Mẹ con Mộc Tinh thấy hiệu quả của Long Tiên thì đều vô cùng ngạc nhiên.
Mộc Tinh chân thành nói: "Cảm ơn cậu."
"Dì Mộc Tinh đừng khách khí, chẳng qua là tiện tay thôi," Lý Quân đáp.
Dù sao lần trước Mộc Tinh đã trao cả ngọc bội song ngư cho Lý Quân. Tuy Long Tiên quý, nhưng không thể so với bảo vật ấy.
Đã dùng Long Tiên của Lệ Cửu Tiêu, Lý Quân cũng không định nhận không, trong Huyết Ngọc Châu của anh có không ít pháp bảo, đan dược, linh thạch, đến lúc sẽ bù lại cho ông ta.
"Giờ có thể nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?”
Mộc Tinh kể: "Tôi đưa Hồng Thường tới Trọng Hoa Tông bái sư. Khi biết chúng tôi không có thư tiến cử, hơn nữa lại đến từ Di Tích Cấm, họ bảo phải quỳ trước sơn môn đủ ba ngày ba đêm để tỏ lòng thành."
"Vậy là hai người đã thực sự quỳ đủ ba ngày ba đêm?"
Nghe đến đây, Lý Quân đã hiểu cả.
Mẹ con Hoàng Phủ Hồng Thường quỳ trước sơn môn suốt ba ngày ba đêm, kết quả đối phương trở mặt, lại còn đuổi hai mẹ con xuống núi, lấy roi quất họ làm trò vui.
Sắc mặt Lý Quân lạnh hẳn đi.
Trọng Hoa Tông làm thế thật quá hèn hạ, không xứng danh danh môn đại phái. Không muốn thu đồ thì từ chối thẳng, hà tất phải nhục mạ người ta như vậy? Chỉ vì Hoàng Phủ Hồng Thường xuất thân từ Di Tích Cấm, sau lưng không có chỗ dựa nên muốn ức hiếp thế nào cũng được sao?
Lối hành xử ấy quá đê hèn.
"Dì Mộc, Hồng Thường, hai người có muốn báo thù không?"
Mộc Tinh khẽ gật đầu.
Cô biết rõ thực lực của Lý Quân, chi nhánh Vạn Bảo Lâu ở Toại Thành còn bị anh san bằng.
So với Vạn Bảo Lâu, Trọng Hoa Tông chẳng khác gì chim sẻ với diều hâu.
Lý Quân đưa lại lọ Long Tiên cho Tiêu Tinh Hồn, rồi nói: "Được, vậy giờ chúng ta đến Trọng Hoa Tông một chuyến."
Trước đó Tiêu Tinh Hồn nói với Lý Quân rằng người của Trọng Hoa Tông có chút hám lợi, xem thường người khác, khi đó trong lòng Lý Quân còn chưa có cảm giác gì nhiều, nhưng hiện giờ xem ra, nào chỉ là hám lợi, quả thực là đáng chết.
Chẳng mấy chốc, mấy người đã đi tới trước sơn môn của Trọng Hoa Tông.
Một tòa môn hộ khổng lồ sừng sững, trên môn hộ treo một chiếc gương Bát Quái, trên mặt gương tỏa ra từng đạo hào quang. Nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện, thứ tỏa ra từ trong gương lại chính là kiếm khí.
Trọng Hoa Tông này không hổ là tông môn luyện khí lừng lẫy của Gia Thánh địa, chiếc gương này nhìn bề ngoài đã thấy vô cùng bất phàm.
Trước đại môn Trọng Hoa Tông có sáu bóng người đang đứng tán gẫu, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười ha hả, những người này hầu hết đều có thực lực Thần Biến cảnh đỉnh phong. Theo lời Tiêu Tinh Hồn, thực lực võ đạo của Trọng Hoa Tông không mạnh lắm, ngay cả trưởng lão phần lớn cũng không đạt tới nửa bước Thần cảnh.
Mà thực lực của Tông chủ Trọng Hoa Tông cũng chỉ là nửa bước Thần cảnh hậu kỳ, nếu không phải nhờ kỹ nghệ luyện khí cao siêu, các môn phái không thể không tìm họ rèn đúc binh khí, thì căn bản không đủ tư cách được gọi là đại phái.
Sự xuất hiện của nhóm Lý Quân nhanh chóng thu hút ánh nhìn của sáu người đứng cửa. Khi nhìn thấy Hoàng Phủ Hồng Thường, mấy người đều cau mày.
Trong đó có một kẻ bước ra quát tháo: "Mẹ kiếp! Dư trưởng lão đã nói rõ với cô rồi, Trọng Hoa Tông sẽ không thu nhận cô làm đồ đệ, sao cô còn vác mặt lên đây? Có phải roi của Trương hộ pháp đánh chưa đủ đau không?"
Giọng điệu đối phương lạnh lùng, ánh mắt đầy vẻ nghiêm khắc.
"Thu đồ đệ hay không là quyền tự do của Trọng Hoa Tông các người, nhưng đã không định thu đồ đệ, sao lại còn cố ý nhục mạ người khác? Chẳng lẽ không thấy quá hạ lưu sao?"
Lúc này, Lý Quân lên tiếng. Anh lạnh lùng nhìn mấy kẻ trước mắt, lớn tiếng chất vấn.
Đối phương dường như lúc này mới chú ý tới việc có thêm hai người, nhưng sau khi đánh giá Lý Quân vài lượt, bọn họ lập tức khinh bỉ cười rộ lên.
"Hóa ra là tới làm chỗ dựa cho bọn chúng, thật nực cười. Chúng tôi muốn nhục mạ bọn chúng đấy, thì đã sao? Nếu cậu còn dám nói nhảm, mấy người đều đừng hòng rời đi." Thái độ của đối phương cực kỳ ngông cuồng.
"Anh khá là ngông cuồng đấy." Lý Quân từng bước tiến về phía gã đàn ông.
"Ngông cuồng thì đã sao?" Gã cười lạnh. Năm tên đồng bọn phía sau cũng cười lạnh theo, nhìn Lý Quân như nhìn một con kiến hôi.
"Thế nào à? Vậy tôi cho anh biết thế nào."
"Chát!"
Lý Quân giơ tay tát một cái, gã đàn ông kia hoàn toàn không kịp ngăn cản đã bị đánh bay ra ngoài, một đường vòng cung "tuyệt mỹ" vẽ ra trên không trung, gã ta đập mạnh xuống một tảng đá lớn cách đó mấy chục mét, khiến tảng đá vỡ vụn.
Trong nháy mắt, trước sơn môn im phăng phắc, mấy kẻ còn lại đều nhìn đến ngây người, chuyện này quá hung tàn, quá mạnh mẽ rồi.
Mà Lý Quân căn bản không thèm nhìn gã ta vừa bị đánh bay lấy một cái, ánh mắt anh hướng về năm người còn lại, lạnh giọng nói: "Năm người các anh, quỳ xuống hết cho tôi."
Nghe thấy lời này, năm người mới phản ứng lại, gần như cùng lúc bộc phát khí thế lao về phía Lý Quân. Trong mắt họ, đồng bọn bị đánh bay phần lớn là do coi thường Lý Quân, năm người họ cùng ra tay chưa chắc đã thua.
"Lũ kiến hôi."
Truy cập tên miền tamlinh247.org nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất