Theo lệnh của Lý Quân, Liên Minh Chính Đạo gặp đại họa, người của Bạch Cốt Môn và Diệp Gia Trang đồng loạt xông ra.
Sau tiếng nổ vang dội, những người này quả là cao thủ phá nhà.
Trụ sở chính của Liên Minh Chính Đạo biến mất với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Ba giờ sau.
Toàn bộ Liên Minh Chính Đạo đã trở thành một đống đổ nát, ngay móng cũng bị đào lên.
Lệ Cửu Tiêu sai người vào rừng núi chặt cây đóng thành xe ngựa, đến chỗ dân du mục cách đó trăm dặm mua một đàn ngựa, chở hết cột đá đi.
Cuối cùng, Liên Minh Chính Đạo hoàn toàn biến mất trước mắt mọi người, ngay cả đống đổ nát cũng không tìm thấy.
Sau khi làm xong tất cả, Lệ Cửu Tiêu đến trước mặt Lý Quân, chắp tay nói: “Chủ nhân, không phụ mệnh lệnh, không còn một ngọn cỏ.”
Trong mắt Lệ Cửu Tiêu đầy phấn khích.
Lần này tuy không giết được tên khốn Ngô Đào đó, nhưng nghĩ đến cảnh Ngô Đào nhìn thấy Liên Minh Chính Đạo bị đào sạch, trong lòng lập tức vui vẻ.
Lý Quân không chỉ có thực lực cường đại, mà phong cách làm việc còn nhanh gọn dứt khoát, giống như người trong Ma Môn.
Đi theo người như vậy chỉ có bắt nạt người khác, chứ không bao giờ bị người khác bắt nạt, chẳng giống bọn ngụy quân tử đạo mạo kia.
Dùng một chữ để hình dung, đó chính là sướng.
Lý Quân gật đầu.
“Làm khá lắm, tuy lần này chưa giết được Ngô Đào, nhưng sớm muộn tôi cũng sẽ vặn đứt đầu hắn.”
“Lần sau giết Ngô Đào, chủ nhân nhất định phải dẫn theo tôi.”
Lệ Cửu Tiêu nói.
“Đúng rồi, chủ nhân, còn một việc nữa, sắp tới ngày mở ra con đường thí luyện mười năm một lần của các Thánh địa, lúc đó dù là Ma Môn hay chính đạo đều sẽ có nhiều cường giả tới tham gia, không biết chủ nhân có hứng thú không?”
“Con Đường Thí Luyện, đó là gì?”
Lý Quân không hiểu.
“Đó là một con đường rèn luyện còn sót lại từ thời thượng cổ, bất kỳ ai tham gia đều có thể nhận được không ít cơ duyên, có thể nói là đại hội trọng đại nhất của các Thánh địa, đương nhiên cũng sẽ đi kèm một số nguy hiểm.”
“Hóa ra là vậy, để lúc đó tính sau.”
Lý Quân nói.
“Liên Minh Chính Đạo tạm thời trốn đi rồi, vậy các người hãy trở về địa bàn của mình đi. Tiêu Tinh Hồn là người tôi rất coi trọng, hi vọng Lệ môn chủ sau này có thể trọng dụng ông ta.”
Nghe vậy, trong mắt Tiêu Tinh Hồn lập tức lóe sáng.
Lệ Cửu Tiêu đương nhiên hiểu ý, ông ta gật đầu nói: “Tiêu trưởng lão quả đúng là nhân tài ngàn năm khó gặp, tôi quyết định sau khi về sẽ phong ông ấy làm Phó môn chủ, giúp tôi quản sự vụ của Bạch Cốt Môn.”
Nghe vậy, Tiêu Tinh Hồn vô cùng kích động, đây chính là điều ông ta hằng mơ ước.
Lúc này, ánh mắt ông ta nhìn Lý Quân tràn đầy lòng biết ơn.
Sắp xếp xong mọi việc, bọn họ chuẩn bị tách ra.
Lúc này, Lý Quân lấy ra nhiều linh thạch và vũ khí đưa cho Lệ Cửu Tiêu.
“Lần trước dùng Long tiên của ông để trị thương, những thứ này coi như là thù lao.”
Lệ Cửu Tiêu vội vàng từ chối.
Lý Quân lại trầm mặt nói: “Đây là nguyên tắc của tôi.”
Nghe thấy thế, Lệ Cửu Tiêu mới nhận lấy, trong lòng lại có ấn tượng khác về Lý Quân.
Cứ nghĩ Bạch Cốt Môn quy phục Lý Quân, trân bảo của môn phái đều sẽ rơi vào tay hắn, không ngờ Lý Quân chỉ dùng chút long tiên cũng trả công, người như vậy sao có thể chiếm đoạt bảo vật của Bạch Cốt Môn.
Loại người như Lý Quân này, làm kẻ địch của hắn sẽ ăn ngủ không yên, nhưng làm bạn bè thì hoàn toàn có thể tin tưởng.
Cuối cùng người của Bạch Cốt Môn và Diệp Gia Trang cũng rời đi.
Lúc này, Lý Quân nhìn mẹ con Hoàng Phủ Hồng Thường.
“Dì Mộc Thanh, việc Liên Minh Chính Đạo tạm thời coi như đã xong, cháu định về Di Tích Cấm xem một chút, còn hai người thì sao?”
Mộc Thanh suy nghĩ một lát rồi cười nói: “Dì sẽ đưa Hồng Thường về chỗ cậu con bé ở Bạch Thủy Trấn một thời gian, rồi sau đó mới tính xem đưa nó đi đâu học nghệ.”
“Đã đến các Thánh địa thì phải tìm cho Hồng Thường một vị sư phụ lợi hại.”
“Được.”
Lý Quân gật đầu.
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất