Đặng nhị gia có cảm giác lạc lõng khi rút kiếm nhìn xung quanh.
Đi ư? Đi đâu bây giờ? Có thể đi đâu được chứ?
Nhà họ Đặng cũng không còn nữa, bây giờ ông ta coi như là một kẻ cô đơn đúng nghĩa.
Ông ta thật sự không biết nên đi đâu, làm gì?
Công pháp đã tu luyện đến giới hạn, tiếp theo, ông ta phải làm gì đây?
Đặng nhị gia quay đầu nhìn Trình kiêu, biểu cảm cô đơn: “Trình đại sư, tôi không biết nên đi đâu?”
Trình Kiêu dường như có thể hiểu được sự bất lực và băn khoăn trong lòng ông ta, thản nhiên nói: “Ông đã không còn là người thường, đương nhiên phải theo đuổi cảnh giới cao hơn của võ đạo rồi!”
“Cảnh giới cao hơn? Chẳng lẽ bên trên Tông sư còn có cảnh giới cao hơn ư?” Trước nay, Đặng nhị gia chưa hề nghe qua, thậm chí đã từng luôn cho rằng, Tông sư chính là bậc cao nhất trong võ đạo.
Trình Kiêu nhìn bầu trời cao thăm thẳm, thỉnh thoảng có vài con kền kền bay qua. Dưới bầu trời lớn, loài người nhỏ bé giống như một hạt cát trong sa mạc.
“Chỉ cần ông chưa hiểu rõ khởi nguồn của vũ trụ, sự thần bí của sinh mệnh, thì con đường tu hành của ông vẫn chưa đến điểm cuối"
“Đi đi, tìm kiếm công pháp mạnh hơn, tìm kiếm cảnh giới cao hơn!”
Đặng nhị gia chợt ngây người, lại có cảm giác như được gột rửa, trở nên tỉnh táo. Ông ta lập tức tìm thấy mục tiêu tiếp theo mình cần phấn đấu. Giống như một người thám hiểm mất phương hướng trong sa mạc, đột nhiên nhìn thấy ốc đảo vậy.
“Cảm ơn Trình đại sư đã chỉ điểm, cho dù cậu có đồng ý hay không, từ nay về sau, tôi bằng lòng gọi cậu là thầy!” Đặng nhị gia cung kính hành lễ với Trình Kiêu.
Trình Kiêu đương nhiên không nhận ông ta, nhưng cũng không buông lời đả kích.
Thậm chí, sau này ông ta đi đến bước đường nào, hoàn toàn là do ông ta tự tạo nên.
“Đi thôi!” Trình Kiêu liếc Kano William vẫn đang bày ra tư thế người ở trên cao. Cái tên mang dòng máu hoàng tộc này lúc nào cũng duy trì trạng thái tao nhã và cao quý.
“Chúng ta đi đâu?” Kano William hỏi.
“Đi theo tôi là được. Trình Kiêu nói.
“Được thôi!”
“Trình đại sư, thôn này hiện giờ vẫn chưa có xe thông với bên ngoài. Hay là chúng ta cứ nghỉ ngơi ở đây một tối, ngày mai lại lên đường” Đặng nhị gia nói.
Nơi này nằm ở rìa sa mạc, đồng thời cũng là cơ sở huấn luyện bí mật của đội quân tư nhân nhà họ Đặng, hoàn toàn không có phương tiện di chuyển.
Trình Kiêu suy nghĩ, dù sao nhà họ Đặng cũng đã giải quyết xong, Tiên Thiên Linh Căn cũng được tìm thấy, chưa cần gấp gáp trở về.
“Được.”
Đặng nhị gia tìm phòng ở cho Trình Kiêu và Kano William.
Màn đêm dần buông xuống.
Thành phố Trung Châu cách đó mấy nghìn dặm.
Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc đến Hàng Trường bàn xong chuyện làm ăn, đang ngồi xe trở về.
Trên xe, Lâm Ngọc than phiền: "Chủ tịch, bà không cảm thấy tên Vương tổng này khá kỳ lạ ư?”
“Ông ta vẫn luôn có quan hệ tốt với nhà họ Tống, vì sao đột nhiên hợp tác với chúng ta?”
“Hơn nữa, ông ta còn muốn chúng ta đích thân đến Hàng Thành tìm ông ta nói chuyện. Chúng ta đi rồi, ông ta lại do dự, thái độ không rõ ràng, chứng tỏ đang đùa giỡn chúng
ta!"
Vương Đỗ Lan nói: “Thái độ của Vương tổng quả thật hơi kỳ lạ, nhưng cũng không thể trách ông ta được. Dù sao, ông ta vẫn luôn hợp tác với nhà họ Tống. Nhưng bây giờ, nhà họ Tống đã không ổn, quy mô hiện tại của nhà họ Tống đã không thể mang lại nhiều lợi ích cho ông ta nữa, nên chỉ có thể tìm chúng ta hợp tác!”
“Về phần vì sao muốn chúng ta đến Hàng Thành, thứ nhất: để xem thử thành ý của chúng ta, thứ hai: là sợ nhà họ Tống sẽ hiểu nhầm ông ta. Tên Vương tổng này rõ ràng là một tên cáo già!”
Lâm Ngọc lắc đầu: “Tôi vẫn cảm thấy khá kỳ lạ. Tôi luôn cảm thấy ông ta nghĩ một đẳng nói một nẻo. Hơn nữa, giống như có lời gì đó muốn nhắc nhở chúng ta”
Vương Đỗ Lan nói: “Tôi cũng cảm thấy như vậy. Khi ăn, ông ta cứ liên tục nói gì mà súng kiếm dễ tránh, mũi tên trong bóng tối thì khó phòng. Thế nhưng, ông ta rốt cuộc muốn nói gì?”
“Nếu nói, muốn chúng ta cẩn thận mũi tên trong bóng tối của nhà họ Tống, thì chúng ta đã trúng không ít rồi!”
“Hơn nữa, bây giờ với thực lực của tập đoàn Đông Vương, hoàn toàn không cần sợ mũi tên trong bóng tối của nhà họ Tống.”
Hai người nói chuyện, xe đã dần đi ra khỏi vùng ngoại ô, tới đường quốc lộ hẻo lánh từ Hàng Thành đến Trung Châu.
Đột nhiên, một chiếc xe vận tải lớn bất ngờ đâm từ bên cạnh đến.
Tài xế Tiểu Vương ở đằng trước hét lớn: “Cẩn thận!”
Sau đó, đánh mạnh vô lăng.
Râm!
Chiếc xe bất ngờ lật ngang, tông trực diện lan can rồi lăn xuống khe nước bên đường.
Ngọc phù trước ngực Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc đột nhiên phát ra ánh sáng yếu ớt, một cỗ năng lượng vô hình bao phủ lấy hai người.
Đợi đến khi xe dừng hẳn, Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc cảm thấy giống như nằm mơ, quay sang nhìn nhau.
“Lâm Ngọc, chúng ta chưa chết ư?” Vương Đỗ Lan không dám tin, dù sao cũng bị đâm bay xuống khe nước ven đường, nhưng trên người lại không có vết thương nào.
Đây không phải là kì tích, rõ ràng là thần kỳ!
“Chủ tịch, là miếng ngọc bội, miếng ngọc bội Trình Kiêu đưa cho chúng ta đã phát huy tác dụng!” Lâm Ngọc rút miếng ngọc bội ở ngực ra, biểu cảm kinh ngạc, thấp giọng nói.
Vương Đỗ Lan cũng vội vã rút miếng ngọc bội của mình ra, nâng trong tay, biểu cảm khó tin: “Không ngờ lại thật sự có tác dụng!”
“Đứa trẻ đó thật sự quá thần kỳ!”
“Mau lên, đi xem thử Tiểu Vương thế nào rồi?” Vương Đỗ Lan nhớ ra tài xế Tiểu Vương. Ban nãy họ tận mắt nhìn thấy Tiểu Vương vị xe vận tải đâm phải, lực mạnh đến nỗi bay
ra khỏi cửa kính xe.
Bây giờ không biết rơi xuống chỗ nào rồi?
Lâm Ngọc vội vã quát khẽ: "Chủ tịch, đừng kích động, cẩn thận có người đang ở chỗ tối theo dõi chúng ta!”
Vương Đỗ Lan lập tức phản ứng lại, kinh ngạc nhìn Lâm Ngọc: “Ý cô là, đây không phải vụ tai nạn xe, mà do có người nhúng tay vào!”
“Tôi luôn cảm thấy, Vương tổng đó khá kỳ lạ. Bây giờ, quả nhiên xảy ra chuyện rồi. Cho dù có phải do người làm hay không, nhưng chuyện chúng ta gặp phải tai nạn nghiêm trọng như vậy mà vẫn bình an vô sự đi ra ngoài, bị người khác nhìn thấy, thì sẽ nghĩ như thế nào?” Lâm Ngọc nghiêm túc nói.
“Cô lo lắng như vậy cũng đúng, nhưng chúng ta nên rời khỏi xe trước.
Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc lén bò ra khỏi xe thông qua cửa sổ. Nhờ màn đêm, trốn sau bờ ruộng cách đó không xa.
Lát sau, Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc nhìn thấy hai thanh niên, đi từ bên đường ra, lơ đãng liếc nhìn chiếc xe, sau đó lại nhanh chóng rời đi.
“Chủ tịch, chúng ta báo cảnh sát đi!” Lâm Ngọc nói.
“Đừng, bây giờ chúng ta chỉ có thể tin chính mình, không thể để bất cứ ai biết chúng ta không làm sao.” Sau khi phản ứng trở lại, Vương Đỗ Lan càng cân nhắc kỹ lưỡng hơn.
“Tôi hiểu rồi, chúng ta nên rời khỏi đây trước. Tôi sẽ gọi điện thoại cho người đáng tin của công ty, bảo người đến đón chúng ta!” Lâm Ngọc nói.
“Được.
Khi Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc gặp tai nạn xe, Trình Kiêu ở cách đó nghìn dặm đột nhiên mở to mắt.
Trong miếng ngọc phù hộ thân anh để lại cho Lâm Ngọc và mẹ mình, sợi ấn ký linh hồn đã bị phá hủy.
“Là ai?”
Một luồng sát khí lạnh lẽo lập tức từ trên người Trình Kiêu lan ra với tốc độ rất nhanh.
Một cơn gió đột nhiên thổi tung rèm cửa trong phòng, bóng dáng của Trình Kiêu đã xuất hiện bên ngoài phòng.
Hơn nữa, chạy về phía trạm đường sắt cao tốc với tốc độ rất nhanh.
Kano William như cảm nhận được gì đó, anh ta đã nhảy ra khỏi cửa sổ với tốc độ rất nhanh.
Nhưng ngay đến cả bóng dáng Trình Kiêu cũng không nhìn thấy.
“Đừng bỏ tôi lại mà!” Kano William trưng ra vẻ mặt tủi thân.
Đặng nhị gia đứng trước cửa sổ phòng, nói với anh ta: “Cậu có thể đến Hà Tây tìm cậu ta!”
“Hà Tây? Ở đâu?” Kano William hoang mang.
Trình Kiêu chạy thẳng về phía trạm đường sắt cao tốc ở Tân Thành.
Trên đường đi, Trình Kiêu bùng nổ tốc độ. Cho dù đi qua người bên cạnh, người khác cũng chỉ có thể nhìn thấy một bóng đen lóe lên rồi biến mất, giống như một cơn gió thổi
qua.
Trình Kiêu chạy dọc theo đường cao tốc về phía trạm đường sắt cao tốc, và tốc độ của những chiếc ô tô trên đường cao tốc đã hơn 100 km một giờ.
Ngồi ở ghế sau, tay của người thanh niên âm thầm thò vào trong váy cô gái...
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất