Rõ ràng người trên xe ngựa biết Tần Phong Hi tới trước nhưng một thị nữ mặc đồ màu đỏ bay ra khỏi xe ngựa, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt Tần Phong Hi. 

Khinh công của nàng ta rất uyển chuyển, thanh thoát. 

Nhưng bây giờ ai còn tâm trí quan tâm khinh công tuyệt vời của nàng ta nữa. Trong mắt Tần Phong Hi và người của mình chỉ còn mỗi bánh bao nóng hổi và trứng luộc thơm lừng thôi. 

“Tiểu nha đầu đứng ngây ra đó làm gì? Mau gói hết những thứ ấy rồi đưa vào đây, ta muốn mang theo. Thị nữ kia cất coa giọng thúc giục, rồi rút một hà bao ra khỏi thắt lưng, lấy ra một ít bạc, tùy ý ném về phía tiểu cô nương: “Không cần thối lại, coi như là thưởng cho ngươi. 

Thiếu nữ luống cuống chụp lấy bạc nhưng không giữ được, bạc rơi xuống đất. 

Trong lúc nàng ấy cúi người nhặt bạc, Tần Phong Hi hừ lạnh, ra lệnh: “Tân Nghĩa! Mau đi xem còn bao nhiêu bánh bao, ta muốn thu hết. 

“Dạ, cô nương!” 

Tân Nghĩa vội vàng tiến lên, quan sát lồng hấp rồi kêu lên: “Cô nương, trong này chỉ còn mười hai cái bánh bao thôi ạ. 

Hơn nữa, mỗi cái bánh bao cũng chẳng lớn lắm, đám trai tráng trẻ tuổi như bọn họ chỉ cần há mồm ngoạm một cái là nuốt sạch cả bánh bao. 

“Dù sao thì cũng phải lót dạ trước đã, đến thành rồi sẽ ăn no nê. Mau vào trong ngồi đi, đi đi đi. Tần Phong Hi kéo tay Lệ Tử Mặc bước vào quán trà. Lúc này trong quán chỉ còn lại hai vị khách, trước mặt họ là những chiếc đĩa trống, đang nhâm nhi chén trà, có vẻ như đã ăn bánh bao xong. 

“Các ngươi thật là vô lý, có phải là muốn cướp thức ăn của bọn ta hay không?” Thị nữ kia không thèm nhìn họ lấy một cái, khóe mắt thấy đám người ăn mặc rách rưới, đầu tóc bù xù, mặt mũi lem luốc, trông chẳng khác nào đám ăn mày, nếu nhìn nữa thì sẽ làm bẩn ánh mắt của nàng ta. Bởi vậy nàng ta khinh thường đến nỗi chẳng muốn liếc nhìn Tần Phong Hi lấy một cái. 

Nói cũng phải, mấy ngày qua Tần Phong Hi cùng mọi người đều không tắm rửa thay quần áo. Bộ y phục trên người họ đã trải qua bao trận chiến, giết người, lăn lộn trong bùn đất, lội trong nước, giờ đây đã chẳng còn giữ được màu sắc ban đầu, hơn nữa còn nhăn nhúm như lá cải chua. Tóc tai rối bù, có lẽ đám ăn mày trong thành trông sạch sẽ hơn 

bọn họ nhiều. 

Ngay cả Lệ Tử Mặc cũng không ngoại lệ. 

Tân Nghĩa quay đầu nhìn thị nữ, cười khẩy: “Cô nương này nói chuyện nghe buồn cười quá. Rõ ràng là bọn ta đến trước, nếu nói đến chuyện cướp của thì phải là ngươi mới đúng. 

Thiếu nữ nhặt bạc lên, lúng túng nhìn bên này rồi lại nhìn bên kia, sau đó trả lại bạc cho thị nữ: “Cô nương, đây là bạc của người. Thật ra là nhóm người này đến trước... “Ngươi nói cái gì?” Sắc mặt của thị nữ bỗng thay đổi: “Ngươi có bị ngu không? Đám ăn mày này có bạc trả cho ngươi sao? Một lũ ăn mày bẩn thỉu” 

Tần Phong Hi đã lựa được bàn và ung dung ngồi xuống, nghe vậy thì cười ha ha: “Bọn ta thật sự không có bạc. Tân Nghĩa, đưa vàng ra đây” 

“Dạ” Tân Nghĩa mò mẫm trong tay áo, rút ra một miếng vàng lá, đưa cho ông lão đang tiến lại gần: “Ông lão, mau mang bánh bao và trứng luộc ra đây cho bọn ta, mang cho mỗi người một bát trà 

Không ngờ đám ăn mày này lại có thể lấy ra vàng lá, sắc mặt của thị nữ tái mét, nàng ta cất giọng chua ngoa: “Không ngờ các ngươi không chỉ là ăn mày mà còn là kẻ trộm, không biết trộm được vàng ở đâu, không phải của mình mà dám tiêu xài hoang phí như vậy. Mau cút đi, nếu không.” 

Nàng ta chưa dứt lời, một chưởng phong sắc bén đã quét tới, hất nàng ta ngã lăn ra đất, lăn xa hai mét. 

Lệ Tử Mặc thu tay lại, ra lệnh cho Nguyệt: “Lấy đồ ăn đến đây” 

“Dạ” Nguyệt và mọi người đã đói lả, ai nhịn nổi được trước thái độ vênh váo của thị nữ này. Bọn họ tự mình ra tay, bê cả hai rổ bánh bao và mười mấy quả trứng luộc lên bàn. 

Tần Phong Hi không thèm cầm đũa, cũng không ngại bẩn hay không, vội vàng tóm lấy một cái bánh bao cắn một miếng thật lớn. Lệ Tử Mặc nhìn nàng rồi lắc đầu im lặng, từ tốn cầm đũa gắp một cái bánh bao rồi chậm rãi thưởng thức. 

“Xì!” Tân Phong Hi không hề xấu hổ khi thấy hắn khinh bỉ hành vi thô bỉ của nàng. 

Thị nữ bị đánh choáng váng, mãi mới bò dậy. Chưa được bao lâu, nàng ta ngẩng đầu lên thì thấy hai rổ bánh bao đã vào bụng những người kia, thậm chí có người còn đang ăn trứng gà. Nàng ta tức nghẹn đến mức suýt ngất đi. 

Song vừa rồi nàng ta không nhìn rõ là ai đã ra tay, nội lực thâm hậu của người đó khiến nàng ta vô cùng sợ hãi. Nàng ta vừa định nghiến răng mắng vài câu cay nghiệt thì mọt 

giọng mất kiên nhẫn vang lên trong xe ngựa: “Được rồi, trở về đi, làm ta mất hết thể diện. 

"Da..." 

Thị nữ trừng mắt nhìn quán trà, xoay người rồi nhảy lên xe ngựa, bước vào trong xe. Bụi đất bỗng chốc tung bay, xe ngựa nhanh chóng chạy đến thành Nặc Lạp. 

Chỉ trong thời gian ngắn, nhóm Tần Phong Hi đã nhìn thấy nhiều chiếc xe ngựa khác chạy qua, hơn nữa trong đó còn có xe ngựa xa hoa và rộng lớn. 

Ăn xong hai cái bánh bao và hai quả trứng luộc, tuy Tân Phong Hi vẫn còn đói bụng nhưng không đói mốc meo như vừa rồi. Nàng vừa uống một ngụm trà thì một chiếc đũa đưa đến bên miệng nàng, trên đũa còn kẹp một cái bánh bao: “Há miệng nào. 

Mỗi người được chia ba cái bánh bao, hắn ta ăn hai cái, chừa lại một cái cho nàng. Tần Phong Hi không khách sáo, há miệng cắn một miếng to. 

Nàng quay sang nhắc nhở mọi người: "Các ngươi đừng ăn trứng quá nhanh, bụng đói lâu ngày mà ăn trứng lại uống trà sẽ không tốt cho dạ dày” 

Mọi người đều nghe nàng răm rắp, chậm rãi bóc vỏ trứng. 

Tân Phong Hi không thích lòng đỏ trứng, chỉ ăn lòng trắng trứng. Lệ Tử Mặc ăn nốt phần lòng đỏ mà nàng bỏ lại, khiến Nguyệt há hốc mồm kinh ngạc. Chủ tử của hắn ta vốn cao quý trời sinh, như con cháu xuất thân từ thế gia, sao có thể ăn thức ăn thừa của người khác. 

Nhưng bây giờ Lệ Tử Mặc đúc thức ăn cho Tần Phong Hi, ăn phần lòng đỏ trứng mà nàng ta đã bóc bằng tay bẩn, thế mà hắn không hề tỏ vẻ khó chịu, ăn một cách tự nhiên. Tần Phong Hi ăn lòng trắng trứng, thấy ông cháu chủ quán đứng nhìn bọn họ, vẻ mặt muốn nói lại thôi thì hỏi: “Các vị có điều gì muốn nói à?” 

Ông cháu chủ quán đã mở bán quán trà những mấy năm có hơn, mỗi ngày đều gặp biết bao nhiêu loại người. Ban đầu họ cũng nghĩ đây chỉ là đám ăn mày, nhưng nghe nhóm Tân Phong Hi nói chuyện thì biết ngay đây không phải là người thường, huống hồ bọn họ còn trả tiền thức ăn bằng vàng lá. 

Lúc này hai ông cháu không biết nên gọi Tân Phong Hi là gì. Dù biết nàng là phụ nữ nhưng lại ăn mặc như đàn ông, bộ quần áo trên người còn lấm lem bẩn thỉu. Cuối cùng, ông lão cầm miếng vàng lá, lắp bắp nói: “Công, công tử, số bánh bao và trứng luộc này không cần trả nhiều tiền như vậy đâu... 

Tần Phong Hi tưởng họ muốn nói điều gì nghe vậy bèn khoát tay, chớp mắt nói: “Vậy ta trả số dư còn lại để mua tin tức từ người nhé” 

Ông cháu chủ quán ngạc nhiên: “Tin tức?” Bọn họ có gì để bán cho nàng? 

“Ta thấy nhiều xe ngựa sang trọng chạy vào thành, gần đây trong thành Nặc Lạp có chuyện gì sao?” 

Nghe nàng hỏi vậy, ông lão thở phào: “Công tử không biết sao? Hai ngày trước, Tiêu gia đã rèn xong một thanh thần binh. 

Nghe đến đây, Tần Phong Hi lập tức trợn to mắt. Nàng nhớ ngay đến bảo kiếm làm từ băng huyền thiết ngàn năm và máu của Tử Vân hồ mà nàng đã đặt làm!. 

Không chưa đợi Tần Phong Hi suy nghĩ cẩn thận, một vấn đề khác khiến nàng giật mình thốt lên: “Xong rồi!” 

Lệ Tử Mặc cũng nghĩ ra điều đó: “Tiểu hồ ly” 

Đúng vậy, chứ còn gì nữa, Tử Vân hồ Ô Ô! 

Trời ạ, nàng đã quên mất nó rồi! 

Tần Phong Hi cảm thấy vô cùng áy náy, lo lắng vô cùng: “Làm sao bây giờ, giờ nó còn ở bờ hồ Vong Ưu không?” 

Trần Thập và những người khác cũng hoảng hốt. Hồ Vong Ưu, cá cọp, đó là một trải nghiệm kinh hoàng mà bọn họ run sợ mỗi khi nhắc lại. 

Nguyệt đứng dậy: “Chúng ta không cần phải quay lại con đường cũ. Đừng quên, nhóm Đỗ Văn Hội đã ra khỏi hồ Vong Ưu từ một lối khác. Chúng ta vào thành tìm bọn họ, thuộc hạ nhờ bọn họ dẫn đường quay lại hồ Vong Ưu tìm... Ô Ô” 

Tân Phong Hi liếc nhìn Nguyệt. Mặc dù có thể quay lại con đường đó, nhưng nghĩ đến một nơi rùng rợn, âm u và đầy nguy hiểm như vậy, người ta không khỏi sởn gai ốc, chắc chắn những ai từng thoát ra khỏi đó đều không muốn quay lại lần thứ hai. Hơn nữa trước đây Nguyệt Vệ luôn đặt Lệ Tử Mặc lên hàng đầu, hắn ta sẽ luôn ở bên cạnh Lệ Tử Mặc, tuyệt đối không chủ động làm bất cứ việc gì cho nàng. 

Nhưng lần này hắn ta lại là người đầu tiên xung phong chủ động giết địch. 

Nhận ra Tần Phong Hi nhìn mình, Nguyệt bình tĩnh đối diện, không hề né tránh ánh mắt của nàng. 

Tần Phong Hi bật cười: “Được. 

Nguyệt âm thầm thở phào. Sau sự việc ở xoáy nước lần trước, hắn ta nhận ra Tần Phong Hi đã chính thức trở thành Đế phi, từ nay về sau hắn ta không thể coi nàng là thị nữ 

Tân Phong Hi có địa vị thấp hơn cả hắn ta. Việc Đế quân dứt khoát nhảy xuống xoáy nước cứu Tần Phong Hi đã chứng minh rõ ràng điều đó, từ nay về sau địa vị của hai người là ngang nhau. 

Hơn nữa, hắn ta thực sự khâm phục nàng. 

Nguyệt lo lắng Tần Phong Hi có khúc mắc với mình, nhưng giờ đây khi nàng đồng ý giao việc cho hắn ta, hắn ta cảm thấy rất tốt, đã ổn rồi. “Ông lão, thần binh đó là gì?” 

“Là một thanh bảo kiếm. Nghe nói vào ngày thần binh được đúc thành, Đại công chúa cũng đến thành Nặc Lạp, vì vậy đã ra lệnh cho mọi người được chiêm ngưỡng thần binh.” 

Thiếu nữ tiếp lời: “Đại công chúa thật nhân hậu, không ỷ vào thân phận là công chúa Hoàng tộc mà mang thần binh về Kinh thành. Hơn nữa nhờ công chúa loan báo tin tức này nên hai ngày gần đây có rất nhiều người đến thành Nặc Lạp, khách đến quán của bọn ta cũng đông hơn trước. 

Vì nguyên nhân ấy, ông cháu chủ quán rất biết ơn Đại công chúa. 

“Nghe nói, Thái tử Đông Thời Ngọc cũng đang trên đường đến thành Nặc Lạp. Nàng thiếu nữ nói đến Thái tử, gương mặt bỗng ửng hồng thấy rõ. 

Xem ra sức hút của Đông Thời Ngọc rất lớn. 

eyJpdiI6ImtIc2Ricktrd3d3bm55b2pvXC9lNmV3PT0iLCJ2YWx1ZSI6ImZKWVJxeGxHMkluTjBHdmNCYkh2Nmc3NVcrXC9ZQXdTWGRjY0t6RkZCYWt3MWVndnRhdEVQdmZQZWFVTGlvMEdWTm1PZ3VwMHhPaGhkekFDaHVvWGNVSmhqZHRTNlp5M2xhTU9EbVU3cEVSY1hqaGgyd1J1R1BFSGpjcnZKd3ZGbU5RUjRvV2RlN2pGQ3htcHg1ZmVjaG1leDI5U09IZ2tJNGxYb3JCbXcrYlJzS2JFQkdyT3dcL0lPZXErUzYzZDBjenFSNnBjY29Id1wvdGtvajA0aEVJWmZXTEZ1R0lWUmxJS2FDOVM3Z0gzb2RpVTFXWUJQUFRxNWVHUjRzdk9STUVXajlBR251YldSTDRmdzBIYVVIYm94ZWhhVExXTnFqd0szdHlxN0VnRTd0azdyeTZKVW1kc2dsRmVZUlAwWEw3V2ltaEJNWVhcL3I3UzNEbnBiRzZEU1ROYzZjUUt1VE1OOFNGVDZIaDRxMTVzTmh4c0F3Z0JLZHVCZ0VMUTdBa1M4Q3lRNUFGcVBYNWFrOFlmVmRWRUJ2NlhSc1FTOGE4NjhQc3YrWG5sZHRnR1g5ZXhOd2NKdEdFMXJcL2RtUWpWWHNMMTc4QXd6N0pnU29XZndTQVl2VXQ4elptdkJ5ckZkSlhBUklDT2tsclJYZnFNS3pLbWJGWVFFNFdycWNJeXI0ZGxcL3ZZa0lWUkFRSHVJUWo3RTlGeHFueTh5NTIxR1Y3N3RwMXlTU0d6cFNiaVZjUGFuMm9NdTZ1anNFZzVZeCIsIm1hYyI6IjllYjMzYjlmNDNlODg2N2NlODY4MWQwODNjZjIxZmY3ZDExM2UwZDg2OTRlNGMyNWViMjY1MGIwZTVjNTc5NDAifQ==
eyJpdiI6IjZ3XC9XeTM5Z3o1NFFkdTA1cURsekJRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjV5azI4WHdQMWZ6dG5peU16Uk1LY1VQZTBCaUhnU1JhaG1sM1wvTEhCWVNzOGlwSDdXRmJrSldGVHVua1lIemNXNXQ5SWV2R1pmZnVhR0RLN2RcL3ljMVpoNEl5MktaVlNRaXFuMmtSaExkZG9Lbkh3R3RReFdmWEZNUER3czVndGJwd3o0ck5xbEpmTGdEUU5PQlVTSmZiTE9pa2ZRSzltSEhQTHlkN2tJclZXVWpUYXFDNDRxY1ZHelhEVk95b2FrcEU3S3lxeFc5eG94dXNnYmlRd282K1wvVE9zU1wvMlFzeGNDS0tQaDZZYk1WNlJwYlo1cCtQZkFRZGkyT1NnUTZoTlY3ekhhOFJsNHRkaG9cL21yZ1lra1R1NjdMV3J6cnlBQ3hRNnNkOGxlQ0E9IiwibWFjIjoiNmVjOTFmZGQ4N2VkMzJlNDJiNDc0YmQ5ODA3OWZjZTU1M2FkNDk1YjAzMWMyZWMzNzhmZTY4YjBkMjcxZDFkZiJ9

Xem ra thanh bảo kiếm này không phải tầm thường, nếu không thì sẽ không thu hút nhiều người bỏ thời gian chạy đến thành Nặc Lạp. Thấy Tần Phong Hi trầm ngâm, Tân Nghĩa không nhịn được tiếp lời: “Hai nhân vật mà các ngươi vừa nói là ai vậy?”

Advertisement
x