Tra Na Lệ không hề nhận ra rằng khi cô ta bơi xuống biển sâu, mặt biển lại dậy sóng, bầu trời lại bị mây đen bao phủ thêm lần nữa, một cái lỗ hình phễu xuất hiện ở chính giữa đám mây, trên thành đầy những tia sét nho nhỏ.
Nhưng đáy biển lúc này lại yên tĩnh đến rợn người, nước biển trong vắt, không có một dấu hiệu của sự sống nào.
Một quần thể cung điện khổng lồ được chế tạo từ thủy tinh lặng lẽ nằm im dưới đáy biển, lớp kết giới ban đầu đã biến mất, cung điện trở nên hoang tàn đổ nát, nơi nơi đều đổ nát thê lương.
Tra Na Lệ giống như một con cá cô đơn đang lặng lẽ dạo vòng trong cung điện đổ nát huyền ảo này đặng tìm kiếm tung tích của Mã Sơn.
Đúng vậy, cô ta đã làm mất Mã Sơn.
Không phải là con rồng đó, mà là cơ thể của Mã Sơn.
Con rồng nằm ở ngay sau cung điện, bộ xương trắng khổng lồ y hệt một dãy núi trùng tùng điệp điệp.
Tra Na Lệ nhớ rõ mình đã luôn ôm chặt lấy cơ thể của Mã Sơn, khi lôi kiếp hủy thiên diệt địa giáng xuống, vu thuật Tùng Lâm đã vô thức phát động, đánh thức một màu xanh biếc, thứ tinh túy nhất của muôn loài cây từ thời viễn, tàu lá chuối cứ thế mà mở ra rồi bảo vệ lấy cô ta.
Tất nhiên là cô ta ở khá xa, hơn nữa, chắc chắn Lý Dục Thần đã dùng một cách nào đó để khống chế phạm vi của lôi kiếp, nếu không thì tàu lá chuối này không tài nào có thể ngăn được Cửu Kiếp thiên lôi.
Tra Na Lệ không biết cơ thể của Mã Sơn là đã hóa thành tro bụi trong thiên kiếp hay là đã rơi xuống đáy biển sâu, nhưng lại cầu nguyện là vế sau.
Thủy Tinh Cung vô cùng rộng lớn, nó trông giống một thành phố hiện đại đã bị tàn phá vì chiến tranh hạt nhân, dù không còn bất kỳ một dấu hiệu của sự sống nào nhưng vẫn có thể nhìn thấy dấu tích của một nền văn minh huy hoàng.
Cô ta bơi về trung tâm đống đổ nát, cung điện lớn nhất đã đổ sập, ngai vàng của Long Vương mất đi mái vòm che chắn, đứng trơ trọi trên một bệ cao.
Cuối cùng, cô ta cũng nhìn thấy Mã Sơn đang nằm trên ngai vàng, cả người mềm oặt, đầu tựa vào lưng ghế như đang ngước nhìn vùng biển sâu đen kịt.
"Mã Sơn!"
Tra Na Lệ bơi tới, đỡ Mã Sơn dậy.
Dù cô ta biết rõ đây chỉ là cơ thể của Mã Sơn,nói một cách khác thì nó chính là thi thể của anh ta.
Nhưng cô ta vẫn gọi tên Mã Sơn như thể chỉ cần như vậy thì anh ta có thể tỉnh lại.
Tất nhiên là Mã Sơn không thể tỉnh lại, linh hồn của anh ta bị nhốt trong hồn đèn.
Tra Na Lệ ôm lấy cơ thể của Mã Sơn rồi bơi về phía bộ xương cự long ở phía xa.
Càng đến gần lại càng khó hình dung được hình dáng của cự long, những gai xương trên cột sống đều đã biến thành những ngọn núi cao ngất ngưỡng.
Chui vào khoang ngực của cốt long, nơi đó trống trải mà tĩnh lặng vô cùng, những khúc xương sườn khổng lồ giống như những cây cột đình, từng cây đứng san sát vào nhau nâng đỡ lấy không gian này.
Quan sát kỹ mới thấy, xương sườn hai bên cũng không đối xứng, nói đúng ra là bên phải ít hơn bên trái một cây. Không rõ nó đã bị gãy trong trận thần chiến viễn cổ hay là vừa mất đi trong thiên kiếp vừa rồi nữa.
Tra Na Lệ chợt nhớ đến việc Mã Sơn cũng thiếu một khúc xương sườn vì nó đã hóa thành cơ thể của cô ta.
Chẳng lẽ xương sườn của cự long cũng từng cứu lấy một ai đó sao?
Một chiếc đèn đang trôi nổi trong nước biển, nhưng nó lại không có ánh sáng nào.
"Mã Sơn! Mã Sơn!" Tra Na Lệ gọi.
Hồn đèn không có bất kỳ phản ứng nào y hệt thi thể đang nằm trong vòng tay cô ta.
Tra Na Lệ đau lòng bật khóc nức nở.
Nước mắt không tan vào nước biển mà lại hóa thành những chuỗi dài trong suốt, trông như những dây pha lê đang bay lượn.
Cô ta vẫn nhớ rõ những gì Lý Dục Thần đã nói, cô ta là một phần cơ thể của Mã Sơn, chỉ cần cô ta vẫn chưa chết thì chắc chắn Mã Sơn vẫn chưa chết, phải kêu lên bằng cả trái tim, phải tin rằng chắc chắn Mã Sơn sẽ có thể sống lại.
Tra Na Lệ lau khóe mắt, hất nước mắt ra sau lưng.
Cô ta ôm lấy cơ thể của Mã Sơn, bước tới sát đèn Chúc Long Cửu Âm, tựa như linh hồn của cô ta đã hóa thành ngọn lửa mà đổ dồn vào tim đèn.
Cô ta cảm nhận được khí tức của Mã Sơn, sinh mạng sống động ấy, tình yêu cháy bỏng ấy...
Hình như cô ta còn nghe thấy tiếng Mã Sơn đáp lại: "Na lệ..."
"Mã Sơn!" Cô ta gọi, ánh mắt mơ màng nhìn vào chiếc đèn.
Đèn sáng lên.
Ánh đèn ấm áp như lò sưởi mùa đông.
Nhưng đèn lại nhanh chóng tắt đi.
Hơi ấm men theo xương sườn bị gãy của cự long mà chảy ra ngoài, rồi hòa tan trong làn nước biển lạnh buốt.
Mọi thứ lại trở về như cũ.
"Mã Sơn!" Tra Na Lệ kêu lên.
Nhưng lần này lại không còn tiếng hồi đáp nữa.
Đáy biển yên tĩnh đến rợn người, chẳng có lấy một âm thanh nào cả.
Long cốt sừng sững im lặng hệt ngọn núi.
Tra Na Lệ nhìn về phía khúc xương sườn bị gãy của cự long.
"Em biết rồi."
Cô ta nhẹ nhàng đặt cơ thể của Mã Sơn xuống tảng đá ngầm ngay dưới hồn đèn.
Rồi cô ta cúi xuống hôn lên trán Mã Sơn, sau đó đắp tàu lá chuối lên người anh ta.
"Mã Sơn." Cô ta khẽ gọi: “Em là cơ thể của anh, hiện tại đã đến lúc em trả lại cho anh rồi."
Tra Na Lệ ngẩng đầu, lao vút lên trên bằng tốc độ nhanh nhất mình có được.
Nước biển lạnh buốt bị tách ra, cô ta đâm thẳng vào khúc xương sườn gãy của cự long.
Máu tươi nhuộm lên long cốt, loang ra nước biển.
khúc xương gãy cổ xưa ấy chợt như đã có sinh mệnh, bắt đầu phát triển.
Không rõ là xương sườn đang dần dần mọc ra ấy đang bao lấy Tra Na Lệ, hay là Tra Na Lệ đã biến thành xương, nhưng tóm lại là bọn họ đã hòa làm một.
Một khúc xương sườn hoàn chỉnh đâm xuống, lấp đầy khoảng trống trong lồng ngực của Chúc Long.
Máu của Tra Na Lệ loang ra trong nước biển ở khoang ngực trông như những dải lụa đỏ.
Khi những dải lụa ấy lướt qua hồn đèn, tim đèn cũng bừng sáng lên.
Những tia máu ấy tụ lại nơi ánh đèn, rồi từ từ rơi xuống và cuối cùng là rơi lên cơ thể của Mã Sơn đang đắp tàu lá chuối.
Tàu lá chuối đột ngột phình to, sinh mệnh xanh biếc bùng nổ dưới đáy biển, cơ thể của Mã Sơn mọc ra vô số dây leo, trên những dây leo xanh rờn ấy phủ đầy những sợi máu đỏ li ti.
Dây leo bò lên long cốt, men theo từng khúc xương sườn leo lên cột sống, rồi tiếp tục lan về phía đầu rồng và đuôi rồng.
Trên bộ xương cổ xưa của Chúc Long bắt đầu mọc ra máu thịt...
Đột nhiên, cự long mở mắt ra, lồng ngực nó phát ra một tiếng kêu yếu ớt, vừa bi thương vừa mang theo vẻ không cam lòng: "Na Lệ..."
Cùng lúc đó, một cột sáng khổng lồ bắn thẳng xuống từ lỗ hổng của đám mây hình phễu.
Kèm theo đó là một tiếng nổ vang trời, biển cả bị bốc hơi tạo ra một hố sâu đường kính mấy chục cây số.
Cột sáng đi theo hố sâu đâm thẳng xuống đáy biển.
Chúc Long cảm nhận được uy hiếp, hồn đèn chợt bừng sáng, ngọn lửa bao phủ cả người nó, đốt cạn nước biển quanh thân mình, đầu rồng ngẩng cao, đôi mắt đỏ rực đầy phẫn nộ, đón lấy cột sáng mà xông thẳng lên trời.
Cột sáng rơi thẳng vào đầu rồng, bao trùm cả người nó.
"Grào!"
Tiếng gầm đầy phẫn nộ của Chúc Long vang lên trong ánh sáng chói mắt.
"Đụ mẹ ông trời!"
Thân rồng vùng vẫy kịch liệt như vẫn đang liều mạng vươn lên vậy.
Ngay lúc này, đáy biển chợt rung lên bần bật.
Ngay chỗ ánh sáng trắng giáng xuống xuất hiện một cái hố lớn trông như đã bị tiếng sấm kinh hoàng đó đâm thủng.
Một luồng gió lạnh lao ra mang theo minh khí đục ngầu, tựa như một cột sáng đen ngòm, đối chọi với ánh sáng trắng.
Chúc Long phát ra tiếng gầm bi phẫn giữa sự hủy diệt của đen và trắng.
Thân rồng rơi xuống, xuyên qua hang động mà rơi vào một thế giới u ám lạ kỳ, rồi dần dần chìm xuống sâu hơn cùng với luồng ánh sáng kia, tiếp tục chìm xuống, chìm xuống...
...
Khi Lam Điền nhìn thấy Lý Dục Thần hộc máu đến lần thứ ba, cô bé đã không còn kinh ngạc nữa, cười hì hì nói: "Chúc mừng sư phụ lại chém được thêm một phân thân ạ!"
Thế nhưng lần này Lý Dục Thần lại không cười, cũng không dịu dàng xoa đầu cô bé như mọi khi, mà còn mất đi vẻ ung dung trước kia, trong ánh mắt lại nhiều thêm vẻ lo lắng.
Cô bé nghe thấy sư phụ khẽ gọi một tiếng: "Anh Mã Sơn..."
"Sư phụ, sư phụ sao vậy?"
Có lẽ trên đời này vốn không tồn tại người nào hoàn mỹ, ngay cả thần cũng vậy.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất