Trình Kiêu cũng không nương tay, dùng hết sức lực để đánh hai cú đấm này. 

Ngay cả một Tông sư cảnh giới đỉnh phong cũng bị Trình Kiêu đấm trúng liên tiếp hai lần, đã sớm phun ra máu rồi chết. 

Tuy nhiên, Kano William chỉ phun ra một ngụm máu, rồi lại có thể tiếp tục tấn công. 

Có thể thấy được cơ thể của Huyết tộc máu tiến bộ như thế nào. 

Kano William lại đứng lên, vẻ kiêu ngạo trên mặt cuối cùng cũng biến mất, nhưng mà động tác vẫn tao nhã như cũ, giống như một quý tộc đau khổ đang cố gắng duy trì tôn nghiêm của mình trong tuyệt vọng. 

Nhưng mà động tác của anh ta không khiến người khác cảm thấy phản cảm chút nào, thật giống như thể trời sinh anh ta nên tao nhã như vậy. 

Cho dù chết ngay lập tức cũng phải tao nhã đi đến bước cuối cùng của cuộc đời. 

“Tên nhóc Đông Phương, cậu thật lợi hại, so với đại công tước Dracula còn mạnh hơn!” 

Nhưng mà tôi là Kano William, Dracula thân vương điện hạ, tôi sẽ không thua!” 

Nói xong, trong tay của Kano William cầm thêm một thanh đoản kiếm, dài khoảng chừng mười tấc. 

Hình dạng của thanh đoản kiếm rõ ràng là vũ khí lạnh của thời cổ đại ở phương Đông, chứ không phải phong cách của loại ở phương Tây. 

Hơn nữa, thanh đoản kiếm này lại được làm bằng ngọc. 

Đương nhiên, điều khiến Trình Kiêu kinh ngạc nhất chính là linh lực phát ra từ thanh đoản kiếm này lại khiến Trình Kiêu cảm thấy quen thuộc. 

“Tên nhóc Đông Phương mạnh mẽ kia, tôi sẽ sử dụng vũ khí, cậu cũng có thể lấy vũ khí của mình ra.” Kano William đúng là một quý tộc tiêu chuẩn, phong thái rất lịch lãm. 

Ngay cả sử dụng vũ khí cũng phải nói trước. 

“Không cần.” Sắc mặt Trình Kiêu bình tĩnh: “Ra tay đi!” 

Kano William có chút tức giận: “Cậu lại dám xem thường một thân vương Huyết tộc sao, rồi cậu sẽ phải hối hận vì sự kiêu ngạo của mình. 

Kano William lại biến thành một bóng đen và tấn công Trình Kiêu. 

Sau đó, anh ta lại bị đánh bay ra ngoài. 

“Lại đây!” 

Bùm! 

Lại bay ra ngoài lần nữa! 

Sau hơn vài chục lần liên tiếp, cuối cùng Kano William cũng ngã xuống đất, thở hồng hộc. 

Tất cả quý tộc, tao nhã, lịch lãm, khí chất đều biến mất. 

Hiện tại anh ta bỗng nhiên nhớ tới vừa rồi lúc bị Trình Kiêu bao vây, anh ta cảm thấy Trình Kiêu không phải muốn buông tha cho anh ta, mà là muốn dạy dỗ anh ta. 

Trình Kiêu đứng tại chỗ, sắc mặt không thay đổi sắc nhìn anh ta : “Còn tới nữa không?” 

“KHÔNG!” 

Kano William rống to một tiếng, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy kinh hãi, dường như gặp phải tai họa ghê gớm. 

“Người phương Đông đáng kính và mạnh mẽ kia, cậu đã thắng, tôi tâm phục khẩu phục!” 

“Tôi đồng ý trả lời bất kỳ câu hỏi nào của cậu, cậu hỏi đi!” 

Kano William cứ ngồi trên mặt đất, cung kính với Trình Kiêu . 

Trình Kiêu nhìn thấy thanh kiếm ngọc trong tay anh ta, hỏi: “Thanh kiếm trong tay anh lấy từ đâu?” 

Dường như Kano William đã bị Trình Kiêu thu phục, thành thật trả lời: “Đây là bảo vật của gia tộc Dracula chúng tôi, là gợi ý do Nữ thần trí tuệ để lại!” 

Nữ thần trí tuệ sao? 

“Nữ thần trí tuệ của anh có để lại cho các anh một tấm bản đồ không?” Trình Kiêu hỏi. 

Kano William kinh ngạc, ngoan ngoãn gật đầu nói: “Đúng vậy. Nhưng tôi mạo muội muốn hỏi, cậu có phải là một nhà tiên tri không?” 

“Anh có thể cho tôi xem bản đồ của anh một chút không?” Trình Kiêu hỏi. 

Kano William có hơi khó xử nhưng mà vừa nghĩ đến mới vừa rồi mình đã bị đánh không còn sức đánh trả nên anh ta hoàn toàn không có quyền từ chối. 

“Được thôi, các hạ!” Kano William lấy từ trong người ra một tấm bản đồ. 

Những gì được vẽ trên bản đồ là một ngọn núi được bao quanh trong mây mù, trên đỉnh núi có một thanh đoản kiếm, lờ mờ chính là thanh kiếm mà Kano William cầm trong 

tay. 

“Tấm bản đồ này và thanh đoản kiếm vẫn luôn của gia tộc Dracula các anh sao?” Trình Kiêu hỏi. 

“Đúng vậy, các hạ, đây là bảo vật do Nữ thần trí tuệ để lại cho chúng tôi, chỉ có các thân vương của mỗi một thời đại mới có tư cách bảo tồn nó.” Kano William cung kính trả lời. 

“Tấm bản đồ này và cả thanh đoản kiếm kia đã được truyền lại bao lâu rồi?” Trình Kiêu lại hỏi. 

“Đã rất lâu rồi, là từ thân vương Dracula điện hạ đời thứ nhất truyền thừa đến nay, ước chừng khoảng mấy ngàn năm” Kano William nói. 

Trình Kiêu không có hỏi, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ suy tư. 

Nếu như tấm bản đồ và thanh đoản kiếm này là do Nguyệt Thần để lại, chỉ vào một nơi thần bí nào đó. Nhưng mà tại sao trong tay Ma cà rồng lại có tấm bản đồ này! 

Chẳng lẽ Nguyệt Thần đã từng đến phương Tây sao? 

Nhưng mà còn Nữ thần trí tuệ thì sao? 

Trình Kiêu đã tìm hiểu về lịch sử thần thoại phương Tây, biết thực sự có một nhân vật như Nữ thần trí tuệ, nhưng dường như nó không liên quan gì đến Nguyệt Thần cả. 

Tuy nhiên, Kano William đã chạy đến thế giới phương Đông và tìm thấy tàn tích của Vương quốc Bái Nguyệt mà các giáo sư trong lĩnh vực khảo cổ học phải mất vài năm mới tìm thấy. 

Anh ta là một ma cà rồng hoàn toàn không biết lịch sử của người Á tộc, dựa vào cái gì mà tìm thấy tàn tích của Vương quốc Bái Nguyệt ở trên sa mạc Sahara chứ? 

“Anh đến nơi này làm gì?” Trình Kiêu càng ngày càng cảm thấy tò mò với ma cà rồng này. 

“Tôi... Tôi có thể không nói không?” Kano William có chút ủy khuất nói. 

“Vậy chúng ta tiếp tục quyết đấu đi.” Trình Kiêu nói. 

Kano William: "..." 

“Tốt hơn là tôi vẫn nên nói ra!” 

“Tôi tới đây để tìm cây sinh mệnh! Huyết tộc chúng tôi trời sinh đã bị thiếu sót, cần phải dựa vào việc hút máu trinh nữ. 

“Chỉ có tìm được cây sinh mệnh, chúng tôi mới có thể bù đắp thân thể khuyết điểm này. Hơn nữa, không thể dựa vào hút máu mà sống được, cũng có thể tăng thực lực lên đối phó đại công tước Dracula.” 

Trình Kiêu nhìn anh ta, kỳ quái hỏi: “Nói như vậy, vì để tránh truy sát nên anh mới chạy đến đây sao?" 

“KHÔNG!” Kano William lớn tiếng phản bác: “Tôi là Kano William tôn quý, thân vương Dracula điện hạ, đại công tước Dracula chỉ là thuộc hạ của tôi. Tôi chỉ tới tìm cây sinh mệnh để tăng thực lực lên, không phải chạy trốn, không phải!” 

Không ngờ vì câu nói chạy trốn mà Kano William lại có phản ứng lớn như vậy. 

Những ma cà rồng này thật đúng là đến chết vẫn muốn giữ thể diện mà, bọn họ rõ ràng là trốn tới nơi này, mà còn không cho phép nói. 

Trình Kiêu tiếp tục hỏi: “Làm sao anh biết rằng cây sinh mệnh lại ở đây?” 

“Đương nhiên là Nữ thần trí Tuệ chỉ dẫn cho chúng tôi” Kano William cung kính nói. 

Trình Kiêu phát hiện ra chỉ cần nhắc đến Nữ thần trí tuệ thì vẻ mặt của Kano William sẽ lộ ra sự tôn kính. 

Có vẻ như Nữ Thần Trí tuệ có địa vị cực kỳ cao thượng ở trong lòng của ma cà rồng. 

“Vậy anh làm sao tìm được nơi này? Chẳng lẽ cũng là do chỉ dẫn của Nữ thần trí tuệ sao?” Trình Kiêu hỏi. 

“Đúng vậy, nếu như không có Nữ thần trí tuệ chỉ dẫn, tôi sẽ hoàn toàn không thể tìm được nơi này. Kano William trực tiếp thừa nhận. 

Trình Kiêu gần như chắc chắn rằng Nữ thần trí tuệ này chắc chắn không phải là Nữ thần trí tuệ trong truyền thuyết thần thoại phương Tây, cô ấy nhất định không thể tránh khỏi liên quan đến Nguyệt thần. 

Ngoài ra, đây là Vương quốc Bái Nguyệt, nơi thờ phụng Nguyệt thần. 

