Trình Kiêu vươn tay nắm nhẹ tay giáo sư Dương một cái. 

Sau đó hai bên giới thiệu lẫn nhau. 

Đến phiên người mập mạp kia giới thiệu, anh ta có vẻ rất không tình nguyện, Trình Kiêu cũng không để ý, chỉ biết người khác gọi anh ta là Vương Mập Mạp. 

Người cao gầy luôn đi cùng anh ta gọi là lão Hồ. 

Trong mấy người này có một cô gái vô cùng xinh đẹp, cô ta đi du học ở Mỹ trở về, mọi người gọi cô ta là cô Dương. 

Trình Kiêu cũng giới thiệu bọn họ, Đặng Nhị gia tên là Đặng Nhị, ông ta dùng thẳng tên thật. 

Hai người xem như chính thức tham gia vào đoàn thám hiểm. 

Một người phụ tá hỏi: "Giáo sư Dương, chỗ này có phải tàn tích thành cổ chúng ta muốn tìm không?" 

Giáo sư Dương nhìn xung quanh rồi gật đầu đáp: "Đúng vậy, chỗ này chính là tàn tích của nước Bái Nguyệt, một trong hai mươi bốn quốc gia Tây Vực" 

"Các cậu xem tòa kiến trúc kia, đó là kiến trúc được bảo tồn hoàn hảo nhất trong tất cả những kiến trúc mà chúng ta thấy được ở dọc đường. Các cậu xem tòa kiến trúc đó giống cái gì?" Giáo sư Dương chỉ vào thần miếu mà Đặng Nhị gia nói rồi hỏi. 

"Giống trăng rằm!" Cô gái kia trả lời. 

"Đúng vậy, căn cứ những gì sách cổ ghi lại, nước Bái Nguyệt lấy trăng rằm làm biểu tượng quốc gia, có lẽ chỗ đó chính là thần miếu của bọn họ." Giáo sư Dương cười nói. Trình Kiêu không khỏi liếc nhìn giáo sư Dương, xem ra vị giáo sư này thật sự có bản lĩnh. Chỉ dự vào ngoại hình của kiến trúc mà có thể đoán được chỗ đó là thần miếu. "Giáo sư, nói chút lịch sử nước Bái Nguyệt cho bọn em đi!" Một phụ tá nói. 

Giáo sư Dương cười nói: "Ừ" 

"Nước Bái Nguyệt là một trong hai mươi tư nước lớn của Tây Vực, nổi tiếng ngang với mấy nước Lâu Lan, Tinh Tuyệt. Có điều nó cũng chỉ phồn hoa nhất thời, cuối cùng bị chôn ở trong biển cát vàng này" 

"Nhưng nước Bái Nguyệt có một truyền thuyết rất thú vị, truyền thuyết kể rằng nước Bái Nguyệt không phải đất nước do con người thành lập, mà là Nguyệt thần hạ phàm thành 

lập, cho nên người của nước Bái Nguyệt tôn thờ Nguyệt thần, dù là kiến trúc hay những thứ khác, họ đều thích dùng hình ảnh trăm rằm" 

Vương Mập Mạp cười khinh thường: "Đây đều là người xưa mê tín, thế giới này không có thần quỷ gì cả, không ngờ giáo sư cũng tin cái này" 

Người còn lại cũng cười ha ha, hiển nhiên là họ cảm thấy lời Vương Mập Mạp là đúng. 

Dù sao xã hội bây giờ cũng theo thuyết vô thần, cho dù có một vài chuyện khoa học không thể giải thích xuất hiện thì cũng sẽ bị chính phủ cố ý che dấu đi. 

Giáo sư Dương nói: "Tới giờ nước Bái Nguyệt đã qua đi hơn một nghìn năm, chúng ta không biết tình huống lúc ấy ra sao. Cho nên chúng ta mới cần đi khảo cổ, cố gắng tìm kiếm sự thật của năm đó" 

"Đi thôi, nếu tôi đoán không sai thì mộ của nữ vương nước Bái Nguyệt ở ngay dưới thần miếu này" 

"Thì ra đây là lai lịch của thành Quỷ." Trình Kiêu hơi suy tư, sau đó đi đến thần miếu theo đám giáo sư Dương. 

Thần miếu là kiến trúc được bảo tồn hoàn hảo nhất của thành Quỷ, giống như bên trong bóng tối có một lực lượng thần bí đang bảo vệ thần miếu, không để bảo cát xâm nhập. 

Mọi người đi đến sảnh chính của thần miếu, sảnh chính trống rỗng, có tám cột đá lớn chống đỡ. Trên mỗi cột đá đều có khắc hoa văn. 

"Giáo sư Dương, mấy bức tranh này là gì vậy?" Cô Dương dùng tiếng Á tộc không lưu loát hỏi chuyện. 

Mặt trên bích họa là một cô gái bay xuống từ mặt trăng, trên người mặc trang phục cổ, trong tay cầm trường kiếm. Phía dưới có rất nhiều người mặc đồ da thú đang quỳ dưới đất cúng bái. 

Mấy người giáo sư Dương đến xem bích họa trên cột đá, nói: "Có lẽ nội dung của bức tranh này chính là Nguyệt thần đến Trái đất thành lập nước Bái Nguyệt!" 

Sau đó mọi người đi đến bên cột đá thứ hai. 

Bức tranh trên cột đá này vẫn là cô gái mặc cổ trang lúc trước, cô ta cầm phiến trúc rất dài, trên phiến trúc có ký tự kỳ lạ. 

Giáo sư Dương nói: "Nội dung bức tranh này chắc là Nguyệt Thần sáng lập chữ viết, dạy bọn họ biết chữ" 

"Xem ra Nguyệt thần này là người hiểu biết sâu rộng" Lão Hồ nói. 

"Ha ha, không bằng mọi người nói đám người Bái Nguyệt này là đám mọi rợ chưa được khai sáng nhỉ?" Vương Mập Mạp cười khinh miệt. 

Mấy người tiếp tục xem phía dưới cột đá, trên cơ bản các bức tranh đều là Nguyệt thần dạy con dân nước Bái Nguyệt một số thường thức cuộc sống. 

"Giáo sư Dương, thầy cảm thấy thế này có đúng không. Nguyệt thần kia thật ra là một cô gái bình thường đến từ Trung Nguyên. Lúc đó nước Bái Nguyệt đang còn ở thời kỳ hoang sơ, cô ấy dạy một ít văn hóa của Trung Nguyên cho người dân Bái Nguyệt" 

"Sau đó, người nước Bái Nguyệt kính sợ thần linh, coi cô ấy là thần." 

Giáo sư Dương nói: "Cũng không phải không có khả năng này.” 

Vương Mập Mạp không phục phản bác: "Nếu là chỉ là dạy chữ vẽ tranh, sao có thể được tôn sùng là thần linh? Chắc chắn cô gái kia có tài gì đó!" 

"Tôi cảm thấy có lẽ cô ấy là một phù thủy, biết ảo thuật, sau đó lừa đám mọi sợ của nước Bái Nguyệt." Vương Mập Mạp càng nói càng hăng say, tới mức chính anh ta cũng tin. "Cũng có khả năng này. Giáo sư Dương nói. 

"Được rồi, mọi người không cần đoán mò, chúng ta tìm xem cửa mộ có ở chỗ này không" Giáo sư Dương như mất kiên nhẫn khi nghe bọn họ đoán mò. 

"Đúng, tìm được cửa vào mộ, nhìn thấy lăng mộ nữ vương Bái Nguyệt là sẽ biết rõ mọi chuyện." Nữ phụ tá nói. 

"Lão Hồ, nhìn anh xem!" Vương Mập Mạp huýt sáo với người đàn ông cao gầy, vẻ mặt đắc ý. 

Lão Hồ vẫn điềm nhiên đánh giá bốn phía. 

"Ở đây ngoài tám cây cột thì chỉ còn lại đàn tế hình tròn ở phía trước. Nếu tôi đoán không sai thì cửa mộ chính ở đàn tế kia." 

Lão Hồ nói xong, Vương Mập Mạp lập tức lao như điên đến cạnh đàn tế, nhìn trên nhìn dưới, còn dùng tay gõ thử. 

Đám người giáo sư Dương đi qua, lão Hồ hỏi: "Thế nào? Có phát hiện cái gì không?" 

"Không nhìn ra cái quỷ gì cả! Đây là một đàn tế bình thường, làm gì có cửa nào!" Vương Mập Mạp thất vọng đáp. 

"Đừng nóng vội, nhìn kỹ lại xem, nếu cửa mộ thật sự ở trong tòa thần miếu này, vậy thì nơi duy nhất có thể làm cửa mộ chính là ở đàn tế này." Lão Hồ khẳng định nói. "Lão Hồ, trên đàn tế có hoa văn, anh mau đến xem!" Vương Mập Mạp gấp gáp gọi. 

Lão Hồ đi qua, nhìn thấy hoa văn bốn con dã thú kỳ quái, chia ra chiếm cứ bốn phía đông tây nam bắc. 

Vương Mập Mạp lấy tay xoa hình vẽ dã thú, kết quả thế mà một cái lại di chuyển. 

"Lão Hồ!" Vương Mập Mạp kinh hãi kêu. 

Lão Hồ cũng khẩn trương nói: "Xem ra đây là chìa khóa tiến vào cửa mộ." 

Vương Mập Mạp nói: "Nhưng cái quỷ này phải mở thế nào?" 

Lão Hồ nhìn bốn hình vẽ, di chuyển vài cái, miệng lẩm bẩm: "Thiên can địa chi, Càn Khôn khảm đoái... 

"Không đúng! Rốt cuộc phải mở thế nào?" 

Lão Hồ nghĩ mãi không ra. 

Trình Kiêu đi qua nhìn hình vẽ, tuy anh cũng không biết cái này phải sắp đặt thế nào mới mở được, nhưng lấy ánh mắt của anh, anh có thể nhìn ra dấu vết mà người thường không nhìn được. 

Ví dụ như mật mã, nếu mở mật mã trong thời gian dài sẽ để lại dấu vết trên mấy con số thường dùng, sau đó căn cứ vào thói quen ấn phím của con người, trên cơ bản có thể sắp xếp theo thứ tự, như vậy có thể giải mật mã một cách nhanh chóng. 

Bốn thứ này cũng như vậy, vì bị người di chuyển thường xuyên nên trên bốn hình vẽ đều có quỹ tích di chuyển chuyển bị lưu lại. 

Chẳng qua phạm vi quỹ tích rất nhỏ, phải dùng kính hiển vi mới nhìn thấy được. 

Nhưng Trình Kiêu có mắt phá vọng, có thể nhìn quỹ tích dễ dàng. 

eyJpdiI6Ino4S21ZdWR0V3phcTZcL0V0OHk4T3JRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjVVQkZuZXlIbEs4RnFkYlg4Y2dBVVwvY1NRZHMrQXhGQW9PdGdhODlqd3dmUHgwZGtlcTZrSEdPY3hsVEhvTm9JOUczVXBaRTROa0ZPcEp1dzFPZmcxejNScWFxcUNOYURINGNcL2ZQRHlNNW1sXC8randqc2lLUlJ6UXFTdHdSMGM3cDhmSG5xR0NVQlJhSzFFN1FGWkNUUzRiQ3REdVVZSTI0TTdVZzB6RjRLSmZCeENJYkdKNjBqUkxxYVwvQXpPZUkwTXBNQm1acWRTdEh2XC9BSTY4M3RBNHFEdjlVYmJ5alB0NW5OZTJ2YW1GYnBuVG10NStUSDBMZkxSYUV2S1ZSU1wvc2k3akZKemFJNk56c2t1VEtnZG13PT0iLCJtYWMiOiI3N2E1Y2YxYjUxYzkyZjAzMzdiODRmNzA3YzA5ZGZlMzFkYjcwY2M5NjAxNGI3Zjk1YmI0YzQ1ZTgzOGExNWIwIn0=
eyJpdiI6IkNNa2s4cEJQSTBOWFNzcHBmTjg2cEE9PSIsInZhbHVlIjoiOTljQmxWRktpMVlNUzVlOFpyb3BUd0t4dU9CanBJekFZYjlBbWRJUmF2ZkVHNWw4OGxwTklHdzZrN2FrWlF0eVljR09MVExtRlJSVFhCSmh2REVKaVMxa2ZES2xcLzY1RVwvZlJqMmF1Tkx2ZFhtMDdLbnlCVk1DNlwveTRjeGt3RkVXRUxmRVJJOVdER2pVSThnc2hNTTBnblI5V3VYeExNTHJWWUNmMVhCMGhka1dTVU1cLzMrTE1XSUFoUm5OWk16TnQ1OTNTZGNnK0xXNWpPeEdwR2hJOVE9PSIsIm1hYyI6ImE0YjJjNTM4OGY5ZWE5NTRmYzVjN2ZlNzk4YTVmODM4NzhkMDc1ZWJhYzNjN2Y1NmVkNTk4ZGY3MWQ3YmU2ZTAifQ==

Vương Mập Mạp khinh thường cười lạnh: "Một thằng nhãi vắt mũi chưa sạch như cậu thì mở kiểu gì? Đừng có quấy rối, qua một bên chơi đi!"

Advertisement
x