Lúc này, cây roi đã bị Lý Quân giữ chặt.
Gã đàn ông kia giật mấy lần vẫn không giật lại được, thẹn quá hóa giận, hất tay ném ra một phi tiêu, phóng thẳng về phía Lý Quân.
"Trò vặt!"
Lý Quân giơ tay, kẹp gọn phi tiêu bằng hai ngón.
Mặt gã kia tái lại.
Chiếc phi tiêu phủ đầy cương khí, không ngờ lại bị Lý Quân dễ dàng đỡ lấy.
"Tên này cũng là cục xương khó nhằn."
Gã lạnh lùng nhìn Lý Quân, quát: "Ngươi là ai? Ta là hộ pháp của Trọng Hoa Tông, chuyện của Trọng Hoa Tông không đến lượt ngươi xen vào."
“Ta không hề lo chuyện bao đồng. Nhưng hai người này là bạn của ta, ngươi dám ra tay với họ, tức là tự tìm đường chết.”
Nghe vậy, gã đàn ông nheo mắt lại, sát khí tỏa ra cuồn cuộn.
“Nếu ngươi vẫn khăng khăng xen vào thì ta chỉ còn cách giết ngươi thôi.”
Nói xong, gã buông thõng cây roi xuống.
Một thanh bảo kiếm xuất hiện trong tay, chém thẳng về phía Lý Quân.
Kiếm quang xé gió, đâm thẳng vào yết hầu của anh.
Gã vô cùng tự tin với nhát kiếm này.
Là cao thủ Thần Biến đỉnh phong, thực lực của gã đã gần chạm tới ngưỡng Bán Bộ Thần Cảnh. Dù là đệ tử chân truyền của các môn phái lớn thuộc Chư Thánh Địa cũng không đủ tư cách ngăn cản gã.
"Một kiếm pháp tầm thường thế này mà cũng dám vung vào ta."
Lý Quân nhấc tay, khẽ co ngón, búng thẳng vào mũi kiếm đang lao tới.
Keng!
Thanh bảo kiếm kia bị một cú búng của Lý Quân làm vỡ thành mấy đoạn.
"Không thể nào!”
Gã hoảng hốt thốt lên.
Thanh bảo kiếm này của gã được Trọng Hoa Tông luyện chế từ tài liệu quý hiếm, vậy mà lại bị một cái búng tay của đối phương hủy diệt, thực lực này quá đáng sợ.
Gã lùi lại trong vô thức.
Đúng lúc này, Lý Quân đã lướt tới trước mặt gã, năm ngón xòe ra, chụp thẳng vào ngực gã.
Gã đưa tay lên chắn theo bản năng.
Rắc!
Cả cánh tay của gã bị gãy vụn. Đồng thời, năm ngón tay siết chặt lên ngực, tiếng xương nứt vang lên.
Lồng ngực của người đàn ông nát bấy, cả người văng ra ngoài như bao tải rách, rơi phịch xuống cách đó mấy chục mét, chết tại chỗ.
Xử lý xong tên kia, Lý Quân mới bước tới chỗ Hoàng Phủ Hồng Thường và Mộc Tinh.
"Hai người không sao chứ?"
Mộc Tinh và Hoàng Phủ Hồng Thường đồng loạt lắc đầu.
"Không nghiêm trọng lắm, chỉ bị xây xát ngoài da thôi." Hoàng Phủ Hồng Thường nói.
Môi cô khô nứt, má hóp hẳn đi, mới mấy hôm không gặp mà đã tiều tụy thế này.
"Tôi có đan dược, hai người uống vào hồi phục trước đã."
Lý Quân lấy thuốc đưa cho họ.
Hoàng Phủ Hồng Thường và Mộc Tinh lần lượt nuốt đan, sắc mặt mới khá lên đôi chút.
“Chuyện gì đã xảy ra? Không phải hai người đến Trọng Hoa Tông bái sư sao, sao lại xung đột với người của Trọng Hoa Tông thế?" Lý Quân nghiêm giọng hỏi.
Nghe vậy, Hoàng Phủ Hồng Thường tỏ ra oán giận.
"Tôi và mẹ đến Trọng Hoa Tông bái sư, tiếc là còn chưa bước qua sơn môn đã chịu đủ sỉ nhục."
Nói rồi, Hồng Thường vô thức nhìn xuống đầu gối của mình và mẹ.
Lý Quân cũng thấy đầu gối cả hai đã rách toạc, máu thịt be bét. Muốn chữa lành thì đan dược tầm thường không làm nổi.
Lý Quân lấy ngọc giản truyền tin liên hệ Tiêu Tinh Hồn, bảo mang Long Tiên của Lệ Cửu Tiêu tới.
Trước đó anh đã từ chối quà tặng của Lệ Cửu Tiêu, nhưng để chữa thương cho mẹ con Hoàng Phủ Hồng Thường thì Long Tiên là lựa chọn tốt nhất.
Chẳng mấy chốc, Tiêu Tinh Hồn đã vội vã chạy tới, tay cầm theo lọ Long Tiên.
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất