Trong cuồng phong, cát vàng bay đầy trời giống như từng con dao sắc bén không ngừng đâm về phía cơ thể.
Ở trong gió cát này, căn bản không thể mở mắt ra được, trong miệng, mũi, tai, mắt đều là cát.
May là hai người Trình Kiêu đều là cao thủ võ đạo, Đặng nhị gia cũng là tu vi Tông Sư.
Bọn họ dùng chân khí bảo vệ cơ thể, ngược lại không sợ bão cát này tấn công.
"Trình đại sư, tôi có thể cảm giác được sức gió của trận bão cát ít nhất phải từ cấp mười trở lên. Tôi sử dụng công phu Thiên Cân Trụy mới bảo đảm mình không bị gió thổi đi Đặng nhị gia truyền âm nói.
"Kiên trì chịu đựng." Trình Kiêu thản nhiên nói, ung dung đứng giữa bão cát đầy trời, một vòng ánh sáng màu vàng bao phủ xung quanh khiến bão cát căn bản không tổn thương được tới Trình Kiêu.
Trình Kiêu không ngừng tăng sức lực cho hai chân, bảo đảm mình không bị cuồng phong thổi đi.
"Với sức gió bây giờ, chỉ sợ cho dù là một võ giả cảnh giới Tiên Thiên cũng không chịu nổi. Người bình thường càng không cần phải nói, sẽ bị thổi đi luôn."
Một lát sau, Trình Kiêu cảm giác được sức gió không tăng thêm nữa.
Xem ra, mắt bão đã qua.
Sau đó, sức gió chậm rãi giảm bớt.
Đến cuối cùng, bão cát biến mất.
Khoảng thời gian đó kéo dài suốt nửa giờ.
Nhưng bão cát qua đi, không trung vẫn đầy u ám, mây đen hạ xuống, căn bản không nhìn thấy rõ chỗ ngoài năm mét.
Cũng may thị lực của hai người Trình Kiêu không tầm thường, miễn cưỡng có thể nhìn thấy cảnh vật ngoài trăm mét.
Trình Kiêu mơ hồ nhìn thấy phía trước hình như có một quái vật khổng lồ đang đứng ở đó.
Đặng nhị gia hưng phấn hét lớn: "Quỷ Thành, là Quỷ Thành xuất hiện!"
"Đi!" Trình Kiêu lập tức chạy qua.
Bọn họ đi mấy trăm mét, Quỷ Thành tìm mấy ngày cuối cùng xuất hiện ở trước mặt hai người.
Lại giống như Đặng nhị gia miêu tả, cát vàng bay đầy trời, mây đen ép xuống đỉnh đầu, một tòa thành tĩnh mịch cô độc sừng sững ở trong sa mạc.
Quỷ Thành rất hùng vĩ, diện tích chừng mấy chục cây số, giống như một con ác ma viễn cổ đang nằm ở trong sa mạc.
Tường thành xung quanh cao ba mét, chỗ hai bức tường thành giao nhau có một cánh cổng lớn đủ cho sáu chiếc xe tăng cùng đi qua.
Lại giống như cái miệng khổng lồ của con ác ma đang chờ đợi cắn nuốt người thám hiểm tiến vào.
Đặng nhị gia cắn răng, theo sát phía sau Trình Kiêu đi về phía Quỷ Thành.
Hai người tới trước cổng lớn của Quỷ Thành, cổng thành đã bị tàn phá tới không chịu nổi, hai cột ở hai bên đầu tường thành còn có dấu vết dây kéo cổ đại để lại.
Bên ngoài hẳn phải có một con sông đào bảo vệ thành, nhưng đã sớm bị cát vàng che phủ, không còn nhìn thấy được bất kỳ dấu vết nào.
Nhưng nhìn cổng thành này tràn ngập hơi thở của lịch sử, thê lương cổ xưa, giống như một cụ già gần đất xa trời kể lại câu chuyện năm đó.
Hai người Trình Kiêu đi vào trong, kiến trúc của Quỷ Thành không giống với Á tộc thời cổ đại lắm, đầy phong cách Châu Âu, mơ hồ giữ lại dáng vẻ trước đây, nhưng đều tan hoang không chịu nổi, chỉ để lại bức tường đổ nát.
"Trước đây, ông tìm được cây trượng này ở đâu?" Trình Kiêu hỏi.
Đặng nhị gia chỉ về phía trước: "Ở vị trí trung tâm Quỷ Thành có một bức tượng. Tôi đã lấy cây trượng này trong tay của bức tượng đó"
"Không, chắc là một cây quyền trượng!"
Đúng vậy, trong tay cụ già chính là cây trượng, mà trong tay tượng thần bình thường đều là quyền trượng.
"Dẫn tôi qua!" Vẻ mặt Trình Kiêu lãnh đạm.
"Được!"
Quả thật, sau khi lại đi tới Quỷ Thành này, nỗi sợ hãi trong lòng Đặng nhị gia trái lại đã giảm đi rất nhiều.
Đặng nhị gia nhanh chóng dẫn theo Trình Kiêu đi tới vị trí trung tâm Quỷ Thành.
Chỗ này là một quảng trường nhỏ đã tan hoang không chịu nổi. Trên quảng trường có một bức tượng sứt mẻ vẫn đứng sừng sững, quanh năm bị bão cát thổi tới, đã không còn nhận ra hình dáng ban đầu của bức tượng, chỉ có thể từ các đường nét nhìn ra đây chắc hẳn là một người phụ nữ mặc trang phục cổ.
"Mọi thứ ở đây đều đã bị sa hóa, cho nên lúc đó tôi rất tò mò, vì sao quyền trượng trong tay bức tượng kia vẫn được bảo quản tốt." "Tôi lại lấy nó xuống" Đặng nhị gia nói.
Trình Kiêu liếc mắt nhìn xung quanh, kiến trúc xung quanh quảng trường đã bị gió cát thổi cho còn lại phần nền, chỉ có một kiến trúc hình trăng khuyết ở ngay phía trước vẫn tính là được bảo quản tốt.
Nhưng... ở đây không có Tiên Thiên Linh Mộc mà Trình Kiêu muốn tìm.
"Trước đây, ông đã từng qua chỗ nào?" Trình Kiêu hỏi.
Đặng nhị gia chỉ vào kiến trúc hình trăng khuyết phía trước: "Tôi tìm gần như khắp Quỷ Thành, vẫn không tìm được gì. Cả thành phố cơ bản đều bị sa hóa, chỉ có chỗ kiến trúc này vẫn tính là nguyên vẹn."
"Chắc chỗ đó là một miếu thần, bên trong có các loại đồ đẳng. Chẳng qua tôi không hiểu về lịch sử về thế hệ này, xem cũng không hiểu những thứ bùa vẽ quỷ đó của người
xưa"
"Chúng ta vào xem thử." Trình Kiêu nói xong, bước về phía kiến trúc hình trăng khuyết kia.
Nhưng mới vừa đi được một bước, anh đột nhiên dừng lại.
"Có người đến!" Trình Kiêu nói.
"Hay chúng ta trốn đi?" Đặng nhị gia dường như vẫn giữ thói quen bị đuổi giết năm đó, vừa nhìn thấy người là muốn chạy trốn.
"Vì sao phải trốn?" Trình Kiêu liếc nhìn ông ta với ánh mắt lãnh đạm.
Mặt Đặng nhị gia đỏ lên. Đúng rồi, vì sao bọn họ phải trốn chứ? Bây giờ ông ta đã là cảnh giới Tông Sư đại thành, phóng tầm mắt ra cả giới võ đạo Á tộc, có bao nhiêu người có
thể địch lại?
Hai người đứng ở trước bức tượng, lẳng lặng chờ đợi mấy người kia đi đến.
Đám người xuất hiện ở trước mặt hai người Trình Kiêu.
Nhìn trang phục của bọn họ, chắc là người thám hiểm.
Bốn nam, hai nữ, một người trong đó là ông già đeo kính trông giống như một nhà khoa học được hai người thanh niên đỡ, đi tới.
Mấy người nhìn thấy hai người Trình Kiêu, sắc mặt kinh ngạc.
"Các người cũng tới tìm kiếm Quỷ Thành à?" Ông già kia thở hổn hển, nhìn hai người Trình Kiêu với vẻ mặt kinh ngạc hỏi.
"Các người là ai?" Đặng nhị gia vừa bị Trình Kiêu xem thường, bây giờ trong giọng nói có phần ngạo mạn.
Thái độ của ông già rất hiền hòa, vừa cười vừa nói: "Tôi là Dương Tử Minh của đội khảo cổ Á tộc. Mấy người này là trợ lý của tôi, đi cùng tôi tìm kiếm Quỷ Thành"
Chẳng qua, mấy người phía sau ông già lại có ánh mắt không thiện cảm. Trong ánh mắt của người đàn ông mập mạp kia đầy vẻ thù địch, không ngừng thì thầm gì đó với một người đàn ông cao gầy khác.
"Chúng tôi cũng tới tìm kiếm Quỷ Thành." Đặng nhị gia nghiêm mặt nói.
"Vậy các người cũng bị bão cát thổi tới đây à?" Dương Tử Minh hỏi dò.
"Xem là vậy đi!" Đặng nhị gia không biết nên trả lời thế nào. Nếu bọn họ là người bình thường, quả thật sẽ bị bão cát thổi đến đây. Nhưng bọn họ là võ giả, không bị thổi tới mà tự mình đi tới đây.
"Vậy chúng ta cùng đi chứ? Khắp nơi ở đây đều nguy hiểm, thêm một người sẽ thêm một phần sức lực." Vẻ mặt Dương Tử Minh nhiệt tình, có thể nhìn ra được là ông ta thật lòng.
"Giáo sư Dương, chúng ta còn chưa biết hai người này có lai lịch thế nào, nhỡ bọn họ là người xấu thì sao? Vẫn nên ai đi đường nấy đi!" Người béo mập kia tiến đến bên tai của giáo sư Dương, khẽ nhắc nhở.
Giáo sư Dương tại mềm, nghe người béo mập kia nói vậy, lập tức sửa lời: "Nếu hai người không muốn, vậy chúng tôi cũng không miễn cưỡng. Quỷ Thành lớn như vậy, chúng ta
ai đi đường nấy vậy"
Trình Kiêu nhìn Dương Tử Minh, đột nhiên hỏi: "Ông hiểu rõ về Quỷ Thành sao?"
"Đó là chuyện đương nhiên rồi. Giáo sư Dương chúng tôi là nhà khảo cổ hàng đầu, có kiến thức uyên bác về khảo cổ, anh tìm cả Á tộc cũng không tìm được người thứ hai đâu." Cô gái trẻ tuổi kia hơi đắc ý nói.
"Chúng tôi đi theo ông." Trình Kiêu nói mà không hề thay đổi sắc mặt.
"Vậy được rồi, hoan nghênh hai người gia nhập!" Giáo sư Dương mỉm cười, giơ tay về phía Trình Kiêu.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất