Lâm Ngọc và Vương Đỗ Lan không nói gì. 

Trình Kiêu cười lạnh một tiếng: "Có phải là nhà họ Tống không?" 

Lâm Ngọc và Vương Đỗ Lan vẫn không lên tiếng. 

"Hai người cũng hoài nghi nhà họ Tống nhưng không tìm được chứng cứ đúng không?" Trình Kiêu tiếp tục hỏi. 

Lâm Ngọc liếc nhìn Trình Kiêu, nói: "Nhà họ Tống khả nghi nhất, nhưng nhà họ Tống không thể để chúng ta tìm ra chứng cứ được." 

"Tôi đã bàn bạc với Chủ tịch và quyết định tạm thời giấu chuyện này đi. Nếu vụ tai nạn xe này là do nhà họ Tống lên kế hoạch thì nhất định họ sẽ có hành động tiếp theo. Hơn nữa sau khi giấu đi, cho dù nhà họ Tống có biết chúng tôi chưa chết cũng không thể ra tay thêm lần nữa" 

Trình Kiêu hờ hững nói: "Không cần phiền phức như vậy đâu." 

"Ngày mai, nhà họ Tống sẽ hoàn toàn biến mất" 

Giọng nói của Trình Kiêu toát lên một luồng lạnh thấu xương, giống như một lời nguyền rủa đến từ vực sâu địa ngục. 

Anh nói xong bèn quay người rời đi. 

Trong lòng Vương Đỗ Lan cả kinh, lạnh lùng quát: "Nhóc kia, cậu quay lại đây!" 

Trình Kiêu dừng bước, nếu là người khác thì anh sẽ không cần phải để tâm đến. Nhưng Vương Đỗ Lan thì khác, Trình Kiêu không dám không nghe. Vương Đỗ Lan nghiêm túc trừng mắt nhìn Trình Kiêu : "Cậu muốn làm gì?" 

"Muốn giết nhà họ Tống? Hay là muốn giết người diệt khẩu!" 

Trình Kiêu không nói gì, nhưng khẽ ngẩng đầu lên. 

"Tôi biết cậu rất giỏi đánh nhau, nhưng đây là Á tộc, là xã hội pháp trị, nếu cậu dám giết nhà họ Tống thì ngày mai sẽ bị cả nước truy nã" 

"Cho dù cậu cừ khôi cỡ nào, nhưng cậu có thể đánh lại súng không? Có thể đánh lại máy bay pháo nổ không!" 

Vương Đỗ Lan tức giận hét lên, rõ ràng bà ta đã nhìn ra Trình Kiêu muốn làm gì. 

Trình Kiêu hiểu mẹ đang lo lắng cho anh. 

Tuy nhiên, mẹ rõ ràng đã đánh giá thấp anh. 

Mặc dù bây giờ Trình Kiêu không đủ mạnh để chống lại quân đội, nhưng tự bảo vệ thì hoàn toàn không có vấn đề gì cả. Trừ khi các quan chức dám thả bừa những loại tên lửa và bom hạt nhân mạnh mẽ bề thế ấy lên trên đất của họ. 

Tuy nhiên, đối mặt với lời khiển trách của Vương Đỗ Lan, Trình Kiêu không dám phản bác và chỉ có thể ngoan ngoãn lắng nghe. Cho dù anh có là Đại Đế Thương Sinh hùng mạnh vạn giới thì trước mặt ba mẹ cũng chỉ là một phàm nhân. 

Lâm Ngọc thấy Trình Kiêu không nói gì nên có phần lo lắng những lời của Vương Đỗ Lan quá gay gắt, khiến lòng Trình Kiêu cảm thấy buồn. 

Dẫu sao, Trình Kiêu cũng vì lo lắng cho bọn họ. 

Hơn nữa, Trình Kiêu cũng là ân nhân của bọn họ. 

"Trình Kiêu, Chủ tịch làm như vậy cũng vì tốt cho cậu thôi. Chuyện này không phải chuyện chỉ dùng sức lực là có thể giải quyết được! Trước hết cậu cứ bình tĩnh lại đã, trước tiên đừng quan tâm đến chuyện này mà cứ giao cho tôi cùng chủ tịch giải quyết đi!" 

Trình Kiêu nhìn Lâm Ngọc và hỏi: "Hai người tính làm thế nào?" 

Lâm Ngọc nghĩ ngợi một chốc rồi đáp: "Chúng tôi sẽ nghĩ cách tìm được tài xế của chiếc xe tải kia, chỉ cần ông ta có thể khai ra thì nhà họ Tống chắc chắn sẽ không thoát được. 

"E là tài xế đó bây giờ đã chết rồi." Trình Kiêu đáp. 

"Những chuyện khác em có thể nghe chị. Nhưng lần này hai người nhất định phải nghe em!" Trình Kiêu nói vô cùng chắc nịch. 

“Đủ rồi!” Vương Đỗ Lan đột nhiên tức giận hét lên một tiếng: “Nhóc kia, tuy cậu có ân đối với chúng tôi nhưng đây là chuyện riêng của chúng tôi, suy cho cùng cậu cũng chỉ là người ngoài cuộc thôi, cậu dựa vào đâu mà quản đông quản tây chuyện nội bộ của tập đoàn Đông Vương chúng tôi chứ!" 

"Cậu không cần phải nhúng tay vào chuyện này. Tôi sẽ tìm cách báo đáp ân tình của cậu đối với tập đoàn Đông Vương chúng tôi. Nhưng, từ nay về sau, cậu không liên quan gì đến tập đoàn Đông Vương của chúng tôi cả. Sau này tập đoàn Đông Vương sẽ không chào đón cậu!" 

Khuôn mặt của Vương Đỗ Lan lạnh lùng, lời nói ra cũng vô cùng tàn nhẫn. 

Trong mắt Lâm Ngọc có phần không đành lòng, cô muốn nói gì đó nhưng cuối cùng cũng không nói ra lời. 

Trình Kiêu cười lạnh đáp: "Hay cho cái gọi là người ngoài cuộc, hay cho cái gọi là không chào đón tôi. 

"Được, từ nay về sau, bà là bà, tôi là tôi, tôi và tập đoàn Đông Vương của bà mỗi người mỗi ngã!" "Những gì tôi làm không liên quan gì đến Tập đoàn Đông Vương của hai người cả!" 

Nói xong, Trình Kiêu xoay người rời đi. 

Lâm Ngọc vươn tay ra muốn khuyên giải, nhưng duỗi được nửa chừng lại đặt xuống. 

Chờ Trình Kiêu rời đi, vẻ mặt Lâm Ngọc đau lòng nói: "Chủ tịch, làm như vậy có thật sự tốt không?" 

"Tôi thấy thái độ của cậu ấy không giống người có thể dễ dàng thay đổi suy nghĩ của mình!" 

Vương Đỗ Lan nhìn phương hướng Trình Kiêu rời đi với ánh mắt phức tạp: "Thằng nhóc này coi trời bằng vung, nếu không khiến cậu ấy đau lòng ở chỗ chúng ta thì cậu ấy dám giết nhà họ Tống thật đấy." 

"Đến lúc đó, không ai có thể cứu nổi cậu ấy cả!" 

"Cậu ấy có ơn nặng như núi đối với tập đoàn Đông Vương chúng ta, tôi không thể nhìn cậu ấy làm ra chuyện ngu ngốc!" 

Đương nhiên Lâm Ngọc hiểu ý của Vương Đỗ Lan : "Có điều, tôi vẫn cảm thấy có phần quá đáng, chỉ cần chúng ta khuyên giải cậu ấy đàng hoàng thì chắc chắn cậu ấy sẽ thay đổi ý định thôi." 

"Đã làm rồi thì không cần kiêng nể quá nhiều. Làm như vậy là muốn tốt cho cậu ấy, cô quên là ở kinh thành vẫn còn một người quen cũ mạnh mẽ đến mức chúng ta chỉ có thể ngước nhìn sao? "Đây mới là mối lo ngại thực sự của Vương Đỗ Lan . 

Nhà họ Vương đứng đầu trong bốn gia tộc cực lớn. 

Nếu Trình Kiêu đến quá gần Tập đoàn Đông Vương, nhà họ Vương sẽ không bỏ qua cho anh. 

Trước đó, Trình Kiêu đã giúp đỡ Tập đoàn Đông Vương giết tông sư của nhà họ Vương. Nếu nhà họ Vương muốn đối phó với tập đoàn Đông Vương, chuyện đầu tiên họ cần làm là tiêu diệt Trình Kiêu . 

Chỉ bằng cách chia rẽ Trình Kiêu và tập đoàn Đông Vương, tốt nhất là trở nên xung khắc như nước với lửa mới có thể khiến nhà họ Vương bỏ qua cho anh. 

“Tôi hiểu rồi." Trong lòng Lâm Ngọc nóng lên, tuy rằng bề ngoài chủ tịch lạnh nhạt với Trình Kiêu, nhưng thực ra là đang thật lòng nghĩ cho Trình Kiêu . 

Chỉ không biết anh có hiểu được nỗi khổ tâm này của chủ tịch không! 

Trình Kiêu lạnh lùng rời khỏi tập đoàn Đông Vương, sát khí trên người anh lạnh đến mức khiến toàn thân người ta run rẩy. 

Anh hiểu Vương Đỗ Lan đang nghĩ gì, Vương Đỗ Lan cố tình xa lánh anh, nhưng thực ra là đang bảo vệ anh. 

Nhưng Trình Kiêu đã tương kế tựu kế, nhân cơ hội này gây sự với Tập đoàn Đông Vương cũng vì bảo vệ cho Tập đoàn Đông Vương. 

Bởi vì những gì anh làm tiếp theo có thể sẽ không được các quan chức Á tộc dung thứ. 

Hơn nữa, nhà họ Vương ở kinh thành nhất định sẽ chớp thời cơ, nhân cơ hội để ra một đòn ắt phải chết. 

Vì vậy, nếu anh bất hòa trước với Tập đoàn Đông Vương thì dù có chuyện gì xảy ra với Trình Kiêu cũng không thể đổ lỗi cho Tập đoàn Đông Vương. 

Rời khỏi cổng lớn của tập đoàn Đông Vương, Trình Kiêu giảm tốc độ lại. 

Nhân viên bảo vệ nhìn thấy bóng lưng của Trình Kiêu thì cảm thấy hơi quen mắt: "Kỳ lạ, tại sao anh ta lại xuất hiện nữa? Xem ra mình thực sự bị hoa mắt rồi!" 

Khi Trình Kiêu rời tập đoàn Đông Vương, tập đoàn Hoa An, phòng làm việc của tập đoàn Hoa An. 

Tống Hoa An mặt mày nghiêm túc ngồi sau bàn làm việc. 

Tống An Dân đẩy xe lăn vào. 

"Ba, mọi chuyện đã xử lý xong. Người tài xế vì sợ tội mà tự sát, không ai có thể tìm được đến chúng ta." Vẻ mặt Tống An Dân đắc ý nói. 

Tống Hoa An nhìn Tống An Dân, trầm giọng nói: "Vương Đỗ Lan có tin tức gì không?" 

"Không có, tập đoàn Đông Vương đã áp dụng thiết quân luật. Xem ra, cho dù Vương Đỗ Lan không chết thì có lẽ bà ta cũng không sống được mấy ngày nữa" Trên mặt Tống An Dân lộ ra vẻ tàn nhẫn. 

"Thật đáng tiếc cho Lâm Ngọc, vốn muốn hành hạ cô một phen cho thỏa, nhưng bây giờ đã chôn cùng với Vương Đỗ Lan mất rồi." 

Trong mắt Tống Hoa An lóe lên một tia sáng, giọng điệu ông ta đột nhiên kiên định nói: "Vương Đỗ Lan không chết!" 

Tống An Dân sửng sốt: "Không thể nào!" 

"Con đã phái người đi xem xét chiếc xe đó rồi. Nó bị va chạm đến mức không còn ra hình dạng gì nên không ai có thể sống sót nổi!" Tống An Dân khẳng định. “Nếu Trình đại sư ra tay trước thì sao?” Tống Hoa An hỏi. 

Sắc mặt Tống An Dân tối sầm lại nhưng vẫn là kiên quyết đáp: "Không thể nào! Trừ phi anh ta là thần, nếu không tuyệt đối không thể có người sống sót sau tai nạn xe nghiêm trọng như vậy!" 

“Con phái người tiếp tục theo dõi tập đoàn Đông Vương đi, mấy ngày nay đừng hành động thiếu suy nghĩ. Tống Hoa An trầm giọng nói. 

"Ba, bây giờ tập đoàn Đông Vương không có người đứng đầu, lòng người hoảng loạn, đây là thời điểm tốt để chúng ta đánh trả!" Tống An Dân khó hiểu nói. 

eyJpdiI6InArRm90OUlyNHZzMjAyZXFVUzh3c0E9PSIsInZhbHVlIjoiMmVxOEZYZFJPb0dWU2F1OWhIN1g1K2FVaExsN1RIengzT205MzRJUnZteXFYS25XYjZDWkxnSHJzeUE4Z2lleWlkVTNYYkQ0dWdhMjk5d0lGeml2VE9TQWpwcnQwYTk2bkxXZkVxRmVVa1E1TXFPRGlTS3pQSVE5d2dcL3Y5cGtCaEMxajJqVktPTXh4T2NPb2FNSDl4aFJaSndGSDNUNlwvSGdJb0pZbzlnY1JWTlFIMHhNcG5hNlwvVFhmRXVMaEdUbkVncE1xV2Q4NDd3cmVZOXJRejkxekpDTWF4MjdwSktPYTJJVDB5d2w0ankwV2JvNVZCRWNneGs0ekY1N3hNZ2xOWFg0SVlTdmFYSE9wU1RlYU1qSUc3V1dwWm5xaG8wY1ZtWFFrTkJZYWdPbWNDWTIxcjZUbDlCdDhtZSs4bmUiLCJtYWMiOiJhZWI1MTJlNGYxNThhOWQxZmMwZjczNTAzMjE1MmI4OWU1MjlhMzdjNzRkNjE3MWZkMTY4MTYxYTk4NTQ2OWJiIn0=
eyJpdiI6IkptSVZlcUhMTjVcL21tbURVM20ySit3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImdOU2Nud25KZDhIU3k5TjZ6NXltTFB6UjNJZERYVlVJTWVxUUx2RTNQTnB4OUppd2ZRanF5Y3JjbFdqXC95VXg0bHVvbFRwd21YSVlcL0JmTkkyZFRka0lzZGx5WjM0aFU1WjI2dnlHTWx6NzhXaXY0d1dmc0hyZ2VQcGQxNlptU0tVVkdvQjQ5ZDV0elJoOXRyaVdwQU5zZzVxbTF4U2xITXlQUnFnV3N5VE9NRWhGQUQ2ckFvZStZWHAyM3FlOUhqXC9UOUhtZjFMSm82N2JmcTF3V3hNVlZTd1l0dnE0Y0o3RHgwOU0yWEtPYkJLSDVKNjFPYUFsa3VxY0t2UGI4VUZOMWVcL3lnb3JNT2U4cDhQY1k4T0tCR0JkUUFtVE1scHlEN09ublN4XC94bDBoTUUrR0MycTdNUDBOYTRoQnVkWDMiLCJtYWMiOiI3MzE4YmRkZTg2MGQ1MjRkNzY4YjVlN2NjMDVmNzg3NWM3ZWNkOTU2YWQyZTczOTEzMzgyZjZhM2IwOGQzZDUzIn0=

Lúc mười giờ rưỡi sáng, Trình Kiêu đến tòa nhà của Tập đoàn Hoa An.

Advertisement
x