Lý Quân ra tay phá tan hộ sơn đại trận của Liên Minh Chính Đạo, đoàn quân hùng hậu xông vào, đội vệ binh canh cửa thấy cảnh này, thế mà lại quay đầu bỏ chạy vào trong.
"Tình hình gì đây? Sao bọn họ không ngăn cản? Chẳng lẽ đã nghe danh tiếng của chúng ta nên không dám?" Lệ Cửu Tiêu cười lớn, với tư cách là người Ma môn, ông ta nằm mơ cũng muốn đánh vào Liên Minh Chính Đạo, hôm nay cuối cùng đã thực hiện được.
Nhưng Diệp Lăng Tiêu lại cau mày, trầm giọng nói: "Có gì đó không bình thường, e là có bẫy."
Nghe vậy, mọi người đều trở nên cẩn trọng, dù sao Ngô Đào cũng là kẻ lắm mưu nhiều kế, tình hình hiện tại quả thực rất kỳ lạ.
"Mọi người từ từ hãng tiến lên, để tôi vào trước xem sao." Lý Quân nói. Sau khi đột phá Thần cảnh, người tài cao thì gan lớn, anh không sợ cạm bẫy gì cả.
Thế nhưng khi Lý Quân tiến vào sâu bên trong Liên Minh Chính Đạo, vẫn không gặp phải bất kỳ sự kháng cự nào. Đúng lúc này, Lý Quân đột nhiên quay đầu, nhìn về phía một gian nhà.
"Lén lén lút lút, cút ra đây cho tôi!"
Dứt lời, cả người anh hóa thành tàn ảnh, nháy mắt đã tới cửa, năm ngón tay xòe ra.
"Bùm!"
Cánh cửa gỗ bị anh đánh nát vụn, người phía sau cửa cũng bị chấn bay ra ngoài, ngã xuống đất hộc máu, người đó đang định bò dậy thì Lý Quân đã tới trước mặt, một chân đạp lên lồng ngực người kia.
"Tha... tha mạng!" Gã đàn ông vội vàng cầu xin.
"Nói, ông là ai, vừa rồi trốn sau cửa định làm gì?" Lý Quân lạnh lùng hỏi.
"Tôi là một quản sự của Liên Minh Chính Đạo, nghe nói có kẻ địch giết tới nên trốn đi."
"Quản sự? Ngô Đào và những kẻ cầm quyền khác đâu? Bọn họ trốn ở đâu?"
"Bọn họ không còn ở Liên Minh Chính Đạo nữa. Sau khi mệnh bài của Vương Lương chấp sự vỡ nát, Chấp sự Ngô Đào đã dẫn theo tất cả cao tầng rút khỏi Liên Minh Chính Đạo, tôi cũng không biết bọn họ đi đâu rồi."
"Cái gì?"
Nghe thấy lời này, Lý Quân cũng hơi ngẩn ra. Ngô Đào chạy rồi? Anh còn tưởng đối phương giăng bẫy gì cơ đấy.
"Ông nói có thật không?" Lý Quân nhìn chằm chằm đối phương, nếu ông ta nói dối sẽ không qua nổi mắt anh.
"Chắc chắn là thật! Không chỉ Chấp sự Ngô Đảo và những người khác rời đi, mà bọn họ còn dọn sạch tất cả đồ đạc của Liên Minh Chính Đạo đi rồi."
Nửa giờ sau, người của Lý Quân đã hoàn toàn chiếm lĩnh Liên Minh Chính Đạo, nhiều người của liên minh bị bắt giữ. Lời khai của họ giống hệt tên quản sự kia: Ngô Đào thực sự đã chạy trốn.
Đứng đầu chấp sự của Liên Minh Chính Đạo lừng lẫy, thế mà lại bị Lý Quân dọa đến mức không đánh mà chạy.
Lý Quân thở dài, cảm giác như đấm một quyền vào bông vậy.
"Lúc Ngô Đào rời đi đã mang theo hết bảo vật có thể mang đi của Liên Minh Chính Đạo, chỉ để lại mấy căn nhà trống cho chúng ta. Phen này chúng ta đi công cốc rồi, chẳng lẽ lại mang nhà đi?" Lệ Cửu Tiêu tức tối nói.
Lý Quân nghe vậy, mắt bỗng sáng lên: "Lệ Môn chủ nói có lý."
"Cái gì có lý?" Lệ Cửu Tiêu ngơ ngác nhìn Lý Quân. Mình nói gì cơ? Vị chủ nhân này không định dỡ nhà mang đi đấy chứ?
Quả nhiên, liền nghe thấy Lý Quân lớn tiếng:
"Toàn quân nghe lệnh, dỡ sạch nhà cửa của Liên Minh Chính Đạo mang đi cho tôi! Một viên gạch một mảnh ngói cũng không để lại, ngay cả nền móng cũng đào lên mang đi luôn!"
Lời này thốt ra, biểu cảm của tất cả mọi người đều trở nên vô cùng quái dị.
Cái này cũng... quá tàn nhẫn rồi!
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất