"Vô liêm sỉ, sao có thể nói năng như thế với Trình đại sư!" Đặng Nhị gia giận quát, ông ta trợn tròn hai mắt, nhìn có vài phần uy nghiêm. Vương Mập Mạp bật cười: "Trình đại sư, ông nói cậu ta sao?"
"Không được vô lễ!" Đặng Nhị gia hét lớn.
"Đệch, ông già, ông quát ai đấy? Không phải nể ông lớn tuổi thì tôi xử ông rồi đấy, tin không?" Vương Mập Mạp gào lại.
Lão Hồ kéo Vương Mập Mạp một phen, ra hiệu với anh ta: "Câm miệng!"
Sau đó lão Hồ nói với Trình Kiêu: "Cậu thử xem đi!"
Tuy rằng anh ta cũng không tin Trình Kiều có thể mở được cơ quan mà chính anh ta cũng không mở được, nhưng thử một lần cũng không mất gì.
Trình Kiêu đi qua, ngồi xổm xuống đất, di chuyển theo quỹ tích đã có.
Răng rắc răng rắc, tiếng cơ quan khởi động vang lên, đàn tế hình tròn bằng đá chậm rãi di chuyển, để lộ ra cửa động sâu hút.
"Mo!"
Vương Mập Mạp khiếp sợ ra mặt, vui mừng nói: "Nhóc con được đấy!"
"Đừng nhiều lời, tôi xuống thăm dò trước, nếu an toàn tôi sẽ gọi mọi người." Lão Hồ nói xong bèn lấy đèn pin ra, cẩn thận đi xuống theo cầu thang đá.
Vương Mập Mạp nháy mắt ra hiệu với Trình Kiêu: "Nhóc con, cậu từng học về cơ quan phong thủy à? Cậu là người môn phái nào?"
Trình Kiêu không để ý đến anh ta, một lát sau, chính anh ta cảm thấy nhàm chán, liền không nói chuyện nữa.
Không bao lâu, tiếng lão Hồ truyền ra từ hầm ngầm: "An toàn, xuống đây cả đi, chỗ này chính là cửa vào hầm mộ!"
Giáo sư Dương vui mừng nói: "May quá! Cuối cùng cũng tìm được mộ nữ vương Bái Nguyệt!"
"Giáo sư, cơ thể thầy không tốt, hay là ở lại trên này đi, bọn em xuống chụp ảnh rồi mang lên cho thầy xem!"
"Không không, tôi tìm thành Quỷ bao nhiêu năm, cuối cùng cũng tìm được, tôi nhất định phải tự mình nhìn thấy mộ nữ vương Bái Nguyệt!" Giáo sư Dương cố chấp nói.
"Để em đỡ thầy!" Phụ tá nâng tay giáo sư Dương, mọi người cùng nhau xuống hầm ngầm.
Hai người Trình Kiêu đi ở phía sau đội thám hiểm, đi xuống hầm ngầm.
Đi qua cầu thang hẹp dài, tầm nhìn trước mắt mọi người trở nên rộng lớn.
Trước mắt là không gian ngầm lớn, một cái thang đá thủ công được xây ở mép tường.
Đi theo thang đá, mọi người đi tới nơi sâu trong cung điện.
Dọc theo đường đi, không xuất hiện một cơ quan trùng độc nguy hiểm nào, thỉnh thoảng có mấy con sâu nhỏ cũng đều bị mọi người dọa trốn đi.
Cung điện ngầm rất trống trải, có lẽ là được xây trong một ngọn núi, trên đỉnh cung điện là một quan tài đá màu xanh.
"Đó là quan tài nữ vương Bái Nguyệt sao? Thuận lợi hơn tôi nghĩ đấy!" Vương Mập Mạp thầm nói.
Giáo sư Dương kích động nói: "Chắc là đúng rồi, trong sách cổ có ghi nước Bái Nguyệt có tập tục huyền táng(treo quan tài ở nơi cao), cũng chính là treo quan tài ở trên vách đá đen."
"Hơn nữa xem quy cách của quan tài kia, quý tộc bình thường cũng không thể dùng được"
"Có lẽ chỗ này chính là mộ của nữ vương nước Bái Nguyệt."
Nghe được lời khẳng định của giáo sư Dương, ai nấy đều mừng rỡ.
"Vậy còn chờ gì, nhanh lên đi, mở mộ lên nhìn xem có phải nữ vương Bái Nguyệt không!" Vương Mập Mạp vén tay áo muốn tiến lên.
"Chờ một chút!" Lão Hồ kéo anh ta lại, nhỏ giọng nói: "Anh không cảm thấy đoạn đường chúng ta đi quá thuận lợi à?"
Vương Mập Mạp sửng sốt, sau đó gật đầu nói: "Không sai, tôi cũng có cảm giác này, giống như có người đi trước mở đường, nếu không đường đường là mộ của nữ vương Bái Nguyệt, sao có chuyện đến một cơ quan bảo vệ cũng không có!"
"Những ngôi mộ trước mà chúng ta từng xuống, dù là ngôi mộ của một tên quan lại nhỏ như hạt vừng cũng phí hết tâm tư bố trí cơ quan, bảo vệ ngôi mộ của mình. Đường đường là nữ vương nước Bái Nguyệt, một trong hai mươi bốn vua chúa Tây Vực. Tại sao trong ngôi mộ của bà ta lại không có cơ quan!" Lão Hồ nghi ngờ nói.
Hai người đang xì xào bàn tán, hai phụ tá đã đỡ giáo sư Dương bắt đầu leo lên bậc thang.
Cô Dương nhìn hai người, đi tới vỗ vai Vương Mập Mạp, hỏi: "Các anh có thấy chúng ta vào đây quá thuận lợi không?"
"Có thấy, cô cũng có cảm giác này à?" Vương Mập Mạp hỏi.
Cô Dương gật đầu, cảnh giác nhìn xung quanh: "Tôi cứ có cảm giác có một đôi mắt trong bóng tối đang nhìn mình chằm chằm"
Vương Mập Mạp rụt cổ: "Cô đừng có dọa tôi! Nào có ánh mắt gì!"
Lão Hồ quét mắt nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: "Cứ cẩn thận thì hơn, có đôi khi trực giác của phụ nữ rất chuẩn."
Hai người Trình Kiêu đứng tại chỗ, nhìn quan tài đá xanh treo ở khoảng không giữa cung điện.
"Đó chính là quan tài của nữ vương Bái Nguyệt à?"
"Không cảm nhận được khí tức của Tiên Thiên Mộc Linh, chẳng lẽ cây quyền trượng được làm từ Tiên Thiên Mộc Linh chỉ là trùng hợp?"
Không tìm được Tiên Thiên Linh Mộc, Trình Kiêu lại suy nghĩ về quan tài của nữ vương Bái Nguyệt.
"Chỗ này là nước Bái Nguyệt, thờ phụng Nguyệt thần, không biết Nguyệt thần ở đây và Nguyệt thần trong cung Nguyệt thần có phải là một người không?"
Suy nghĩ này chỉ thoáng lướt qua, chỗ này và cung Nguyệt Thân không có liên quan gì với nhau, sao có thể là cùng một người?
"Nếu đã đến thì chúng ta cũng đi xem quan tài của nữ vương Bái Nguyệt này đi!"
Trình Kiêu đưa Đặng Nhị gia lên cầu thang đá.
Lúc này, trong cung điện trống rỗng chợt vang lên tiếng cười quái dị.
Tiếng cười kia âm u quỷ dị, thêm bối cảnh cung điện âm u này khiến nó trở nên kinh khủng khó nói thành lời.
"Ai!" Vương Mập Mạp cầm đèn pin soi loạn về phía cung điện, nhưng không nhìn thấy gì cả.
Đám người giáo sư Dương cũng ngừng leo, tụ lại với nhau, cảnh giác nhìn bốn phía.
"Ai đang giả thần giả quỷ ở đây? Đi ra!" Lão Hồ giận quát.
Bốp!
Lão Hồ bỗng nhiên bị người tát một cái, người ngã ra đất.
"Lão Hồ, anh sao thế?" Vương Mập Mạp khẩn trương tiến lên đỡ anh ta dậy, cảnh giác nhìn chằm chằm xung quanh.
"Có người tát tôi một cái." Lão Hồ kinh hãi ra mặt.
"Sao lại thế được! Rõ ràng vừa rồi không có gì cả, hơn nữa chúng ta đang đứng ở bậc thang đá cao như vậy, ai có thể chạy tới ngay được! Chẳng lẽ gã đó biết bay à?" Vương Mập Mạp liên tục bác bỏ.
"Khặc Khặc.."
Tiếng cười âm u kinh khủng kia lại vang lên lần nữa.
Lần này nghe rõ hơn lần trước.
"Á!"
Cô Dương bỗng nhiên kinh hãi hét lên, đèn pin rơi xuống đất, lăn xuống dưới theo bậc thang đá.
"Sao đấy!" Vương Mập Mạp lớn tiếng hỏi.
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía cô Dương.
"Vừa rồi có người sờ mặt của tôi!" Cô Dương còn chưa hết kinh hoàng.
Vương Mập Mạp lấy đèn pin soi lên mặt cô Dương, trên khuôn mặt trắng nõn có một vết ngón tay rất rõ.
"Lão Hồ, có người!" Vương Mập Mạp khẳng định quát to một tiếng.
Lão Hồ đứng lên chắn trước mặt cô Dương, vội nói: "Mọi người lưng tựa lưng đứng ngay ngắn, không cho gã có cơ hội đánh lén!"
"Hai người mau lên đây!" Lão Hồ hộ với Trình Kiêu.
Trình Kiêu vẫn ung dung đứng lên, anh đứng ở sau lưng mọi người, lẳng lặng nhìn một hướng khác.
Sắc mặt Đặng Nhị gia có phần khẩn trương, đoán chừng là bóng ma tâm lý trước kia lại phát tác.
"Á!"
Cô Dương lại hét to một tiếng, sau đó cả người bay lên rơi về phía cửa cung điên.
"Cứu mạng!" Cô Dương hét vội.
"Đây là thứ quỷ gì!" Vương Mập Mạp gấp tới mức nhảy lên.
"Tôi nhìn thấy trên đầu cô Dương có một bóng đen, nó bắt cô Dương đi!" Lão Hồ chợt chạy xuống bậc thang, kêu lên: "Mập Mạp, mau đuổi theo!"
"Giáo sư, làm sao bây giờ? Hay là chúng ta đi theo họ đi! Bọn họ đi rồi, chẳng may thứ kia quay lại thì làm thế nào?" Người phụ tá nữa kia sắc mặt tái nhợt, đã có ý lui bước.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất