Trận chiến giữa Chúc Long và Nandin đã tạo nên sấm sét. 

             Nguồn sức mạnh này giống hệt sức mạnh của thiên kiếp, nhưng lại không phải là thiên kiếp. 

             Đây là một loại lực cân bằng dưới Thiên Đạo. Khi thế giới có quá nhiều dao động năng lượng lớn đến mức có khả năng gây ra những thiệt hại cực kỳ nghiêm trọng cho thế giới này, thậm chí là ảnh hưởng tới sự vận hành của Thiên Đạo, thì Thiên Đạo sẽ ra tay can thiệp. 

             Đây là một loại quy tắc đã được định sẵn, giống như một chương trình đã được lập trình sẵn, cần điều kiện để kích hoạt chứ không phải là muốn là làm. 

             Sau khi thoát khỏi Thiên Đạo và tự tạo nên con đường của riêng mình, Lý Dục Thần lại hiểu sâu hơn về Thiên Đạo. 

             Anh vẫn luôn chờ đợi khoảnh khắc này. 

             Xương Chúc Long đã ngủ say dưới đáy biển nhiều năm, cần phải được trui luyện lại. 

             Phương pháp trui luyện tốt nhất và cũng là phương pháp đơn giản nhất là dùng Hắc Hỏa, nhưng vấn đề là có một Thiên Tà đang bám trên long cốt. 

             Lý Dục Thần không dám chắc, liệu một tà thần đến từ ngoại vực có nhân cơ hội này mà đánh cắp năng lượng của Hắc Hỏa rồi lại trở nên mạnh mẽ hơn hay không. 

             Nhưng chắc chắn Thiên Tà sợ Thiên Đạo, nếu không ông ta đã chẳng phải trốn chui trốn nhủi thế này. Xét cho cùng thì cả thế giới này đều nằm dưới sự bao bọc của Thiên Đạo, thậm chí ngay cả Minh Giới cũng chẳng thể hoàn toàn che được ánh sáng của Thiên Đạo. 

             Sấm sét nhanh chóng biến mất trong làn sương mù. 

             Nhưng Lý Dục Thần biết, đấy chỉ là bình yên trước cơn bão, là khúc dạo đầu cho một trận lôi kiếp lớn hơn sắp giáng xuống. 

             Tuy sấm sét đã biến mất nhưng tiếng rền vẫn còn vang vọng. 

             Cùng với tiếng sấm rền vang vọng, trên bầu trời đột ngột phủ kín mây đen dày đặc, giữa các tầng mây có những tia chớp mơ hồ đang len lỏi, ngưng tụ thành nguồn năng lượng còn mãnh liệt hơn cả thảy, bầu không khí trên khắp mặt biển chợt trở nên ngột ngạt, tựa như chính bầu khí quyển cũng đang căng thẳng chờ đợi vụ nổ sắp xảy ra vậy. 

             Lý Dục Thần nói với Tra Na Lệ: "Đợi lát nữa em sẽ ra tay giúp họ một xíu, đợi tới khi sấm sét đến dữ dội hơn nữa thì em sẽ rút tà khí đang bám trên Chúc Long ra, đến lúc đó anh Mã Sơn sẽ được tự do. Nhưng hồn phách của anh Mã Sơn cũng không chịu nổi nguồn năng lượng lớn đến thế, em sẽ khóa hồn phách của anh ấy vào trong hồn đèn. Đợi đến khi sấm gió lặng lại, Chúc Long rơi xuống biển và chìm vào đáy biển rồi chị hãy mang theo cơ thể của anh Mã Sơn xuống đó. Nhớ kỹ, cơ thể của chị được xương sườn của anh Mã Sơn biến thành, chỉ cần chị tập trung là sẽ có thể tạo nên cộng hưởng với cơ thể của anh ấy, sau đó chị hãy đánh thức hồn phách của anh Mã Sơn, để cho thể xác và linh hồn dung hợp lại với nhau." 

             "Chúc Long sẽ thua sao? Vậy còn con trâu kia thì sao?" Tra Na Lệ hỏi. 

             "Chúc Long không thua đâu, chỉ là anh Mã Sơn sẽ ngủ say, sau khi trừ khử Thiên Tà thì sẽ không còn ai khống chế long cốt này nữa. Còn con trâu kia..." Lý Dục Thần liếc nhìn khoảng không trên mặt biển ở phía xa: "Sẽ có người đến dắt nó đi." 

             "Dắt đi..." Tra Na Lệ có hơi tò mò, nhưng cảnh tượng trước mắt lại không cho cô ta hỏi thêm gì nữa. 

             Từng luồng sấm sét uốn lượn hệt như rồng rắn lên mây giữa tầng tầng mây đen, mỗi lần lóe lên đều mang theo ánh sáng chói mắt, chiếu sáng mọi ngóc ngách trên chiến trường. 

             Trong luồng ánh sáng ấy, cơ thể khổng lồ của Chúc Long và Trâu thần hiện lên vô cùng rõ ràng, từng cái bóng của chúng trãi dài trên mặt biển. 

             Đột nhiên, một tiếng sấm dữ dội hơn tất cả những lần trước vang lên, đi đôi với đó là một cột sấm khổng lồ giáng thẳng từ bầu trời xuống. 

             Cột sấm này giống hệt cơn giận của thiên thần, mang theo một sức mạnh không thể chống cự, đường đi màu trắng của nó xé toạc bầu trời thành ngàn mảnh, mà cột sấm thô to nhất trong đó lại, giáng thẳng xuống mặt biển đầy ngoạn ngục. 

             Giữa tiếng sấm kinh thiên động địa và ánh sáng chói lòa ấy, Tra Na Lệ lại như mất hồn mất vía, mãi đến khi thần niệm của Lý Dục Thần truyền đến: "Nhớ rõ là dùng trái tim của chị, dùng tình yêu của chị, để hòa tan cơ thể của anh Mã Sơn..." 

             Cô ta nhìn lại bên cạnh mình, chẳng còn bóng dáng của Lý Dục Thần nữa rồi. 

             Hình như cả Chúc Long và Nandin đều hiểu rõ sức mạnh của sấm sét này, chúng không để ý đến việc chiến đấu với đối phương nữa, hai cơ thể khổng lồ tách ra, tránh né sấm sét. 

             Sấm sét rơi xuống mặt biển giữa hai đại thần thú tạo thành một xoáy nước khổng lồ, ở trung tâm, nước biển bị bốc hơi trong nháy mắt để lộ ra một cái động sâu hun hút không thấy đáy. 

             Bên cạnh đó vẫn còn vô số sấm sét giáng lên cơ thể của của Cốt Long và Trâu trắng, nhưng những tia sét nhỏ bé ấy lại chẳng thể tạo nên tổn thương cho chúng. 

             Chúng đứng bất động ở hai bên xoáy nước khổng lồ sâu hun hút vẫn còn tóe lửa điện ở rìa, nhìn chằm chằm vào cơ thể của đối phương, tùy thời chuẩn bị phát động công kích. 

             "Này Lão Tà, ông cũng chẳng ra sao, đến cả một con trâu còn đánh không lại mà còn vọng tưởng khống chế Chúc Long để thống trị thế giới!" Hồn đèn lóe lên, truyền ra tiếng cười của Mã Sơn. 

             "Hừ, cậu thì biết cái đếch gì! Con trâu này không hề tầm thường, từ thuở khai thiên lập địa nó đã cày xới đất đai khai phá núi non, tạo nên vạn núi ngàn sông ngày hôm nay." 

             "Xí, ông bốc phét nó vừa thôi, nếu nó mạnh như ông nói thì chẳng phải nó đã có thể uống cạn cả Đại Tây Dương chỉ trong một hớp rồi à?" 

             "Nhóc con, đừng lảm nhảm nữa, hai ta mau hợp tác dốc toàn lực hạ gục con trâu này trước đã, Chúc Long vẫn chưa có máu thịt, sức mạnh hiện tại của nó còn chưa bằng một phần mười hay hai phần mười sức mạnh vốn có, lỡ bộ xương bị gì sẽ rất khó sửa đấy." 

             "Phì, đếch gì tôi phải nghe lời ông, đồ Lão Tà khốn kiếp!" 

             "Hừ, không nghe tôi thì cút biến đi." 

             "Tôi đéo đi đó, có đi thì cũng là ông đi." 

             "Tôi đã hòa vào xương tủy nó rồi, đi thế nào được?" 

             "Tôi là hồn đèn của Chúc Long, không có tôi thì nó chỉ là một đống hóa thạch." 

             "Bởi vậy hai ta đã không còn có thể tách rời nhau nữa, không ai có thể thể vứt bỏ người còn lại, giờ hợp sức hạ gục con trâu già này trước đã, chuyện khác tính sau!" 

             Biển bị sấm sét xé toạc vẫn chưa kịp khép lại, vực sâu đen ngòm vẫn đang xoay tròn, những tia sấm mảnh khảnh dày đặc vẫn đang lượn vòng như đàn cá. 

             Chúc Long và Trâu trắng đều không dám vượt qua lôi trì trước. 

             Ngay lúc này, một bóng người xuất hiện giữa không trung ngay phía trên vực sâu. 

             "Dục Thần!" Mã Sơn là người nhận ra trước nhất: "Ha ha, anh biết ngay là thể nào em sẽ đến mà! Lão Tà thối tha, anh em tôi đến rồi, ông chết chắc!" 

             Thiên Tà cười khằng khặc cực kỳ quái dị, không biết là kiêng dè Lý Dục Thần hay là vì hận đỏ mắt vì gặp được kẻ thù nữa. 

             "Hừ, cậu ta đến thì đã sao, cho dù phá nát đi bộ long cốt này đi nữa thì kẻ phải chết cũng là cậu chứ đếch phải tôi. Tôi là thần ngoại vực, chuyện sinh tử của thế giới này không làm gì được tôi cả!" 

             "Thật sao?" Lý Dục Thần nhìn chằm chằm vào bộ Cốt Long trắng ớn khổng lồ đang cuộn lại: "Người nước ngoài là không cần tuân thủ pháp luật à? Thời đại đặc quyền của ông nên chấm dứt rồi!" 

             "Chấm dứt? Tôi thấy là mạng của cậu nên chấm dứt thì đúng hơn! Cậu đứng nhầm chỗ rồi, đứng trước mặt hai đại thần thú thượng cổ, cậu đang tự tìm đường chết đấy!" 

             "Dục Thần, cẩn thận đó!" Mã Sơn nhắc nhở. 

             Nhưng đã muộn rồi, bởi vì đại vương Nandin ở bên kia đã bắt đầu tấn công. 

             Dường như Trâu trắng đã cực kỳ giận dữ, mũi trâu phì phì phun ra từng đợt hơi nóng, nước biển trước mặt bốc hơi không ngừng. 

             Chúc Long cũng ra tay. 

             Có vẻ là vì đã có long tủy và long hồn nên sau khi thức tỉnh, Chúc Long đã sinh ra bản năng, khi đối mặt với công kích của Trâu trắng, Mã Sơn không tài nào khống chế được nó nữa, công với việc bi Thiên Tà quấy phá, thân rồng khổng lồ đã lao thẳng về phía Trâu trắng. 

             Mắt thấy không gian giữa rồng và trâu nhanh chóng bị nén lại, mọi thứ trong không gian đều sẽ bị chôn vùi theo, Lý Dục Thần cũng thế. 

             "Dục Thần!" Mã Sơn gào lớn, lòng đau như dao cắt. 

             Nhưng ngay lúc đó, không gian bỗng nhiên rung động, khoảng không giữa hai đại thần thú đột ngột mở rộng ra. 

             Một bánh xe khổng lồ hiện ra giữa hư không, trải phẳng trên mặt biển, vô số không gian luân chuyển trên đó. 

             Trâu thần đang lao tới đã bị xoay chuyển đến nơi rất xa chỉ trong nháy mắt, Cốt Long cũng bị truyền tống đến đầu kia của bánh xe. 

             "Gì, Đại Khôn Lục Hư!" Thiên Tà kinh ngạc thốt lên. 

             Còn Trâu trắng lúc nãy còn rất kích động, giờ đây lại như đang sợ hãi mà kêu lên hoảng loạn móng đạp loạn xạ, cố gắng thoát khỏi không gian Lục Hư. 

             Một người phụ nữ chợt xuất hiện giữa trung tâm của Lục Hư Luân Chuyển, tay cầm một sợi dây thừng. 

             Mã Sơn quan sát qua hồn đèn, càng nhìn càng cảm thấy người phụ nữ đó giống Đinh Hương, chỉ là có thêm khí chất thần thánh mà thôi. 

eyJpdiI6Imt4XC9KYUtEdnllcENBV2dNSElMZUt3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImxEZVFXdFRLcTRcL3lrTDBTc3hQTHBZclRucXNINHBjcHlZSHlWVnNoRkNuaWZiaW9ZakQyaCthbG1vSlRVRFlTWUVyenJZVFVqV1UyNjNuTmNIK0EwR0hMZG8wcjhMUGk3dWFxMXBSNzRpb2FxdUU5ZTFKMHFhWktSWndcLzN2cXZMdDdHSFwvWkJcL0ZZU1NrZ0l4emJsMHdNYTA1UHdVR0pNUUdqbWREa1VZTWR5UEdSMDZ1VmdpR282blVTMVM1cmpRWkJnXC83TWJ2WGNLTWVFZitKd1RHd0FCaDBCREk3N21MSFFWTWtUYVpSemN5anlMUzRjdlhMeEFHVFlobklWenViVGtsWjBqek9UZ2FGdE1SMmZDUlE9PSIsIm1hYyI6ImJmNDM0NTQxYWVhNWNmNzZmMjhlNWZiZWU5ZTIyNzk2NjQyZDI4ZWQ1NjFmZGQyMzYxM2ZjYWE1NWMyMzU3OTUifQ==
eyJpdiI6IkVYS0hQbWZLWEZWaGJ3UzEydGthSXc9PSIsInZhbHVlIjoiWEI5SGJQSFNqOWRnQnNPaDZSZFB6RUZ2cTVOZTUxZWNvQkFCdVBjY3I3TDc1UTZORXNRMXhjREtJYlJCbHpiVkd3RlZtd2lFTEREWFRrOHpBWFlwWlRRSXB0UElcL1llbDI1T3JLZCtacjZ2aDVVNkFTTlF3QnFHXC93aGlmT05GMjdRVklEQnIydnJpWlwvelBsdXo5VGtSS2dWNkYydGVzVXd4MHEza3B4N2wzR3RvVFgyUTNRTVRueDFCSm5QTXQyWnpkWnU3bzhDdkhMald0OGkranJzbmFPaTNcL3JjSnk4UVVST1paaW42XC95bjJ5K3I0eHpKbk5FNTBaNzBJRU5CcFUxWDJOeGJ1T3V2S2lIZG9BY3VNemtRR1lRcVlpbERJaUkxTEd0d3pCT0cxUmJvXC9SWDBoc3Q3OTVVWG5pTVE4S1lXOHg1ek1oWEFya3BxVE5TVmlxbG1abDZqNnBnSXQwR0dvb1l5OGtrPSIsIm1hYyI6IjUxYTQxOGY1M2M1OWZjZjgxOWNjYmZmNzlkN2Y3NTNhNGI0ODg0OWQ4Yjg3MTk5MDIzNzI1NTdmYjY1ZGYzN2UifQ==

             Trâu trắng lùi lại phía sau, tựa như người phụ nữ giống Đinh Hương chỉ khẽ kéo sợi dây trong tay là Trâu trắng đã đau đớn rống lên một tiếng, ngoan ngoãn cúi đầu, đi tới trung tâm của Lục Hư Luân Chuyển, bị cô ấy dắt đi rồi biến mất trong hư không.

Advertisement
x