Nói là mật thất nhưng thực chất chỉ là một căn phòng đá khoảng năm mét vuông. Tân Phong Hi nghi ngờ ban đầu căn phòng này được thiết kế để làm kho chứa đồ. Còn chứa đồ gì ấy à, nhìn vào ba hàng giá đựng đồ làm bằng đá và những chiếc bình lọ rỗng đặt trên đó thì có thể đoán được. 

Đó là dược thất. 

“Chẳng lẽ chủ nhân của nơi này là một dược sư?” Tân Nghĩa là người đầu tiên quan sát những chiếc bình lọ rỗng, điều khiến người ta ngạc nhiên là số chai lọ ở đây rất nhiều. “Có thể là một tên biến thái chuyên chế tạo độc dược.” Tần Phong Hi nói. 

Bằng không tại sao những bông hoa khổng lồ biến dị kia có thể xuất hiện? 

Có lẽ người này là một tên thiên tài biến thái cuồng nghiên cứu các loại độc tố, thậm chí là biến đổi gen của thực vật. Đôi khi, ranh giới giữa những thiên tài và kẻ biến thái chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng. 

Có điều những thứ này không liên quan gì đến họ. Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm thấy quả Thốn U và rời khỏi nơi này. Bọn họ đã ở đây quá lâu, không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì. Hơn nữa, trong này không có gì lấp bụng cả, những con cá con nhỏ bé mà họ ăn trước đó không biết đã tiêu hóa đến tận đâu đâu. Bây giờ cả đám đói móc đói meo, thi thoảng bụng của họ cứ kêu réo inh ỏi. 

“Chúng ta chia nhau ra tìm. Lệ Tử Mặc nói. 

Ánh sáng mờ đi, họ châm lửa lên những ngọn đuốc trên tường, hình như một đêm nữa lại đến. Tần Phong Hi cầm một cái bình định mở nắp ra ngửi xem còn sót lại mùi gì không, bỗng bả vai nặng trĩu, Lệ Tử Mặc đã dựa vào người nàng, vòng tay ôm nàng vào lòng. 

Nàng cảm thấy có gì đó không ổn, bỗng giật mình thon thót, thì thầm hỏi: “Hôm nay là mười lăm rồi à?” 

"Ừ." 

Cơ thể Lệ Tử Mặc vốn căng cứng, may mà lần này nàng ở bên cạnh. Hắn ôm nàng vào lòng, cơn đau chưa kịp trào lên đã lắng xuống ngay lập tức. 

May quá. 

Thật tốt, như vậy hắn không cần uống máu nàng nữa. 

Chỉ cần ôm nàng là có thể giảm đau, hắn thích cách này. 

Nguyệt và Trần Thập nhìn sang, rồi cùng thở phào. Ở đây không phân biệt được ngày đêm, bọn họ gần như quên mất đã đến ngày mười lăm. 

Tiếp theo, Tiêu Quốc Cần bị cưỡng chế đứng yên một góc, hắn ta phát hiện ra một chuyện kỳ lạ. Mọi người đều đang tìm quả Thốn U, chỉ có Lệ Tử Mặc dường như không quan tâm đến chuyện đó, chỉ quan tâm đến tình yêu nam nữ, cứ luôn dính lấy Tần Phong Hi, tay không bao giờ rời khỏi eo của nàng. 

Hắn ta bỗng nghi ngờ, một người chỉ biết đến nữ sắc như Lệ Tử Mặc, liệu có thể hoàn thành đại nghiệp được không? 

“Cô nương, cô xem cái này có phải quả Thốn U không?” Trần Thập đột ngột kêu lên. 

Lúc này, hắn ta lại đang ngồi xổm sau giá đá cuối cùng. 

“Để ta xem” Tần Phong Hi vốn không tìm thấy gì nên tinh thần phấn chấn hẳn lên, lập tức chạy về phía đó, suýt đã bỏ rơi Lệ Tử Mặc. 

Lệ Tử Mặc vươn tay kéo cổ áo sau của nàng, sắc mặt tối sầm, rất không vui. “Vật đó quan trọng hay bổn Đế quân quan trọng hơn?” 

Làm thuốc dẫn của hắn mà không có trách nhiệm gì cả. 

Tần Phong Hi vừa lao ra mới phản ứng lại, nhưng Lệ Tử Mặc nhanh tay hơn, kéo cổ áo nàng khiến nàng nhào vào lòng mình. Tần Phong Hi thở phào nhẹ nhõm, có lẽ ở trong này mấy ngày, nàng cũng mệt mỏi nên có phần sốt ruột. 

“Đi thôi, chúng ta cùng đi qua đó.” Tần Phong Hi ngẩng đầu thè lưỡi cười với hắn, chủ động nắm lấy tay hắn vòng qua eo mình. 

Nguyệt và những người khác không khỏi bật cười. Tân Phong Hi quả thật không hề e dè, cũng chẳng ngại ánh mắt của người khác. Nếu không, cô nương nhà nào lại chủ động 

như vậy? Tuy rằng có lý do thật nhưng hành động của nàng thật sự quá phóng khoáng. 

Trước đó Trần Thập không phát hiện ra một cây cỏ trông như đã chết này. Hắn ta chỉ vô tình đụng đổ một cái bình trên giá khiến cái bình rơi xuống, hắn ta nhanh nhẹn dùng mu bàn chân đỡ lại khiến bình không bị vỡ, khi cúi người nhặt lên mới thấy cái cây này. 

Đó là một cây có lá hơi giống linh chi, nhìn qua thì dường như đã khô héo, không còn chút màu xanh nào, toàn thân có màu xám nâu, mép lá có một lớp màu đen nhạt. Song nó không quá xấu xí, ngược lại còn có vẻ cổ kính, cái màu đen ở mép lá ấy trông giống như được vẽ bằng mực. Cây cao khoảng hai mươi cm, lá rất nhiều, xếp chồng lên nhau từng lớp, trông giống như rất nhiều cây linh chi xếp chồng lên nhau. 

Ở phần trên cùng, cây chia thành ba nhánh, mỗi nhánh mọc một quả. 

Quả hoàn toàn có màu đen, giống như một quả nho đen, quả ở giữa có màu đen thuần nhất, màu đen này trông như đã chín hoàn toàn, còn hai quả ở hai bên có màu đen pha chút xanh lá đậm. 

“Thật ra ta chưa từng thấy quả Thốn UTần Phong Hi ngẩng đầu nói với Lệ Tử Mặc. Lệ Tử Mặc lại thản nhiên đáp: “Đây chính là quả Thốn U? 

“Chàng đã từng gặp nó rồi hả?” 

“Chưa từng” Lệ Tử Mặc nhìn quả Thốn U, cảm xúc trong mắt rất phức tạp: “Nhưng có người đã cho ta xem hình của quả Thốn U 

Tần Phong Hi sững sờ, rồi hỏi: “Lưu Vân tiên tử?” 

Đến lượt Lệ Tử Mặc ngạc nhiên. Hắn nhìn nàng im lặng một lúc lâu, mới chầm chậm gật đầu: “Ta với nàng ta có một giao dịch.” 

Về giao dịch giữa Lệ Tử Mặc và Tố Lưu Vân, tuy Tần Phong Hi tò mò nhưng cũng không hỏi vào lúc này. 

“Trần Thập, lấy ba cái bình nhỏ nhất đến đây 

“Dạ.” Trần Thập nhanh chóng mang đến ba cái bình nhỏ, Tần Phong Hi vươn tay định hái quả Thốn U, nhưng không ngờ khi ngón tay nàng vừa chạm vào một quả, quả đó lập tức rơi xuống đất, vỏ quả nứt ra, nước bên trong chảy ra, nhanh chóng ngấm vào sàn nhà. Trước mắt bọn họ chỉ còn lại một vỏ quả màu đen nhỏ. 

Tần Phong Hi sững sờ, hoàn toàn không kịp phản ứng. 

“Lệ Tử Mặc! Ta làm hỏng một quả rồi..” Nàng như sắp khóc đến nơi, cảm thấy vô cùng uất ức. Đây là thuốc dẫn của Lệ Tử Mặc, mà hắn còn có giao dịch với Tố Lưu Vân, giờ nàng làm hỏng mất một quả rồi. 

Lệ Tử Mặc chỉ liếc nhìn xuống đất, dường như không để ý lắm: “Không phải vẫn còn lại hai quả ư?” 

Tần Phong Hi thở dài, nhìn hai quả còn lại: “Nhưng tay không được chạm vào chúng, ta không biết phải hái như thế nào. 

“Ưm ưm ưm!” Tiêu Quốc Cần bị điểm huyệt câm đột nhiên trở nên kích động. 

“Giải huyệt cho hắn ta. Lệ Tử Mặc ra lệnh. 

Nguyệt giải huyệt cho hắn ta, Tiêu Quốc Cần thở ra một hơi, suýt chút nữa thì nghẹt thở. “Đế phi, quả Thốn U không thể hái bằng tay không, cũng không thể đựng trong bình cứng” 

Tần Phong Hi quay đầu lại trừng mắt nhìn hắn ta: “Tại sao lúc nãy ngươi không nói?” 

“Lúc nãy tiểu nhân cũng quên mất” Tiêu Quốc Cần lấy từ trong lòng ra một chiếc hộp gấm kỳ lạ: “Đây là Đại công chúa tặng cho tiểu nhân. Đại công chúa nói, quả Thốn U phải đựng trong hộp tơ tằm vàng, vỏ hộp làm bằng vàng, bên trong là tơ tằm vàng” 

Nguyệt nhận lấy chiếc hộp, đưa cho Tần Phong Hi. 

Chiếc hộp nhỏ hơn lòng bàn tay nàng, trông rất tinh xảo, bên ngoài bọc một lớp lụa mỏng bao quanh hộp vàng. Vừa mở ra thì thấy bên trong lót một lớp tơ tằm mỏng, trông giống như một lớp bông. 

“Đây là tơ tằm vàng?” 

“Đúng là tơ tằm vàng” Lệ Tử Mặc liếc nhìn, không có phản ứng gì đặc biệt. Nhưng Tần Phong Hi lại biết tơ tằm vàng, tằm vàng là một loại côn trùng cực kỳ hiếm gặp ở Nam Cương. 

Tằm không khó tìm, nhưng tắm vàng lại là tằm vương, trong hàng triệu con tằm mới có thể xuất hiện một con, tằm vàng chỉ nhả tơ một lần trong một năm, lượng tơ đó chỉ đủ để nó tự quấn mình thành một cái kén. 

Như vậy có thể thấy, một chút tơ tằm vàng trong chiếc hộp vàng nhỏ bé này quý giá đến mức nào. 

Lần này Bắc Hải Đường đã bỏ cả vốn gốc. 

Chỉ có điều có lẽ nàng ta không ngờ rằng chẳng những không thể mang quả Thốn U về, để nàng ta tự tay giao cho Lệ Tử Mặc. Bởi vậy coi như nàng ta tặng không chiếc hộp vàng và tơ tằm vàng này này đi. 

Tần Phong Hi cười thầm, nàng rất vui khi nhặt được của hời. 

Nàng đưa hộp lại gần, nhẹ nhàng ấn vào cành quả Thốn U, hai quả Thốn U rơi nhẹ xuống lớp tơ tằm vàng. 

Nàng đưa hộp cho Lệ Tử Mặc, nhưng hắn lại nói: “Nàng giữ đi. 

Tần Phong Hi liền nhét hộp vào thắt lưng. 

“Tiêu Quốc Cần, ngươi biết đường ra chứ?” Vì Tiêu Quốc Cần vẫn còn tác dụng, hơn nữa còn tặng cả chiếc hộp này, Tần Phong Hi không muốn giết hắn ta nữa. 

Tiêu Quốc Cần vội vàng gật đầu. 

Có hắn dẫn đường, vào trưa hôm sau cuối cùng bọn họ cũng chui ra khỏi một cửa động rất kín đáo. 

Bên ngoài nắng vàng rực rỡ, không khí trong lành hơn rất nhiều, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Đặc biệt khi nhìn thấy quan lộ cách đó không xa, thấy những chiếc xe ngựa, xe bò và dòng người qua lại, bọn họ mới cảm thấy mình đang sống. 

Đây không còn là nơi tọa lạc của hành cung Dịch Vương, nhưng cũng rất gần thành Nặc Lạp, bởi vì bọn họ nhìn thấy thành Nặc Lạp khi đứng trên đỉnh núi này. 

Dưới chân núi có một quán trà nhỏ. 

“Nhanh xuống núi đi, xem có gì ngon để ăn không” Hai mắt Tần Phong Hi sáng rỡ. 

Mọi người giống như một đám sơn tặc, dù đói đến hai mắt phát sáng nhưng khi nghĩ đến việc sắp được ăn, ai nấy đều chạy nhanh như bay. 

Vì quán trà nằm ở vị trí này nên không được đông khách. Do nơi đây cách thành Nặc Lạp không xa, người qua đường thường muốn nhanh chóng vào thành, đến lúc đó muốn ăn uống gì chẳng được? 

Vì vậy những người dừng chân nghỉ ngơi ở đây hầu hết là những người đã nhịn đói khát quá lâu hoặc quá mệt mỏi vì gấp rút lên đường, thấy sắp đến thành rồi, vẫn còn thời gian nên dừng chân nghỉ ngơi chút đã. 

Quán trà do một cặp ông cháu trông coi. Gia gia khoảng năm mươi sáu tuổi, tôn nữ mười hai mười ba tuổi, quần áo của hai người đều vá chằng vá đụp, nhưng nhìn rất sạch 

sẽ. 

“Gia gia, chỉ còn hai rổ bánh bao và mười một quả trứng luộc thôi, có nên làm thêm không ạ?” Tiểu cô nương xinh xắn hỏi người ông cụ đang pha trà. 

Lúc này, có mấy người chạy vào trong quán, một giọng nói trong trẻo vang lên bên tai tiểu cô nương. 

“Tiểu muội muội, bọn ta muốn mua hết cả bánh bao và trứng luộc” 

Song đúng lúc này, khi giọng nói đó vừa dứt tiếng thì bỗng một giọng nữ như chim vàng oanh đồng loạt vang lên: “Này nha đầu, đưa hết bánh bao và trứng luộc đây cho ta 

eyJpdiI6InpTRGtmd2t2b2ZQb3RLcGlIM21kR3c9PSIsInZhbHVlIjoiNitEWERKVWltTDhiRnd3Y1dvRlNtb1FJaDlpeVMyMFVXVWtpSFBXWEFubG50QWJ6UVRsN0pWNW9CSCtrcm5WREdURFJ4OXl5cTBaZHdiSFlOMEFaNWtpZUE0ajkrY0RaZkZrVjRVRkd0WEVOZTVsVFVrQzRMemNWY1k2VU5STjEiLCJtYWMiOiI0ZTliYWJiODBlMmY0YjYzMmYyYjVlNTY1NjU2ZDI5MjUyMTI4NzJkOTM3YjgwYmIwMTA0MzYxMWE2MmZkNjkzIn0=
eyJpdiI6Ik8zV2V1cU1yTjRUajlaMmQyZTdkYnc9PSIsInZhbHVlIjoiTElEUmFCQWcyUzV3Um9LeDZIZm84WnNadFNjZmc4TXg2N3M5eG9nUVhkWG45OVdFenI5dWVhdVAxQWV3bms3Z3ZZVHRkWnFZNUU5eDRqOW1yNDZiV2wrcmdvcFwvcEpNNHZJZ0hsV21nUlBtZTloU0c3V09adU5tZUVyaEtvOHhYXC9CZTR4YStZd1E0ZCt3Wmc3MWw2SWd1dCtrVVZXc2hzQjFTU1g3VTF1R2lSSUEwRkdLeDVLV1QzVWlPbnBRM25TajBOZkkzRm9ydWJPaXpUbVhHZzhqTm05c3RPWEVkbDdYQmxNd1wvbTlIZUptNnlLVVNQNjBOdXNOQkFcL3dmXC9DUWh1UG9GNDM1ZFwvXC9vM1ZiXC8rNE1kS0lHdnpEU21ZeVJFNGdLNnJWelFieTdic1NhNVd2S2ZXR2FUQlVKdlBsT0RoS1NjS1JUMDFvQXM4c1pkZUdoNXZtbGpGdXVuYm1QVFBrUktrNEJ0cFlnSFwvRDg1QzRwYXNDaitzNldWZXllTUEyUXlZZDRaa3NNOXhOb01pVk11eHN1WXJ6bjFGWU0xMzhkemszUUJHSVArTEd4ajdrNHk1MzJENkhPYTNvWmprVGk3djhmUkZsaVVkRjFmRENkbk51bDhxRVVWSVBXTW5NVCtsNHdwMUlrUVNrblNrM3ljekhURFwvRzF1R2F3VjNyeWJPaTZOZzExVGFIVzE1SUtrQWhBb3J3ZWJkVmxHV2l5KzNVS1F6cER3bDgxYXd6Y2xDKzBOTjNHZENnOUdub1ozQk9pY2w5aVp6Um83ek9lZ0o1XC8zd001UnU3c3BFY2d4WG1FT3h6Mk1uYzIxeFQ1bVJ6XC85cE5hOHE3SFlmZXF1UXh3N3dnb0Z0YVZqTWg3NUNrdk9HalU3NlM1d0RJQ1ViQk5qWEEwVDdwVlcyY0NBWE4yRzZjbm5JZDNJOVwvazF5TnVDaUtNNlVXbmRzNG5pZUZHUWR6RlJRSHpoa3lrSFwvYVJwcXpXWTZuYkw0aXhpTkFxUWJmK01Ga3EiLCJtYWMiOiJkNDI4MjJkZmQ0ODdiNDU4OWViNTVhMTc0NmRhMWZlNDhlNWQ2MmUzYzNjOWJiZGRlNDk5YWQ3OTk0NDljNmZjIn0=

Vừa quay đầu lại, nàng thấy một chiếc xe ngựa đang phi nhanh đến đây.

Advertisement
x