"Ừ, chúng ta đuổi theo Tiểu Hồ và Tiểu Vương đi!" Rõ ràng giáo sư Dương cũng sợ.
Đối với loài người, loại cảm giác sợ hãi với thứ không biết này là kinh khủng nhất.
"Tiểu Trình, các cậu cũng đi theo đi, chỗ này quá nguy hiểm!" Giáo sư Dương nói với Trình Kiều.
"Được." Trình Kiêu thản nhiên đáp.
Mấy người giáo sư Dương nhanh chóng rời khỏi cung điện, trước khi đi, ông ta liếc nhìn quan tài nữ vương Bái Nguyệt với ánh mắt không cam lòng.
"Giáo sư, chờ giải quyết bóng đen kia xong, chúng ta quay lại mở quan tài!" Người phụ tá kia như nhìn thấu giáo sư Dương không cam lòng, bèn khuyên ông ta.
"Đúng, an toàn là trên hết!" Giáo sư Dương quyết định, được hai người đỡ rời khỏi cung điện.
Đặng Nhị gia hơi bận tâm: "Trình đại sư, chúng ta cũng đi thôi!"
"Không gấp" Trình Kiêu đầu mặt dửng dưng.
"Mới vừa rồi là thứ gì vậy? Cậu có nhìn rõ không?" Đặng Nhị gia nhỏ giọng hỏi.
"Không gấp, lát nữa ông sẽ biết" Trong lòng Trình Kiêu đã có suy đoán.
Một bóng đen âm thầm bay vào.
Trình Kiêu hơi ngước mắt nhìn bóng đen, trong mắt lộ ra chút hứng thú.
"Khặc khặc.."
Tiếng cười quái dị lại vang lên lần nữa.
Như là thấy Trình Kiêu đứng yên bất động, một bóng đen lao nhanh về phía Trình Kiêu.
Trình Kiêu đột nhiên chộp tay về phía khoảng không mờ tối.
"Ha?"
Trong khoảng không, một tiếng hô kinh ngạc vang lên, nghe tiếng nói có lẽ là một người thanh niên.
"Đi ra đi, đừng giả thần giả quỷ." Trình Kiêu lạnh nhạt nói.
Một người thanh niên da trắng cực kỳ anh tuấn, trên người mặc tây trang màu đen, khuôn mặt trắng nõn, sống mũi cao vút, một đầu tóc vàng bất ngờ xuất hiện trước mặt
Trình Kiêu.
Thanh niên búng ngón tay thon dài về vị trí Trình Kiêu vừa bắt được, mặt đầu ghét bỏ nói: "Người phương Đông thần kỳ, thế mà cậu lại bắt được tôi!"
"Đây quả thực là làm nhục tôi!"
"Tôi, Kano William quý tộc, vương tử Dracula điện hạ, ban cho cậu tử hình!"
Trình Kiêu quan sát tỉ người kỳ quái này, nếu anh đoán không sai, các nước phương Tây trên thế giới này có truyền thuyết về ma cà rồng.
Trong chục nghìn gia tộc tu tiên, huyết tộc để lại đời sau.
Đồn rằng ma cà rồng đều anh tuấn phi phàm, bọn họ ưu nhã cao quý, là quý tộc trong quý tộc.
Quả đúng như vậy, vương tử Kano William rất lịch lãm và quý phái. Kiểu tóc của anh ta được chăm chút tỉ mỉ, quần áo của anh ta không chút tì vết, hành động và lời nói của anh ấy đều bộc lộ khí chất cao cao tại thượng.
Nhưng mà, ma cà rồng ở các nước phương Tây sao lại chạy đến nước phương Đông?
Hơn nữa, lục tặc trong văn học Trung còn xuất hiện trong mộ của nữ vương Bái Nguyệt.
Cái này khá thú vị.
"Anh đến đây làm gì?" Trình Kiêu lãnh đạm hỏi.
Thanh niên vô cùng chán ghét, anh ta cau mày, dùng giọng điệu ngạo mạn nói: "Cậu rất không có lễ phép, người phương Đông. Cậu nên gọi tên tôi, Kano William, Dracula vương tử điện hạ!
"Chứ không phải dùng chữ 'anh' này!"
Trong tên của người phương Tây, họ thường đặt ở phía sau, cho nên Dracula có lẽ là họ của anh ta, cũng là gia tộc của anh ta.
Kano William đương nhiên chính là tên của anh ta.
Trình Kiêu không để ý đến việc anh ta lải nhải không ngừng, cách tối nhất để đối phó với loại người tự cho là đúng này chính là đánh tới lúc anh ta chịu phục mới thôi.
Cả người Trình Kiêu chợt lóe lên, vung một quyền về phía Kano William.
Vù!
Tốc độ của Kano William rất nhanh, gần như là tiệm cận với dịch chuyển tức thời.
"Ha ha, nhóc con phương Đông, cậu không đánh đến tôi được!"
"Tốc độ của ma cà rồng bọn tôi, không ai có thể so sánh được!"
"Vậy sao?" Trình Kiêu cười khẽ, bỗng nhiên hai tay bao bọc khoảng không, đẩy một cái về phía khác.
"Mười tám thức Đại Đạo, Hư Không Cấm!"
Ở phía mà Trình Kiêu chỉ có một bóng người hiện ra, anh ta đang giãy giụa không ngừng, giống như con dơi bị kẹt ở trong bình.
"Đây là cái quỷ gì! Ma thuật hắc ám à? Cậu là pháp sư phương Đông!" Kano William kinh hãi kêu lên, mặc dù đang giãy giụa, anh ta cũng cố gắng giữ vững hình tượng ưu nhã của mình.
Trình Kiêu bình thản bước từng bước về phía anh ta,
Kano William ngừng giãy giụa, anh ta biết, tên nhãi phương Đông trước mặt này mạnh hơn anh ta rất nhiều.
Trong lúc bất chợt, Kano William giống như quả bóng da xì hơi, rũ đầu, mặt mày ủ dột nhìn Trình Kiều.
"Thần Quang Minh đáng chết, sao mình lại xui xẻo như vậy, khó khăn lắm mới trốn thoát khỏi tay Dracula, thế mà lại gặp phải pháp sư phương Đông có pháp thuật hùng mạnh!”
"Nhóc phương Đông hùng mạnh, tôi yêu cầu một cái chết có thể diện, tôi là Thân vương điện hạ duy nhất của gia tộc Dracula!"
Thân vương, đây là cấp bậc rất cao trong hệ thống cấp bậc của ma cà rồng.
Chỉ là người Thân vương này quá trẻ tuổi.
Lực lượng của anh ta có lẽ cũng chỉ tương tương tông sư có chút thành tựu võ đạo.
"Tại sao anh lại xuất hiện ở đây?" Trình Hiểu lạnh nhạt hỏi Kano William.
Kano William ngẩng đầu lên, ngạo mạn đáp: "Tôi từ chối trả lời"
"Tôi là Thân vương điện hạ cao quý nhất gia tộc Dracula, không phải người hầu của cậu, tôi có quyền giữ im lặng"
Trình Kiêu cười: "Quả nhiên vẫn là tính tình này, anh không thừa kế thực lực của huyết tộc nhưng thừa kế tính thối tự cho là đúng của họ."
Nói xong, Trình Kiêu nhấc tay một cái, cấm chế được giải trừ.
Kano William rơi xuống từ không trung, đứng ở trước mặt Trình Kiêu.
Anh ta hoạt động cổ chân, phát hiện cấm chế đã giải trừ, trên mặt Kano William lộ ra vẻ suy tư.
"Cậu nhóc phương Đông hùng mạnh, cậu muốn thả tôi à?"
"Ừ" Trình Kiêu đạm nhiên nói, chỉ là trong mắt xuất hiện nét ranh mãnh.
Kano William nửa tin nửa ngờ, nhưng chắc chắn bên cạnh mình không có cấm chế.
Bỗng nhiên, Kano William nở nụ cười đắc ý.
"Pháp sư phương Đông, chẳng lẽ giáo viên của cậu không dạy cậu pháp sư sợ nhất là bị chiến sĩ đến gần à?"
Nói xong, Kano William chợt đánh về phía Trình Kiêu.
"Pháp sư phương Đông, cậu không nên mất cảnh giác. Bị một chiến sĩ huyết tộc vĩ đại đến gần, cậu sẽ cảm nhận được chuyện kinh khủng ngay lập tức.
Kết quả, Kano William đến nhanh, về càng nhanh hơn.
Bùm!
Trình Kiêu vung quyền đánh bay anh ta.
Kano William phun ra một búng máu, anh ta nhìn Trình Kiêu với vẻ mặt không thể tin nổi.
"Thần Quang Minh đáng chết, ông mở ra cho tôi một trò lừa không có giới hạn! Cậu ta không những là pháp sư mà còn là một chiến sĩ dũng mãnh!" "A không, dùng cách gọi của người phương Đông các cậu thì gọi là võ giả mới đúng!"
"Còn muốn tiếp tục không?" Trình Kiêu vẫn ung dung hỏi.
Kano William vẫn giữ vẻ mặt đầy ung dung: "Mới vừa rồi là tôi khinh địch, bây giờ tôi sẽ cho cậu thấy sự lợi hại của một Thân vương huyết tộc"
Tốc độ của Kano William thật sự rất nhanh, nhanh gấp mấy lần tông sư có võ đạo cảnh giới Đại Thành.
Đây là thiên phú của huyết tộc, cùng với năng lực phòng ngự mạnh mẽ của cơ thể, lực lượng và tốc độ đều là thiên phú của huyết tộc.
Dĩ nhiên, lực lượng của huyết tộc đến từ tuổi tác của họ, rõ ràng thanh niên huyết tộc nhìn như chỉ có hai mươi tuổi này nhưng số tuổi thật sự thường là mấy trăm tuổi.
Chẳng qua, chủ yếu vẫn là huyết mạch, lực lượng truyền thừa đến từ huyết mạch.
Một huyết tộc cấp bậc Thân vương đương nhiên mạnh hơn Công tước và Hầu tước.
Kano William thật sự quá trẻ tuổi, số tuổi thật sự của anh ta chỉ mới hai mươi, ở trong huyết tộc, tuổi này tương đương với trẻ sơ sinh loài người.
Chỉ một quyền, Trình Kiêu lại đánh Kano William bay ra ngoài lần nữa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất