Tiêu Quốc Cần không thấy nhóm Lệ Tử Mặc rơi vào bẫy.
Hắn ta thấy họ đi qua một cách an toàn, còn cơ quan được bố trí thì vẫn nguyên vẹn chưa khởi động. Hắn ta không tin, nhớ lại bản vẽ cơ quan mà Công chúa Bắc Hải Đường đã đưa cho mình, Tiêu Quốc Cần chắc chắn rằng mình không nhớ nhầm, ở đó có một cơ quan, hắn ta chắc chắn!
Tiếc rằng bản vẽ đó đã bị rơi mất khi hắn ta chạy trốn, không biết rơi ở chỗ nào.
Chính vì bản vẽ chết tiệt không biết lạc ở đâu đó mà giờ Tiêu Quốc Cần phải trốn ở đây để tránh nhóm Tân Phong Hi. Hắn ta vô cùng hồi hộp, tám cao thủ được Đại công chúa cấp cho đã chết hết.
Nếu không lấy được đồ cần lấy, không biết trở về hắn ta sẽ phải đối mặt với hậu quả gì đây? Bởi vậy hắn ta phải bình tĩnh, tỉnh táo, như vậy mới là người cười đến cuối cùng.
Tiêu Quốc Cần co ro nép vào góc tường. Căn phòng tối tăm này cũng là một cái bẫy, có lẽ được thiết kế để phục vụ cho mục đích mai phục. Nhưng hiện tại trong phòng không có mũi tên hay vũ khí nào cả, dù có, một mình hắn ta cũng không dám ra tay.
Nhiều cao thủ tới vậy còn chết, một mình hắn ta ló đầu ra còn không đủ cho người ta giết.
Tiêu Quốc Cần nín thở không dám xuất hiện. Bỗng nhiên bức tường trước mặt hắn ta vang lên tiếng động, bức tường đột ngột dịch chuyển.
Tiêu Quốc Cần nép sát vào tường, trơ mắt nhìn Lệ Tử Mặc và người của hắn xuất hiện trước mặt mình, cười khẩy nhìn mình.
Tiêu Quốc Cần chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như hiện tại.
Tân Phong Hi không ngờ Lệ Tử Mặc quen thuộc với những cơ quan này đến vậy. Nếu biết trước, nàng đã không cần phải quất roi cật lực rồi.
Song nàng không biết rằng chính việc nàng phá vỡ bức tường và tìm ra cơ quan bí mật đã giúp Lệ Tử Mặc phát hiện ra đây là thuật cơ quan của Lệ Vân Sơn.
Sau khi biết đây là thuật cơ quan của Lệ Vân Sơn, Lệ Tử Mặc mới có thể dễ dàng hóa giải cơ quan giúp họ.
Ngụy Thiểm tiến lên kéo Tiêu Quốc Cần ra.
“Mọi người vốn không có thù oán gì với nhau. Các ngươi đã giết hết thị vệ của ta, hơn nữa bây giờ các ngươi đều bình yên vô sự, hay là tha cho ta một con đường sống được không?”
Tiêu Quốc Cần nghiến răng, nhìn chằm chằm vào Lệ Tử Mặc.
“Bọn ta an toàn là nhờ vào bản lĩnh của mình, chứ không phải vì ngươi không làm gì bọn ta. Nguyệt cười khẩy: “Hay là ngươi cung cấp thông tin có giá trị đi, bọn ta sẽ cân nhắc có nên tha cho ngươi hay không?
Tiêu Quốc Cần sững sờ rồi vội nói: “Ta không biết cái gì có giá trị cả. Thấy ánh mắt của mọi người trở nên lạnh lùng, hắn ta vội kêu lên: “Nhưng ta có ích, ta có ích! Hi công tử biết đấy, ta là một thợ rèn, sư phụ ta là Tiêu Quốc Đống... Ngươi... Ngươi là phụ nữ?”
Lúc này Tiêu Quốc Cần mới nhìn rõ Tần Phong Hi. Nguyệt Vệ và Ngụy Thiểm chắn đằng trước, che khuất một nửa cơ thể nàng. Đến khi nàng và Lệ Tử Mặc bước ra ngoài trước, hắn ta mới thấy rõ Lệ Tử Mặc đang ôm eo nàng. Bây giờ Tần Phong Hi hoàn toàn khác trước, dáng người hiện rõ nét duyên dáng và quyến rũ thuộc về phái nữ.
Hắn ta dời mắt nhìn xuống ngực của Tần Phong Hi.
“Ngươi...
Nói đoạn, một luồng khí mạnh mẽ ập tới, đâm thẳng vào mắt phải của Tiêu Quốc Cần. Hắn ta nghe thấy tiếng nhãn cầu nổ tung, cơn đau dữ dội khiến hắn ta ôm mặt gào thét thảm thiết.
“Dám nhìn bậy bạ nữa thì ngươi không cần giữ con mắt còn lại.”
Giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai Tiêu Quốc Cần. Đột nhiên, hắn ta hiểu ra tất cả. Hi công tử, phụ nữ, Tần Phong Hi, chàng trai có dung mạo tuyệt sắc, tính cách tàn bạo, võ công cao cường... Chỉ có duy nhất một người phù hợp với tất cả những đặc điểm đó.
Kết hợp tất cả những yếu tố này lại, thân phận của cặp đôi trước mặt hắn đã quá rõ ràng.
Đó chính là Lệ Tử Mặc, Đế quân Phá Vực và Tần Phong Hi, Đế phi duy nhất của điện Cửu Tiêu mà hắn mới vừa chiêu cáo với thiên hạ.
Trời ơi! Hắn ta oan quán, oan ức quá! Đại công chúa vốn muốn dùng quả Thốn U để lấy lòng Đế quân Phá Vực, muốn thiết lập mối quan hệ thân thiết với đối phương. Tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này? Nếu hắn ta sớm biết như thế, sao hắn ta lại bảo tám tên thị vệ kia giết bọn họ diệt khẩu chứ?
Hắn ta hoàn toàn có thể đi cùng với họ, hoàn toàn có thể hợp tác!
Tiêu Quốc Cần nhận cú sốc cực lớn, cú sốc này khiến hắn ta gần như quên con mắt đang bị thương.
Đồng thời Tiêu Quốc Cần lại oán hận những tên thị vệ kia. Không phải bọn họ là người của Đại công chúa ư? Hồi trước Đại công chúa còn từng đến điện Cửu Tiêu, tại sao bọn họ không nhận ra Đế quân Phá Vực và Tần Phong Hi chứ?
Song Tiêu Quốc Cần không biết rằng khi Bắc Hải Đường đến Phá Vực, nàng ta đã dẫn theo một nhóm thị vệ khác. Nàng ta tin tưởng và sử dụng nhóm thị vệ đó quen tay hơn, còn tám tên thị vệ được phái đi cùng Tiêu Quốc Cần lần này chỉ là những người được phái đi khi cần thiết.
Vì vậy tám thị vệ đó chưa từng gặp Lệ Tử Mặc và Tân Phong Hi
Nhưng vì luôn phục vụ cho công chúa hoàng thất nên bọn họ trở nên kiêu ngạo, tự cho mình là cao quý hơn người. Chính vì vậy, Tần Phong Hi đã sớm nhận ra điều đó.
Tiêu Quốc Cần ôm lấy mắt phải, quỳ sụp xuống trước mặt hai người: “Đế quân tha mạng! Đế phi tha mạng! Tiểu nhân có mắt như mù, không nhận ra hai vị. Đế quân hủy một con mắt của tiểu nhân đã nhẹ nhàng lắm rồi. Xin hai vị tha mạng, đây đều là hiểu lầm, đều là hiểu lầm”
Tiêu Quốc Cần vốn trông tuấn tú lịch sự, lúc này lại khóc lóc thảm thiết, chỉ thiếu điều ôm lấy chân Lệ Tử Mặc. Còn Tần Phong Hi ấy à, hắn ta sợ đến mức không dám nhìn nàng thêm lần nào nữa.
Một người có thể khiến Đế quân Phá Vực phát thề như vậy thì sao là người dễ chọc chứ?
Tuy Tiêu Quốc Cần không dám nhìn Tần Phong Hi nhưng không có nghĩa Tần Phong Hi sẽ im lặng. Thấy vậy, Tần Phong Hi cho rằng Tiêu Quốc Đống thật sự bị mù.
Hắn ta thật sự khiến nàng phải nhìn bằng con mắt khác. Hồi trước nàng thấy hắn ta rất nham hiểm, bụng dạ khó lường, không ngờ lúc lâm vào tình thế nguy hiểm lại biến thành hèn hạ như vậy.
“Ngươi nói xem, rốt cuộc là hiểu lầm gì?”
Bây giờ Tần Phong Hi không cố gắng giả giọng nam nữa, mà dùng giọng nói trong trẻo vốn có của mình.
“Tiểu nhân phụng mệnh của Đại công chúa Bắc Thương đến tìm quả Thốn U. Nghe nói Đế phi cũng quen biết biết Đại công chúa, sao tiểu nhân dám bất kính với Đế phi? Tất cả là do trước đây không biết thân phận của Đế phi, tất cả là hiểu lầm.
Quả nhiên là Bắc Hải Đường.
“Hải Đường Công chúa bị gì thế? Tại sao không dùng người của mình mà lại đến thành Nặc Lạp nhờ ngươi giúp đỡ?”
Tiêu Quốc Cần run rẩy trước mặt Lệ Tử Mặc như chiếc lá thu tiêu điều trong gió, sợ rằng nếu trả lời không khéo thì sẽ bị hắn giết tại chỗ. Nghe Tần Phong Hi hỏi, hắn ta không dám giấu diếm nữa, kể lại tất cả những gì Bắc Hải Đường đã nói với hắn ta cũng như những điều hắn ta cho nàng.
Những gì Tiêu Quốc Cần thuật lại cũng không khác gì so với những điều Tần Phong Hi đã đoán. Nàng ta muốn dùng quả Thốn U để hợp tác với Lệ Tử Mặc, nhưng Tiêu Quốc Cần không biết rõ nàng ta muốn hợp tác chuyện gì.
Song hắn ta biết lý do tại sao Bắc Hải Đường lại tìm đến mình. Bởi vì Hoàng đế của Bắc Thương đang lâm bệnh nặng, các Hoàng tử đều đang rục rịch tranh giành ngôi vị, Bắc Hải Đường đang lựa chọn người để đầu quân.
Tiêu gia luôn ở thế trung lập, ai trở thành Hoàng đế thì họ sẽ trung thành với người đó, không bao giờ bày tỏ lập trường từ sớm. Nhưng Bắc Hải Đường lại rất quan tâm đến binh khí, nàng ta muốn thu phục Tiêu Quốc Đống.
Có điều Tiêu Quốc Đống không mấy nhiệt tình, khiến Bắc Hải Đường không vui, vì vậy nàng ta muốn xúi giục Tiêu Quốc Cần ra khỏi Tiêu gia, bồi dưỡng thành người của riêng mình. Nếu Tiêu Quốc Cần có thể học được tám phần mười tay nghề của Tiêu Quốc Đống thì đã là rất tốt rồi.
“Đại công chúa muốn tiểu nhân đánh bại Tiêu gia, sau đó dạy lại cho nhiều đồ đệ khác, truyền bá kỹ thuật của Tiêu gia ra ngoài, rồi rèn ra hàng loạt binh khí tốt hơn những gì quân đội đang sử dụng. Tiêu Quốc Cần nói.
Nguyệt Vệ nhìn hắn ta, sắc mặt thay đổi.
Hiện giờ Phá Vực đang chiêu mộ binh lính, ngoài nhân lực ra, binh khí cũng là một vấn đề quan trọng. Bọn họ đã tìm được một thung lũng bí mật để rèn vũ khí, nhưng vẫn đang thiếu thợ rèn giỏi. Nếu có một loạt binh khí hoàn hảo, kết hợp với một đội binh thiện chiến...
“Tiêu Quốc Cần, ngươi nói thật đi, ngươi có thực sự học được tám phần mười tay nghề của Tiêu Quốc Đống không?” Tần Phong Hi không tin lời Tiêu Quốc Cần. Nhân phẩm của tên này không tốt, chắc hẳn những năm đầu vào Tiêu gia, hắn ta đã dành nhiều thời gian để nịnh bợ Tiêu Quốc Đống, sau đó lại dành nhiều thời gian để luồn cúi, chắc chắn đã âm thầm vơ vét không ít đồ vật của Tiêu gia.
Chắc chắn một người như hắn ta sẽ không tập trung vào việc học nghề.
Quả nhiên vừa nghe Tần Phong Hi hỏi vậy, Tiêu Quốc Cần lập tức câm nín. Hắn ta vừa định nói dối nhưng khi nghe thấy Lệ Tử Mặc hừ lạnh, hắn ta sợ đến mức hồn bay phách
lac.
“Không, không phải, toàn bộ là do ta chém gió, ta chỉ học được khoảng sáu phần mười thôi. Ngoài Tiêu Quốc Kình ra, còn có một người đồ đệ khác của Tiêu Quốc Đống tên là Đại Ngưu là người có tay nghề giỏi nhất Tiêu gia bây giờ.
Có lẽ hắn ta đã học được bảy, tám phần tay nghề của sư phụ rồi. Nhưng Đại Ngưu là người thật thà, lại hơi lắp bắp, gia cảnh nghèo khó, nên luôn cảm thấy mọi người khinh thường mình, nên ta thường đối xử tốt với hắn ta. Rất nhiều đồ vật do Đại Ngưu làm ra, ta đều nhận do mình chế tạo, hắn ta cũng không dám nói gì. Hơn nữa, Đại Ngưu vẫn còn ở lại Tiêu gia. Nếu Tiêu gia có chuyện gì, ta đi hỏi hắn ta, hắn ta sẽ nói cho ta biết
“Đại Ngưu?”
Tần Phong Hi nghe cái tên này thấy hơi quen quen. Khi Tiêu Quốc Đống dẫn theo người đúc bảo kiếm và roi Thí Hồn, hình như nàng từng vô tình nghe thấy Tiêu Quốc Kình gọi tên một người nào đó trong số các học đồ là Ngưu Ngưu gì đấy. Tuy nhiên, những chuyện này phải đợi về đến thành Nặc Lạp mới có thể tìm hiểu rõ.
Tần Phong Hi cảm thấy nên giết Tiêu Quốc Cần, nhưng Nguyệt lại muốn dẫn hắn ta về Phá Vực. Mặc dù nhân phẩm của hắn ta không tốt, nhưng nếu nhốt hắn ta lại trong xưởng vũ khí thì cũng không gây ra được chuyện gì lớn.
Phá Vực đang rất cần nhân tài, Tân Phong Hi không thể nói gì hơn. Nguyệt Vệ điểm huyệt câm của Tiêu Quốc Cần, Tần Phong Hi lấy thuốc ra rồi bảo Ngụy Thiểm đổ lên mắt hắn ta, rồi xé vải băng lại bịt mắt hắn ta lại.
May mắn thay Lệ Tử Mặc rất quen thuộc với những cơ quan bí ẩn ở nơi này. Hắn đi đến đâu thì phá được đến đó, cuối cùng cũng đưa mọi người đến mật thất có khả năng là nơi cất giấu quả Thốn U.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất