Cô gái tình trong như đã mặt ngoài còn e, sắc mặt cô ta hơi ửng hồng. 

Khi người thanh niên vô tình nhìn ra ngoài cửa kính ô tô, anh ta ngây cả người. 

Anh ta nhìn thấy một người ở bên ngoài cửa sổ xe đang chạy nhanh về phía trước. 

"Cẩu Tử, cậu không thể lái nhanh hơn sao? Cậu còn chưa lái nhanh bằng người khác chạy bộ kìa! Ông đây còn chờ bắt tàu cao tốc đấy!" Người thanh niên chửi bới. 

“Anh trai ơi, anh trai ruột của tôi ơi, tôi đã chạy đến số một trăm năm mươi rồi đấy, nếu còn nhanh nữa sẽ bị phạt mất” Người thanh niên phía trước cười khổ phàn nàn. "Đừng hòng lừa tôi, lái xe nghiêm túc vào, vừa rồi tôi tận mắt thấy có người chạy ngang qua bên ngoài cửa sổ xe.." 

Nói rồi nói, bỗng dưng anh ta không nói nữa. 

Dường như anh ta nghĩ đến điều gì đó nên vội nhìn bảng đồng hồ. 

Quả thật kim đồng hồ chỉ tốc độ đang chỉ đến số một trăm năm mươi. 

"Anh nhìn xem, em đâu có nói dối anh! Đã gần một trăm sáu mươi luôn rồi." Cẩu Tử nói. 

Người thanh niên sững sờ, đột nhiên, anh ta nổi da gà cả người. 

"Có phải tôi nhìn thấy ma rồi không! Sao tốc độ của một người có thể vượt qua một chiếc xe hơi đang chạy mức một trăm năm mươi chứ!" "Mà còn nhanh hơn nhiều so với một chiếc ô tô!" 

Trong mắt cô gái hiện lên một tia khinh thường, có phải con hàng này điên rồi không! Thôi kệ đừng quan tâm đến nữa, ai kêu anh ta có tiền làm chi? 

"Anh Hạo, đừng dừng tay mà!" Cô gái nũng nịu nói. 

“Tránh ra!” Bây giờ người thanh niên đầu còn tâm tư cho chuyện này nữa, anh ta đẩy cô gái ra, nằm nhoài lên cửa sổ xe nhìn ra ngoài. 

Tuy nhiên, không còn bóng dáng nào, không có gì ngoài tiếng gió rít. 

Trình Kiêu mất nửa tiếng đồng hồ để đến trạm tàu cao tốc. 

Tuy nhiên, khi anh đến quầy bán vé để mua vé lại được thông báo rằng phải một tiếng nữa mới có xe đến Trung Châu. 

Mà chuyến xe đến Trung Châu vừa rời đi mười phút trước. 

Trình Kiêu quay người rời đi. 

Sau đó, anh trèo qua lan can và chạy như bay về phía sân ga. 

Trình Kiêu dứt khoát men theo đường ray đuổi theo hướng Trung Châu. 

Nhân viên bảo vệ nhìn thấy Trình Kiêu vội vàng hét lớn bảo Trình Kiêu cẩn thận và ra khỏi đường ray. 

Trình Kiêu không thèm để ý, anh lao ra với tốc độ tối đa, và thoắt cái đã biến mất khỏi tầm mắt của nhân viên bảo vệ. 

Điều này khiến nhân viên bảo vệ nghĩ rằng ông ta bị lóa mắt mất rồi. 

Trình Kiêu dùng hết sức đuổi theo tàu cao tốc, tốc độ tối đa của tàu cao tốc là hơn ba trăm kilomet một giờ, nhưng lúc mới xuất phát sẽ chậm hơn đôi chút. 

Tốc độ của Trình Kiêu đã vượt qua tốc độ của tàu cao tốc, ước tính tương đương với một nửa tốc độ âm thanh. 

Tuy nhiên, tu vi của Trình Kiêu lại không thể hỗ trợ Trình Kiêu lao thẳng đến Trung Châu. 

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Trình Kiêu muốn đuổi theo tàu cao tốc. 

Trình Kiêu điên cuồng chạy dọc theo đường ray. 

So với một người đứng yên, tốc độ của Trình Kiêu nhanh đến mức chỉ có thể nhìn thấy một chiếc bóng đen. 

Tuy nhiên, so với tàu cao tốc di chuyển cùng tốc độ, tốc độ của Trình Kiêu sẽ bị triệt tiêu một nửa. 

Mà những hành khách trên tàu cao tốc có thể nhìn thấy rõ ràng bóng dáng của Trình Kiêu . 

Trên một toa tàu, một cặp tình nhân trẻ đang cãi nhau. 

Cô gái trừng mắt nhìn chàng trai, lạnh lùng nói: "Muốn em tin lời anh nói, trừ phi có người chạy nhanh hơn cả tàu cao tốc!" 

Vẻ mặt chàng trai bất đắc dĩ, cười khổ nói: "Anh thật sự không lừa em, lời anh nói đều là thật!" 

Cô gái không mảy may tin tưởng: "Hừ, mỗi lần anh đều viện đủ loại lý do, em sẽ không tin anh nữa đâu" 

“Nhưng lần này là thật!” Chàng trai rất vô tội. 

Cô gái phớt lờ anh ta và quay đầu đi. 

Chàng trai chán nản nhìn ra ngoài cửa sổ. 

Đột nhiên, mặt chàng trai đầy kinh hãi, dùng tay vỗ nhẹ vào vai cô gái. 

"Anh làm cái gì vậy!" Cô gái thiếu kiên nhẫn hét lên. 

"Em, em nhanh nhìn ra ngoài cửa sổ đi, thật sự có người chạy nhanh hơn cả tàu cao tốc luôn kìa!" Chàng trai chỉ vào Trình Kiêu chạy nhanh qua ngoài cửa sổ, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc. 

Cô gái cũng đã nhìn thấy, sững người ngay tại chỗ. 

Phải mất một lúc mới hoàn hồn lại. 

"Nói là tàu cao tốc nhưng hóa ra đều là lừa người cả, còn không chạy nhanh bằng người chạy cơ mà!" 

Cô gái tủi thân nói: "Chia tay đi! Em sẽ không bao giờ tin những kẻ dối trá như anh nữa!" 

Trình Kiêu lên tàu cao tốc, nằm trên đỉnh xe và vào khoang xe nhân lúc đến trạm. 

Khoảng tám giờ sáng hôm sau, Trình Kiêu xuống ga tàu cao tốc Trung Châu. 

Trình Kiêu gọi cho Vương Đỗ Lan . 

Không gọi được 

Sau đó, Trình Kiêu lại gọi điện cho Lâm Ngọc một lần nữa, nhưng vẫn không gọi được. 

Sau đó, Trình Kiêu gọi cho Tô Lương Tử. 

Đáng tiếc là Tô Lương Tử hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra. Chỉ biết Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc đã đến Hàng Châu bàn chuyện kinh doanh nhưng đến giờ vẫn chưa quay lại. 

Trình Kiêu không chần chừ thêm nữa, lao thẳng đến trụ sở chính của tập đoàn Đông Vương. 

Không ngờ trụ sở chính của Tập đoàn Đông Vương lại bị thiết quân luật. 

Trình Kiêu vượt thẳng qua ranh giới của cảnh sát và đi về phía cổng lớn. 

Nhân viên bảo vệ vội vàng ngăn anh lại, nhưng bỗng dưng một bóng người lóe lên trước mặt ông ta và Trình Kiêu đã đi vào cổng lớn. 

"Quái lạ? Chẳng lẽ tôi hoa mắt rồi sao!" Nhân viên bảo vệ nhìn cánh cổng lớn trống không không một bóng người với vẻ mặt nghi ngờ. 

Khi Trình Kiêu đến quầy lễ tân, hai cô gái lễ tân căng thẳng đứng dậy. 

"Thưa anh, làm sao anh vào được đây vậy!" 

Mặt Trình Kiêu thờ ơ: "Tôi tìm chủ tịch Vương." 

"Chủ tịch Vương không có ở đây!" 

Trình Kiêu liếc mắt nhìn cô ta, ánh sáng trong mắt chuyển động, trong giọng nói mang theo một tia linh lực: "Chủ tịch Vương đang ở đâu?" Biểu cảm của cô gái ở quầy lễ tân lập tức trở nên đờ đẫn, cô ta đờ đẫn trả lời: "Ở phòng nghỉ tầng thứ mười ba!" 

Cô gái lễ tân khác nhanh chóng âm thầm kéo cánh tay cô ta. 

Khi bọn họ nhìn lên lần nữa, Trình Kiêu đã biến mất. 

Trong phòng nghỉ trên tầng mười ba. 

Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc ngồi trên ghế, vẻ mặt nghiêm túc. 

Chẳng mấy chốc, điện thoại nội bộ trên bàn reo lên. 

Lâm Ngọc nhấc điện thoại, hỏi: "Ai?" 

"Trợ lý Tần, có một chàng trai trẻ xa lạ muốn tìm chủ tịch, anh ấy chỉ liếc tôi một cái, tôi đột nhiên không biết gì nữa cả. Tôi đã nói vị trí của chủ tịch cho anh ấy, lúc này có lẽ anh ấy đã lên lầu rồi." Cô lễ tân hốt hoảng nói, trong giọng nói có hơi rưng rưng. 

"Không sao cả, nói cho tôi biết đặc trưng của người kia đi!" Lâm Ngọc lập tức hoài nghi là Trình Kiêu tới. 

Còn chưa đợi cô gái ở quầy lễ tân mô tả, tiếng gõ cửa đã vang lên. 

"Chủ tịch Vương, chị Lâm Ngọc, tôi là Trình Kiêu đây!" 

Lâm Ngọc nhìn Vương Đỗ Lan : "Là Trình Kiêu " 

"Tại sao cậu ấy lại ở chỗ này!" Vương Đỗ Lan nhíu mày: "Chẳng lẽ cậu ấy đã nghe thấy gì rồi sao?" 

"Có lẽ chuyện này không liên quan gì đến Trình Kiêu, nếu cậu ấy đã đến rồi thì chúng ta cứ gặp cậu ấy đi!" Lâm Ngọc nói. 

“Đi mở cửa đi!” Vương Đỗ Lan gật đầu. 

Lâm Ngọc mở cửa: "Sao cậu lại tới đây?" 

Thấy cả Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc đều bình an vô sự, trái tim treo lơ lửng của Trình Kiêu cuối cùng cũng hạ xuống. 

Ở kiếp trước, Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc là sự hối tiếc cả đời của Trình Kiêu, dù đã trở thành Thương Khung Đại Đế uy lực trên cả vạn giới, sự hối tiếc này vẫn luôn đi theo Trình Kiều và không bao giờ xóa nhòa. 

May mắn thay, anh được sống lại một lần nữa. 

Nếu kiếp này Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc xảy ra chuyện như trước kia, cho dù Trình Kiêu cho nổ tung cả địa cầu cũng không bù đắp được. 

"Chuyện gì xảy ra vậy?" Trình Kiêu nhìn chằm chằm vào hai người họ và hỏi. 

"Xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, bây giờ đã không sao cả rồi." Vương Đỗ Lan đáp. 

Rõ ràng mẹ không muốn thành thật với anh. Dù anh đã nhiều lần giúp đỡ tập đoàn Đông Vương nhưng anh vẫn chỉ là người ngoài cuộc. 

Hoặc có lẽ, Vương Đỗ Lan không muốn Trình Kiêu bị cuốn vào. 

"Đừng nói dối tôi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?" Sắc mặt Trình Kiêu nghiêm túc. 

Lâm Ngọc đáp: "Trên đường về, tôi và chủ tịch gặp tai nạn xe. May nhờ ngọc bội cậu cho chúng tôi nên chúng tôi mới thoát nạn." 

"Gặp tai nạn xe ư? Vậy tại sao tập đoàn Đông Vương lại bị thiết quân luật!" Ánh mắt Trình Kiêu có phần lạnh lùng: "Đây không phải tai nạn xe, mà là mưu sát!” "Không có chứng cứ nên cậu đừng nói lung tung." Vương Đỗ Lan trầm giọng nói. 

"Xem ra tôi đoán không sai, hai người cũng đang hoài nghi." Trình Kiêu nói. 

Thấy không thể che giấu được Trình Kiêu, Lâm Ngọc đành nói: "Đúng vậy, chủ tịch và tôi nghi ngờ đây không phải là một vụ tai nạn xe hơi đơn giản" 

"Chị nghi ngờ ai đã làm chuyện này?" Trình Kiêu hỏi. 

Trên thực tế, trong lòng Trình Kiêu đã có câu trả lời. 

eyJpdiI6InNtc202MERTMWdwR3ppMnA5Rk9EN2c9PSIsInZhbHVlIjoicXRZZGdxWGx4NVo4YUU4NElVYm9Jcit3UThQckFJZ2pRSUtOS0hRQW1ha0VZRHdJc0VKWGhDM3pRbmpRcGNEdlFsU0J3WkJuUndjY0RJeUxST0YxRHl0N3U2NVZHY2h3MUI1RjFBZFFNZ2VPYkh0UWtaMFpKWXNxdlFFWXBkSFB0T2NuZWFyTmlLUjRGZFoyM3lhV2g2djNXS3hZNk16cjBwbXloZHJjclE4a1FNd21WS1BXcVBSQmRPaFI0KzFIaGt6TXBZb25QY1ZKZXVxUTJzQ3JxUT09IiwibWFjIjoiNWU3NzFkZjNmN2Y3YTA1ZjBiOTM3Y2VmNDU1ODdjYjg1NTQyNDU3ZTI4YjRmZmNiMTZmNTZmNWU0YTI5MjFjMyJ9
eyJpdiI6InYrWWxOU2U1TmxXYWt6YWxsV3Y4SFE9PSIsInZhbHVlIjoiWEVJWThHcnh0eGNJR1dDSXpWYk1Ua0V5Um43djRTK2V5V2pQRXRtRzdkSU5TUUNUMFFuWUY3eVwvTkJUMnJ6S1orOUJxT212T29KZmpTRVk2NVNEdHRRWXVtOEtGUW1mSDk3dzlVZlRobVR4T0RhQ01oXC9MdUw1ZG9oRVYwN1JFRzNiVHFtMWswWDBWODJcLzJkYWdibUMwdmdLQTRPVEkwOTFHQ3VJQ3BHajNER2tIeEpVWmFobllKeDdcLzMxajArTVpqXC9sbkg5T3lxQmVvXC9jSXFpMHhoQ3BWUTdHK2JHVnBlcWpwTE5sZHRsN1wvTHc1Qlp1cERraXE5d1orMEdzcE9VN3pudTFYWEJXYlhSQnFnWDg0NXZFcG1BMkhOcVlrNlVLYmZ5aGtpd3F4aFdRaUlyXC9LVCs4R1lCNlVmczBRTEExa0o3aXZBdEluakF4K2FVMW50eEE9PSIsIm1hYyI6IjRmNmU0OTRiYzJjYzcwOTY1NTk4NzQ5YWU2YzZmZmEyMGE2ZDBmN2UzZmFmYjBlMDdhOGQ2MDRkNjIzNzcxMjYifQ==

Dẫu sao Vương Đỗ Lan cũng là người nhà họ Vương.

Advertisement
x