị chấp sự, nhưng lại phát hiện Liên Minh Chính Đạo biến mất. 

 

Đúng vậy, chính là biến mất, ngay cả một hòn đá cũng không để lại, giống như chưa từng tồn tại. 

 

Tin tức này đã gây ra một làn sóng tranh cãi.  

 

Thánh Địa bàn tán xôn xao. 

 

Gia tộc Đàm Đài. 

 

Đạm Đài Khinh Vũ nghe báo cáo của Trần tiên sinh xong, cô khẽ nhíu mày. 

 

Cô bị giam lỏng trong gia tộc, mọi tin tức bên ngoài đều phải dựa vào Trần tiên sinh đi nghe ngóng. 

 

Nhưng tin tức lần này khiến cô hơi mơ hồ. 

 

Trọng Hoa Tông bị diệt cũng không ngoài dự đoán, dù sao thì Lý Quân cũng có thể diệt Vũ Hóa Thánh Địa, diệt Trọng Hoa Tông là chuyện nhỏ. 

 

Nhưng vấn đề là, tại sao Liên Minh Chính Đạo lại biến mất? Điều này quá quỷ dị. 

 

Cô cảm thấy sự biến mất của Liên Minh Chính Đạo chắc chắn có liên quan đến Lý Quân. 

 

Nếu Ngô Đào không định đối đầu trực diện với Lý Quân thì chỉ cần tìm chỗ trốn trước là được, cũng không đến nỗi phải tháo dỡ cả Liên Minh Chính Đạo! 

 

Kỳ lạ, thật sự quá kỳ lạ. 

 

Hơn nữa, dù Lý Quân diệt Trọng Hoa Tông, các chấp sự của Liên Minh Chính Đạo đều rất mạnh, không đến mức phải sợ Lý Quân. 

 

Trừ khi Lý Quân là cường giả Thần Cảnh, nhưng điều này sao có thể? 

 

Ngay cả trong gia tộc cổ xưa như Đạm Đài, Thần cảnh vẫn cường giả mạnh nhất. 

 

“Chủ nhân, cô nói xem sự biến mất của Liên Minh Chính Đạo có liên quan đến Lý Quân không?” 

 

Trần tiên sinh dè dặt hỏi. 

 

Đạm Đài Khinh Vũ lắc đầu: “Tôi cũng không biết, ông tiếp tục thăm dò tin tức, đặc biệt là tin tức về Lý Quân, phải kịp thời báo cho tôi biết. Tôi có một linh cảm, chân tướng nằm trên người Lý Quân.” 

 

Đạm Đài Khinh Vũ vẫn không thể tin Lý Quân là cường giả Thần Cảnh, vậy nên rất có thể là do người phía sau Lý Quân ra tay. 

 

Dù sao cũng có lời đồn, phía sau Lý Quân có một cường giả. 

 

Đàm Đài Khinh Vũ cũng cảm thấy cách nói này đáng tin hơn. 

 

“Chẳng bao lâu nữa con đường thí luyện sẽ mở, chắc chắn gia tộc sẽ muốn tôi tham gia, không biết Lý Quân có tới không?” 

 

“Nếu Lý Quân tham gia, chắc chắn sẽ gặp Vương Huyền. Nếu hắn đánh bại được Vương Huyền, biết đâu người trong gia tộc sẽ thay đổi chủ ý.” 

 

Đạm Đài Khinh Vũ lẩm bẩm, vẻ mặt dần trở nên thâm thúy. 

 

… 

 

Lý Quân trở về Di Tích Cấm, hắn đi thẳng xuống chân núi. 

 

Tới Thánh Địa không bao lâu nhưng Lý Quân lại có cảm giác như cách một đời. 

 

Tốc độ của hắn rất nhanh. 

 

Lúc này, một nhóm người xuất hiện trong tầm mắt Lý Quân. 

 

Tổng cộng năm người, ba nam hai nữ, tất cả đều mặc quần áo sặc sỡ, khí chất bất phàm. 

 

Trong tay họ cầm một tấm bản đồ, vừa đi vừa nghiên cứu thứ gì đó. 

 

Trong đó có một người phụ nữ đó hút sự chú ý nhất. 

 

Cô ta mặc một chiếc váy liền màu nhạt, vạt áo bay theo gió, eo nhỏ đeo một chiếc thắt lưng mảnh giúp thân hình càng thêm cao ráo. 

 

Cô bước đi nhẹ nhàng duyên dáng dọc theo con đường núi, toàn thân tỏa ra khí chất thanh xuân tươi sáng dễ dàng thu hút mọi ánh nhìn. 

 

Người đàn ông bên cạnh thỉnh thoảng liếc nhìn cô, ánh mắt ánh lên vẻ thèm muốn. 

 

“Theo bản đồ, rất có thể đây là vị trí cần tìm, lối vào Thánh Địa.” 

 

“Nghe nói trong Thánh Địa cường giả nhiều như mây, nếu chúng ta có thể vào trong đó thì chẳng khác nào cơ duyên trời cho.” 

 

Giọng người đàn ông đầy phấn khích. 

 

Những người lại tìm lối vào Thánh Địa. 

 

Nhưng Thánh Địa đâu có đẹp đẽ như vậy, bên trong đúng là cường giả nhiều như mây, nhưng cũng rất tàn khốc. 

 

Người Di Tích Cấm đến đó chính là đối tượng bị kỳ thị, có thể sẽ chết rất thảm. 

 

Lý Quân và họ chỉ là người dưng gặp gỡ, đương nhiên sẽ không nhắc nhở, hắn đi thẳng về phía trước. 

 

Nhưng chưa đi mấy bước đã bị một người đàn ông trong đó chặn đường. 

 

Đối phương có dáng người cao ráo, trông cũng khá đẹp trai, gương mặt có vài phần kiêu ngạo. 

 

Có lẽ thấy Lý Quân còn ít tuổi, trông không giống đại lão, vậy nên hắn cũng lười khác khí mà lạnh giọng hỏi: “Ngày nhóc, cậu từ trên núi xuống có thấy chỗ nào kỳ quái không? Ví dụ như cổng vào gì đó?” 

 

Lý Quân nhíu mày, lạnh lùng liếc nhìn đối phương. 

 

Chỉ một cái nhìn đã khiến người đàn ông lùi lại theo bản năng. 

eyJpdiI6InBrQ1BaZ3pFdE55K3ZyZkZVYWNTdkE9PSIsInZhbHVlIjoiK0dLXC8rZXM1c2NiNm9vRHVZTCtDZmJHS0JYb21YaVNMQnEzYTF5Y0FVTjhpbnhtblQ5bHEzMHI3YlF2ajNOWEQiLCJtYWMiOiIzNDRhOWUzM2U3YzU1MzRkYzVjNTUxODI0NzNlOTFjOTIyZWM1ZDgwMWJkNzVhZjZiMjA4ZDVjZDA3Y2YzNjlkIn0=
eyJpdiI6IktGS09EUVJmdDRqN3lRWUpFM3lQMGc9PSIsInZhbHVlIjoicXMrbGhsNXRrQUllU3NLZ1IwbW9LdmtIU0tKdCtaaVpxSVN6d3NJM240UHB3VEhCUGsyaTNvd1oyMFZxMHhwU2x2XC9XK1pqWGtoN3ZMVjluOURWUDNnTDRJZ2xpNE5FSlBVUmxIWFIyQkxjNHRXMGY4ZlQyUElNY3YzekZpNEtpazBMcUdldXZkTjlzenhUcVJobDFrWkV2MFBCZ0tyZmFkQURjUDJndnBHbkNiZXV3elowbEFSWWxjS3d2TnFcL3haWXV4bVpzZWdjWFZnYXc4b29LeGRnPT0iLCJtYWMiOiI2Zjg2NzgxZGE1N2Q3YzEyMmIwMDc5MjA4ZTcxYmRlZTdiYTkyODFhZjRhYTcwYjM5YTk5Y2VlY2IxMzExODc2In0=

Người đàn ông kia ngây người mấy giây mới hoàn hồn, ý thức được động tác lúc nãy của mình có hơi nhát gan, trong lòng gã tức giận, lớn tiếng nói: “Đứng lại đó!"

Ads
';
Advertisement
x