Tuy nhiên, chỉ dẫn của Nữ thần trí tuệ lại nói rằng cây sinh mệnh đang ở ngay đây. 

Như vậy, mối quan hệ giữa Nữ thần trí tuệ và Nguyệt thần là gì? 

Rốt cuộc mối quan hệ giữa Nguyệt thần được thờ phụng ở Vương quốc Bái Nguyệt và Nguyệt thần của Cung điện Nguyệt thần là gì? 

Cuối cùng cái gọi là Nguyệt thần thực sự là Dạ Nguyệt sao? 

Ngoài ra, cây sinh mệnh lại là gì? 

Trình Kiêu cảm thấy mình cần phải đi một chuyến đến phương tây. 

Nhưng không phải bây giờ. 

Vẫn còn nhiều việc cần phải làm xong ở Á tộc. 

Nhà họ Tống, nhà họ Vương và cả những thế lực đứng ở đằng sau lưng bọn họ. 

Chỉ sau khi giải quyết chuyện ở người Á tộc xong thì mới có thể đến phương Tây để tìm hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. 

“Vậy anh đã tìm được cây sinh mệnh không?” Trình Kiêu hỏi. 

“Vẫn chưa. Tôi vừa mới đến đây không lâu, cậu đã đuổi sát theo đến đây.” Kano William cảm thấy có chút ủy khuất. 

“Tôi vốn muốn hù dọa cậu, không nghĩ rằng cậu lại lợi hại như vậy!” 

Trình Kiêu hỏi: “Nói như vậy anh cũng là bị trận bão cát kia mang tới đây sao. 

“Đúng vậy, may mắn nhờ có trận bão cát đó.” Nhớ lại trận bão cát đó, Kano William vừa kinh ngạc vừa sợ hãi. 

eyJpdiI6InFuSDg0bzgwcXQ3R3A4OW9IRG1cL05nPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkxDWVRiVDRldmZiMkdcL2NJdmJOSGFuT0V4aFoyVUJDUXRmdlNUSVdoZ2txM1hIOXBmTlNXNm81Ymh4MXcyTkliREJZMEFFWlNXTXdZTVJOejdTcTU0T3dSUTVjMk5WbDZaSENiYUVxU2hqN0lnM0JweTQ5WkRtRnZBa29mVlBGQVhxcjUxaldwVml0RVR0T3cxaDgrU0lwb1d6K1NhamQxNHlDSldJQStpSzlZaGdiaUxQSDhEaW0rWjFjRWlGOXV1b1wvalRORVNxdnBCeXhsK3VrSFhTQlkwSTJXR2lQek5WQlwvVXVWTVFMcFR1ZFYzTGVCbE1tR3VIU0ZadDE5SDgiLCJtYWMiOiI5NjQ3Zjk0YzgzYTkzYTM1YTc5MWU5MjFhNWQzYmNkYWI4MTQwY2RlMDY0NzJiYTAzOWRjZDc4YjViOGY1NTg3In0=
eyJpdiI6InZvSkI2M0tFNXlsS0pQMGpidG44OVE9PSIsInZhbHVlIjoiZWFKdnlYZlFDQXY5S1RrOUw5RnlWcWVoMExEQ3IzaHBoekZ3Q3dWMnlpaVBHU2VLNlBidXM4VEFHbnNYcHJpd0hYOTVJXC9FY0VZNlF2MlRJYVlDNUEySVNpV0Q2MTFlcEtzZDM4MGt4R0dDTGFpYjdXUkNIWGh5SHNiam5cL0pKczY2SlJrNVRxQktkc29aXC9GeksxWk5IWmdhS3RcL0hIRU9vQlNZTEczSmd5QlZjczJ3d1VVbXdqSUFtcjdKMVN1bjR4VGFTR1FNSlZnRWxaMUlqV09zdEI0a2Q0c3lRSmRqMnBCRlpac3NEN1NSXC85TEJvWEI1QUdRckdcL2txT1NMWm1QYWhWaFlIYkZGS2FOVndMXC9YRDZmUHBLbEI1QlU5TVdJcW5reXYzZUhcL1Q1dmpiWHMwbFFIU2IrVGJuaCtpSUNCMDV0OUNldjc1SXMrcXh6ZktqR0VueUNNXC9wTVRcL0hUTnVzYTl4T3k2ZGh1RElFczIrMDNLa3Axdm1mb3l5QjdFUXFBOVwvc2hlcmpwSG1OMVNDd2NIMUVLa3BsYTRpY3VWOER4cTZxWEgxTWJ6YUFYNm9PbEpZR3pcL0VxVTZrTTBNc2pcL3p6S3NyRFRPM2Q4WldmRVwvUFZpN1doWk1xanI4TGxBSUQ3eUdxT1JVcUhCZnk1VG1JSFRGQ0hwKzJDNiIsIm1hYyI6ImIyYmM1ZGQyZTZiNjZkNTE5MGU4NDAyODVkNWNjNDkxOTUzOWQwNTJlMzAyOWQ3ZmE5ZmYwMTljOTM0NjE3OTEifQ==

William nói.

Advertisement
x