Mã Sơn vẫn chưa biết Đinh Hương đã nhận được truyền thừa Địa Mẫu, nhưng vì đó là cô em gái đã cùng nhau lớn lên nên anh ta tin chắc rằng mình sẽ không bao giờ nhận nhầm. 

             Người đang đứng như Thánh Nữ ở chính giữa không gian Lục Hư Luân chuyển chính là Đinh Hương! 

             "Há há há há." Mã Sơn cười lớn: "Lão Tà, con trâu bị em gái tôi dắt đi rồi, bây giờ đến lượt ông và tôi phân thắng bại." 

             "Hừ! Cậu và tôi đã là một thể, cậu lấy gì mà thắng tôi? Chẳng qua, cậu cũng chỉ là một ký sinh trùng sống nhờ vào hồn đèn, còn tôi thì bám trên long cốt. Rồng có thể mất tim, nhưng không thể không có xương. Cho nên, hoặc là cậu ngoan ngoãn hợp nhất với tôi, hoặc là đèn tắt hồn tan!" 

             "Muốn tôi hợp nhất với cái thứ tà vật như ông á? Phẹt!" 

             "Chuyện đó không tới lượt cậu quyết định." 

             Lúc này, không gian Lục Hư Luân Chuyển dần dần biến mất. Đại vương Nandin đã biến mất từ lâu, sóng gió trên mặt biển cũng dần dần lắng xuống. 

             Mây đen vẫn đang phủ kín bầu trời, thỉnh thỉnh lại có những tia chớp tí ti lóe lên trong tầng mây đen như thể có nguồn năng lượng vô tận đang tích tụ bên trong đó vậy. 

             Một bộ xương rồng khổng lồ nổi trên mặt biển hệt một dãy núi trùng trùng điệp điệp, nhấp nhô giữa khoảng không mây mù bao la. 

             Trên những khúc xương vốn trắng như tuyết lại bắt đầu xuất hiện những sợi tơ màu đen lan ra hệt như dây mây. 

             "Hửm? Đó là… Hắc Hỏa!" 

             Tà thần đến từ ngoại vực nhận ra thứ đang lan rộng trên bộ xương ngay tắp lự. 

             "Lý Dục Thần, cậu định dùng Hắc Hỏa để đốt tôi sao? Muốn ép tôi ra khỏi long cốt Chúc Long sao?" 

             Lý Dục Thần lơ lửng ngay trước đầu rồng, ngọn lửa đen bốc cháy trong lòng bàn tay, từng tia lửa phiêu du bay về phía long cốt. 

             "Há há há há!" Thiên Tà chợt phá lên cười: "Lý Dục Thần, cậu quên mất tôi vốn là thần ngoại vực rồi sao? Cậu dùng đồ của ngoại vực thì làm sao khiến tôi bị thương cho được? Tôi còn đang lo lực hỗn độn của thế giới này cạn kiệt, vừa định mượn Hắc Hỏa của cậu để tăng cường thần lực của mình xong. Đã vậy thì tôi không khách sáo nữa đâu, há há há!" 

             Song song với tiếng cười của Thiên Tà, ngọn lửa trong tay Lý Dục Thần như bị một lực hút mạnh mẽ kéo lấy, hút thẳng vào hai hốc mắt trống rỗng của xương đầu con rồng. 

             Hắc Hỏa lấp đầy hốc mắt, giống như vẽ rồng điểm mắt khiến Chúc Long như vừa sống lại. 

             Những sợi tơ đen lan dọc theo long cốt càng lúc càng nhanh, từ đầu đến đuôi, từ đậm đến nhạt. 

             "Há há há há, Lý Dục Thần, tôi biết ơn cậu nhiều lắm đó!" 

             Thiên Tà tiếp tục cười. 

             Mã Sơn hoàn toàn không hiểu hành động của Lý Dục Thần là gì: "Dục Thần, em mau dừng tay lại đi! Nhìn thôi cũng thấy ổng miễn nhiễm với Hắc Hỏa rồi." 

             Lý Dục Thần nói: "Anh Mã Sơn, anh mau lui vào trong hồn đèn đi, kẻo lại bị Hắc Hỏa làm hồn phách anh bị tổn thương." 

             Mã Sơn lại càng không hiểu nổi: "Rút về hồn đèn thì anh sẽ mất quyền khống chế Chúc Long! Để lão Tà này chiếm lấy thân thể Chúc Long rồi, có muốn đối phó cũng khó mà làm được nữa." 

             "Ha ha! Mã Sơn, nghe lời anh em của cậu đi. Hắc Hỏa của ngoại vực sẽ làm hồn phách của cậu bị tổn thương đấy, cậu không chịu nổi đâu! Rút về hồn đèn đi, Chúc Long sẽ là của tôi! Hồn đèn của cậu cũng cũng là của tôi! Há há há há!" 

             "Đi cái con mẹ ông á!" Mã Sơn chửi thề, vừa định phản kích thì chợt thấy khuông mặt và cả người Lý Dục Thần tỏa ra ánh sáng vàng: "Vãi đạn, Dục Thần, em luyện thành Phật Diện Kim Thân từ lúc nào vậy?" 

             Kim quang chiếu xuống, ánh sáng xuyên qua xương sườn Chúc Long, bao lấy đèn Chúc Long Cửu Âm. 

             Mã Sơn chắc bẩm Lý Dục Thần đã có kế hoạch rõ ràng nên cũng không chống đối nữa: "Lão Tà, tôi đếch sợ ông đâu, tôi chỉ chịu không nổi mùi của ông thôi đó!" 

             Nói xong, anh ta rút ngay vào trong hồn đèn. 

             Thiên Tà lập tức cảm thấy có gì đó không ổn: "Lý Dục Thần, rốt cuộc cậu muốn làm gì? Có sức mạnh Hắc Hỏa này, tôi hoàn toàn có thể khôi phục được chân thân, cộng với xương Chúc Long này nữa thì có là Côn Luân tôi cũng xông được, cậu còn mánh khóe gì nữa hả?" 

             Lý Dục Thần không nói một lời, chỉ dùng Phật Diện Kim Thân chói chang bảo vệ hồn đèn, sau khi đã giữ an toàn cho hồn phách của Mã Sơn, đỉnh đầu anh xuất hiện một luồng sáng. 

             Luồng sáng ấy chói lòa, đối lập hoàn toàn với ngọn lửa đen trong tay anh. 

             Ánh sáng dần dần kéo dài rồi biến thành hình dáng của một thanh kiếm. 

             Thiên Tà như đã nhận ra anh muốn làm gì. 

             "Mẹ kiếp, cậu là thằng điên." 

             Ông ta ngừng hấp thụ Hắc Hỏa, thân rồng giãy giụa điên cuồng, cố gắng chìm xuống biển sâu. 

             Nhưng những sợi tơ đen dày đặc phủ kín trên long cốt như mạng nhện đã quấn chặt lấy xương Chúc Long. 

             "Ông hấp thụ quá nhiều rồi!" Lý Dục Thần nói: "Ông thực sự quá tham lam, nếu lúc nãy ông không hấp thu nhiều năng lượng Hắc Hỏa như vậy, tôi cũng không thể trói được ông, nhưng bây giờ thì ông không trốn được nữa!" 

             "Đồ điên! Cậu là đồ điên!" Thiên Tà chửi phá lên: "Cậu muốn dùng kiếm Bạch Quang này chạm vào Hắc Hỏa để khiến không gian sụp đổ trên diện rộng, dẫn tới việc Thiên Đạo can thiệp vào, rồi sau đó là dùng sấm sét để diệt tôi sao? Việc đó có lợi gì cho cậu chứ? Tôi mà chết thì cậu cũng chẳng khác gì tôi đâu!" 

             "Vậy ra ông cũng sợ chết à?" Lý Dục Thần cười nói. 

             "Há há há, ranh con, cậu coi thường tôi quá rồi. Trên thế giới này, đúng là chỉ có Thiên Đạo mới có thể tiêu diệt được tôi, nhưng tôi đã sống được trong quy tắc của Thiên Đạo, cớ gì phải sợ lôi kiếp? Nếu trời giáng xuống một kiếp nạn, kẻ chết cũng chỉ có thể là cậu, chứ không phải tôi!" 

             "Đúng, có lẽ lôi kiếp bình thường sẽ không thể giết chết được ông, nhưng nếu là Cửu Kiếp thiên lôi thì sao?" 

             "Cửu Kiếp thiên lôi?" Thân rồng run lên: "Không thể nào! Tu vi của cậu mới được nhiêu đó thì sao có thể dẫn tới Cửu Kiếp thiên lôi được? Cho dù ở đây còn sót lại năng lượng lúc tôi với con trâu kia đang giao đấu và cả Hắc Hỏa trong tay cậu đi nữa, thì nếu tu vi của cậu không đủ thì cũng chẳng thể dẫn tới Cửu Kiếp thiên lôi được, nhiều nhất cũng chỉ tới bốn năm kiếp mà thôi!" 

             "Tôi thì không thể, nhưng có người làm được." 

             Kiếm quang trên đầu Lý Dục Thần đột nhiên bùng phát ánh sáng chói mắt, thân kiếm kéo dài, quét ngang đại dương. 

             "Biết thanh kiếm này tên là gì không?" 

             "Gì cơ?" 

             "Thanh kiếm này tên là Hàm Quang!" 

             Dứt lời, luồng sáng chói mắt ấy đâm thẳng vào ngọn lửa đen trong tay anh, sau đó lại chui tọt vào miệng Chúc Long, len lỏi vào trong khớp nối và khe nứt trên long cốt. 

             Bạch quang và Hắc Hỏa gặp nhau rồi tiêu diệt lẫn nhau. 

             Trên bầu trời vang lên một tiếng nổ vang dội nhưng cực kỳ nặng nề, tựa như cả bầu trời sụp đổ vậy. 

             Đại Tây Dương chìm vào bóng tối. 

             Ngay sau đó, một tia sét xé toạc trời đất, sấm sét tuôn xuống khỏi các khe hở trên tầng mây hệt thác nước, trông như cả dải Ngân Hà đã hóa thành dòng điện đổ ập xuống. 

             Trong khoảnh khắc này, cả thế giới dường như đã đứng yên. 

             Không có âm thanh, không có hình ảnh. 

             Thính giác và thị giác của con người đều biến mất, chỉ còn lại một mảng không trắng xóa. 

             Tra Na Lệ cảm thấy mình như đã chết, không còn tồn tại. 

             Nhưng bản năng sinh tồn đã giúp cô ta thi triển vu thuật Tùng Lâm, một cây chuối mọc lên khỏi mặt biển, một tàu lá chuối quấn lấy cô ta. 

             Tra Na Lệ cũng không biết liệu mình có ngất đi hay không, chỉ biết ý thức mình đã hoàn toàn biến mất. 

             Khi cô ta khôi phục lại ý thức, cô ta phát hiện mình đang nằm trên một tàu lá chuối héo khô. 

             Tàu lá chuối trôi lững lờ trên mặt biển, giống như một chiếc thuyền lá nhỏ. 

             Xung quanh ngoài biển cả mênh mông ra thì không còn gì khác. 

             Bầu trời xanh biếc trong veo, không một gợn mây. 

             Tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra. 

             Tra Na Lệ có một cảm giác như được niết bàn tái sinh, sạch sẽ như trẻ sơ sinh. 

             Cô ta rất muốn cứ nằm như thế này. 

eyJpdiI6ImMxMXVjXC9jU3ZPRzRMXC9cLzZXaHNLXC9BPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkNPM1lPNlM5K2RRTTFWTTlsSkhSeDFlMWVlWFhEYmNXbWliVTNVV1l2VkF1MFwvT2J1WWJhclI1d3lUeFBkNDdqVzNwajFnQStLXC9wbCt3M25HdUZXYlYrYlVOMktkREx4aVlKXC94Y2tmaHFJVU9cL3FpMVFaUmg0TTV3WkhPSnFWbUdndlJMSXRCWlZGUVIyQVk3RlRFMVwveU9FUW42SU1ibFRWdm5KTWQzSWNHOUhtR3BRWnd5dE1Va3daSXFOUVRCIiwibWFjIjoiZGI4ZWQ2MzQ2YzYwNzMzODQ0OWE1MGM4NWQ3ZDUxMzdlYzM4YmRiYjg3YmUxNjA2OGYxMjdlNmY1MjQxYTlhZCJ9
eyJpdiI6IldXc3FhMVhrZTJlaFwvRUtJcWFoMml3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImhzcVdjS3RXM3NLWFlcL1BOSWNvQjRqb1hSMnNseU40TCtOYTlHRHM1N2tLRnlDS1UwU1FKWDkzc1FTZkNRXC9HRk9HYUtXdHlyQ1ZPMmo4NDlHTWFDVUdYOGc1VlA0TG0xQ05SU1gxS1QwVFl1aWM5blpVS2NYemJmZ1NaVUtaSTRETkpaNmlsVmZWOGV2eHFXbXhoRlVMczllOEtmQzFIKzByMWpoNlJMVG0wWWZuZEJlcThDZFVHclg2ekNsTjdaRFhCZzRUVWNnbGVyaEZ5UU1UZXZ1OHVkT2VXTHlJNmVxWURuTkpYaFFwbEROQ0RyNlwvWERRaWFmY3pOKzlDa2lEK3hVTHpkRHB2d2xhYkZGbkl0OWZIY09XdmNINjFiSlVSU0xRenBcL2ZQWnNzUkNPVFlzZXowaDBrVU1URytBWUFJRHVzOU1CdEl5MmxEZEV0Y0FLR3hJWkR2TEpZRU1HcEIzdzZtaEppQkVQeDE3eU5UTjNDa2p2K0dsODJCXC9rRHV5Y1dVTEtRazBTQ2t6MllJdzFyTHR5aXp5UlNmU2l2ZW9nMk51bDQ0TXhJM3R4TmVPcCt4d2RET2k0RjNzSyIsIm1hYyI6IjE5NGJiOWY1MDE5MDQwNzk3YjNmODA3MjcyYTI0N2IwY2U0MWVjYjQ2MDIxNGYwYzc3NTU3OWY0OTFlZGFlY2YifQ==

             Cô ta lật người ngồi dậy, cất tàu lá chuối héo khô đi, cũng không kịp xem xét rốt cuộc tàu lá chuối này có bị làm sao hay đã được xử lý gì không mà đã lao thẳng xuống biển.

Advertisement
x