Lý Quân nghe vậy, hai mắt sáng lên.
Nếu anh nhớ không lầm, Mộc Tinh đã dẫn Hoàng Phủ Hồng Thường đến Trọng Hoa Tông để bái sư học nghệ.
"Đưa 364 lá cờ kia cho tôi, tôi sẽ đích thân đến chào hỏi Trọng Hoa Tông.”
Ở đó có cố nhân, tiện thể ghé thăm xem mẹ con Mộc Tinh sao rồi.
"Chủ nhân muốn đích thân đi ạ?"
Tiêu Tinh Hồn tính dẫn Bạch Cốt môn chủ đến đó thôi. Trọng Hoa Tông không thuộc Liên minh Chính Đạo, ngoài nghề luyện khí siêu quần thì thực lực cũng bình thường.
Nếu Bạch Cốt Môn, một trong mười đại tông của Ma Môn đích thân đến đặt chế vũ khí, họ tuyệt đối không dám từ chối.
Nhưng nếu Lý Quân đã muốn vậy thì ông ta cũng không nói gì thêm.
Tiêu Tinh Hồn lấy ra một thẻ lệnh khắc bằng xương trắng, trong suốt như mỹ ngọc, bên trên khắc một chiếc đầu lâu, phía dưới là ba chữ "Bạch Cốt Môn".
"Chủ nhân, tuy Trọng Hoa Tông là đại tông luyện khí của Chư Thánh địa nhưng lại rất ham danh lợi. Nếu ngài đi tay không đến đó, họ chưa chắc chịu luyện. Có lệnh bài Bạch Cốt Môn, Trọng Hoa Tông tuyệt đối không dám từ chối."
"Được."
Lý Quân nhận lấy lệnh bài, rời đội, đi thẳng tới Trọng Hoa Tông.
Vừa tới chân núi thì nhìn thấy vài bóng người.
Hai nữ một nam, hai nữ chính là Mộc Tinh và Hoàng Phủ Hồng Thường.
Chỉ là, cảnh tượng trước mắt khiến Lý Quân bất ngờ, hai mẹ con Hoàng Phủ Hồng Thường trông vô cùng thê thảm.
Đặc biệt là chỗ đầu gối, áo quần rách toạc, máu tươi rịn ra.
Còn gã đàn ông kia thì cầm roi trong tay, đuổi họ như lùa trâu lùa bò.
Gã vung roi, quất thẳng lên người Hoàng Phủ Hồng Thường.
Bốp!
Má roi quét ngang má, hằn một vết máu lên mặt.
Hoàng Phủ Hồng Thường ôm mặt lùi lại hai bước.
Gã chỉ lạnh lùng nhìn, nói: "Cút mau. Lũ rác rưởi đến từ Di Tích Cấm cũng dám mơ tưởng bái nhập Trọng Hoa Tông, nực cười! Không cút, ta quất chết cả đám!"
Mộc Tinh van nài:
"Dư hộ pháp, khi ấy tông chủ Trọng Hoa Tông nói rất rõ, chỉ cần quỳ trước sơn môn đủ ba ngày ba đêm, bày tỏ thành ý thì sẽ cho con gái tôi một cơ hội. Sao giờ lại nuốt lời?"
Gã đàn ông cười khẩy, vươn tay bóp cổ Mộc Tinh rồi nhấc bổng lên, lạnh lùng nói:
"Việc của Trọng Hoa Tông, đến lượt ngươi chất vấn sao?"
"Bổn hộ pháp chỉ muốn làm nhục các ngươi. Chẳng lẽ lũ tiện dân từ Di Tích Cấm các ngươi thật sự tưởng mình vào nổi Trọng Hoa Tông?"
Nói xong, gã ném Mộc Tinh xuống đất.
"Muốn bái nhập Trọng Hoa Tông, nằm mơ còn nhanh hơn. Có điều con gái ngươi cũng xinh đấy. Nếu chịu theo ta một đêm, ta cân nhắc cho hai mẹ con vào làm tạp dịch."
Nói xong, gã phá lên cười ha hả.
Ánh mắt gã đảo khắp người Hoàng Phủ Hồng Thường.
Nếu không phải Trọng Hoa Tông cũng coi như danh môn chính phái, gã đã ra tay với cô từ lâu.
"Mơ tưởng!”
Mộc Tinh nghiến răng nhổ thẳng một bãi nước bọt vào mặt gã.
"Mẹ kiếp, dám nhổ vào mặt ta."
Gã lại vung roi, quất về phía Mộc Tinh.
Lần này trên roi vang lên tiếng xoẹt xoẹt, uy lực rất khủng khiếp.
Trúng phải roi này, e rằng Mộc Tinh cũng mất nửa cái mạng.
"Đừng…"
Hoàng Phủ Hồng Thường thấy vậy thì lao tới, lấy thân che cho mẹ.
Nhưng đợi một lúc mà roi vẫn chưa giáng xuống. Ngẩng đầu lên thì thấy chiếc roi đã bị một người giữ chặt trong tay.
Chính là Lý Quân.
Lý Quân đến Trọng Hoa Tông để luyện chế đại kỳ, tiện thể thăm mẹ con Hoàng Phủ Hồng Thường, không ngờ lại gặp cảnh này.
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất