Tần Phong Hi luôn để ý đến sắc mặt của nàng ta. Ngư nữ số 1 vừa nói xong, nàng đã nhanh chóng rút roi ra, hung hăng quất vào bức tường bên cạnh.
Ngư nữ số 1 rúng động nhưng sau đó nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cười lớn đầy tuyệt vọng và hả hê khi người khác gặp họa: “Chỉ bằng cây roi đó mà ngươi muốn phá vỡ cánh cửa đá này sao? Đúng là suy nghĩ viển vông! Cho dù cả đám người các ngươi hợp sức lại cũng không thể phá vỡ cánh cửa này đâu.
“Thật ư?” Tần Phong Hi quất roi vào tường, quả nhiên bức tường vẫn còn nguyên vẹn, nhưng nàng lại nhướn mày.
Lệ Tử Mặc nhìn nàng, ánh mắt đầy niềm vui, để mặc nàng muốn làm gì thì làm.
Tần Phong Hi thu roi lại, ra hiệu cho Nguyệt thả nàng ta ra, dù sao nàng ta cũng không thể chạy thoát. Ngư nữ số 1 đứng thẳng người, bất thình lình nghe Tân Phong Hi nói như thể chắc nịch: “Ba người bọn họ đều ở bên trong phải không?”
“Làm sao ngươi biết?” Nàng ta lỡ miệng.
Tần Phong Hi cười: “Đoán thôi”
“Cho dù ngươi đoán ra thì các ngươi cũng không mở được cánh cửa này. Ngư nữ số 1 nhìn về phía lối thoát nước mà họ vừa rơi xuống, Trần Thập cũng nhìn theo, đột ngột kêu lên: “Dòng chảy mạnh quá!”
Lúc nãy khi cả nhóm bị cuốn xuống, dòng chảy không mạnh lắm, nhưng bây giờ đã dòng chảy đã mạnh gấp đôi. Hắn ta vừa dứt lời, Nguyệt lập tức quay sang nhìn lối thoát nước, phát hiện lối thoát đó đã bị bịt kín.
“Các ngươi đã phát hiện ra rồi à? Nơi này có thể bị bịt kín, khi nước tràn vào đầy trong này, các ngươi sẽ bị chết đuối ở đây.” Ngư nữ số 1 không ngờ bọn họ lại phát hiện nhanh như vậy, cũng không ngờ tỷ muội của mình lại tàn nhẫn đến thế. Đối phương chỉ vừa phát hiện ra bọn họ trốn ở sau bức tường đá, bọn họ đã lập tức kích hoạt cơ quan để giết chết ngư nữ số 1 và nhóm Tần Phong Hi. Ít nhất cũng cho nàng ta thêm chút thời gian, trước khi bọn họ kịp giết nàng ta, đợi nước tràn lên, có lẽ nàng ta còn một chút hy vọng sống sót dựa vào khả năng nín thở dưới nước của mình.
Bây giờ ngư nữ số 1 chỉ có thể cố gắng nói nhiều để không chọc tức đối phương, khiến họ đừng vội vàng ra tay giết mình.
Nhưng không đợi nàng ta lên kế hoạch xong, Tần Phong Hi quất roi “vút” về phía ngư nữ số 1. Nàng ta chỉ cảm thấy eo như bị roi này chia làm đôi, sau đó cơ thể bay lên không trung, chưa kịp phản ứng đã bị ném mạnh ra ngoài.
Không, không phải ném, mà phải nói là đập thì đúng hơn! Tần Phong Hi cuốn nàng ta lên, coi nàng ta như búa đập thịt và đập mạnh vào bức tường.
"Phut!"
Ngư nữ số 1 không thể chịu nổi cú va chạm cực mạnh này, phun ra một ngụm máu tươi.
“Ngươi nói ta không thể phá vỡ bức tường này, vậy ta nhờ ngươi giúp một tay nhé, ngươi có phiền không?”
Ngư nữ số 1 lại phun ra một ngụm máu nữa. Sau khi bị đập vào tường như búa đập thịt, nàng ta bị ném sát vào tường, lồng ngực phập phồng dữ dội. Ngư nữ số 1 cảm thấy nội tạng như bị xáo trộn, bị gãy ít nhất hai xương sườn, nơi đau đớn nhất khiến nàng ta gần như không thể thở nổi là ở lưng.
Với những vết thương nghiêm trọng nhường này, nàng ta không thể sống nổi.
Tân Phong Hi định giết nàng ta, rồi bâng quơ nói rằng chỉ là nhờ nàng ta giúp đỡ, có lẽ nàng ta sẽ không phiền lòng.
Nguyệt đứng bên cạnh. Ngư nữ số 1 không chịu ngẫm lại chính các nàng đã lừa bọn họ vào khu vực có cá ăn thịt người, sao Tần Phong Hi lại tha cho bọn họ được? Cả ba ngư nữ đó đều phải chết.
Ngư nữ số 1 chỉ còn lại hơi tàn, bây giờ nàng ta thà chết ngay còn hơn, bởi vì quá đau đớn, nỗi đau đã vượt ra sức chịu đựng của nàng ta.
“Ngươi muốn chết hả? Bây giờ chưa được đâu, ta sẽ cho các ngươi gặp mặt nhau. Tân Phong Hi không định giữ mạng lại cho bọn họ. Có thù không báo không phải là quân tử, nhóm của nàng suýt chết trong miệng cá ăn thịt người, sao có thể tha thứ cho bọn một con đường sống?
Ánh mắt của ngư nữ số 1 đầy giễu cợt. Cho bọn họ gặp nhau? Ngươi làm được sao?
Nàng ta thấy Tần Phong Hi lại vung roi quất vào bức tường bên cạnh mình.
Lệ Tử Mặc ngạc nhiên khi thấy roi Thí Hồn của nàng lại bắn ra hàng chục châm ngắn sắc nhọn, khi chạm vào tường, những ngân châm đó cắm vào tường và tách rời khỏi roi.
Đám ngân châm này bị gãy rồi ư?
Song cảnh tượng diễn ra kế tiếp khiến họ kinh ngạc đến nỗi trợn mắt há mồm.
Những ngân châm cắm vào tường đột nhiên phát ra hàng chục tiếng nổ, bức tường đó lập tức xuất hiện hàng chục vết nứt! Tần Phong Hi lại vung roi một lần nữa, bức tường đá trông rất vững chắc bỗng bể thành nhiều khối và sụp đổ ầm ầm.
Ngư nữ số 1 trợn tròn mắt, bị đống đá vụn chôn vùi.
“Trời ạ!” Lúc đầu Nguyệt không chú ý lắm đến roi của Tần Phong Hi lắm, nhưng giờ đây cái roi này khiến hắn ta vô cùng ngạc nhiên.
“Cô nương, cái roi này mạnh quá.” Trần Thập và Tân Nghĩa suýt nhảy cẫng lên. Quá mạnh, quá bá đạo!
Tân Phong Hi vung roi, đồng thời quật ngã ngư nữ số 2 và ngư nữ số 3 đang định chạy trốn bên trong. Nhìn thấy bọn họ kêu gào ngã xuống đất, nàng mới thu roi lại, ra hiệu cho thuộc hạ của mình.
Trần Thập và Tân Nghĩa hiểu ý nàng, lập tức lao vào, mỗi người bắt lấy một người rồi nhấc lên.
Lệ Tử Mặc đến bên cạnh Tần Phong Hi: “Roi của nàng có nhiều cơ quan thật đấy”
“Bạo liệt châm chỉ dùng được một lần, dùng xong lần này phải ra ngoài làm lại châm mới rồi bổ sung vào.
Giọng điệu của Tần Phong Hi có vẻ tiếc nuối, khiến mọi người nghe mà muốn ói máu. Nàng không được phép kích thích người ta như vậy, loại vật phẩm dùng một lần mà đã đáng sợ đến thế, nếu để nàng sử dụng không giới hạn số lần thì còn gì nữa? Làm người không được tham lam như vậy chứ cô nương!
Nguyệt nhìn chằm chằm vào roi của Tần Phong Hi, ánh mắt thòm thèm thấy rõ.
Nhưng cái nhìn lom lom của hắn ta khiến Đế quân không vui. Hắn ta đang nhìn chỗ nào vậy?
Cái roi đang quấn quanh eo của Tần Phong Hi.
Nguyệt cảm thấy lạnh sống lưng, sau đó mới nhận ra mình vừa phạm phải lỗi gì, vội vàng lùi ra xa. Mồ hôi lạnh túa ra như suối, tất cả là do roi của Đế phi quá hấp dẫn.
Tân Phong Hi vốn không định tha cho hai ngư nữ này, nên ra tay rất tàn nhẫn. Nếu không phải Trần Thập và Tân Nghĩa giữ chặt lấy cổ áo của hai người thì họ đã không thể đứng vững được. Có lẽ vì chạy trốn quá vội vàng nên các nàng chưa đổi quần áo, vẫn mặc bộ đồ bơi bó sát đường cong cơ thể và rất tiện lợi khi lặn dưới nước kia. Nhưng sau khi bị Tần Phong Hi đánh mạnh một roi, phần vải ở dưới lưng bị rách áo, máu chảy ra, thậm chí các nàng cảm thấy đôi chân gần như mất hết cảm giác.
Trước đây, các ngư nữ nghĩ rằng Tần Phong Hi chỉ là một cô gái thích đổi quần áo nam nữ tùy thích, còn từng trêu chọc thị vệ mặc áo trắng tuấn tú kia. Lúc đó, bọn họ còn bị
nàng chọc cười suýt không nhịn được, các nàng chỉ sợ người đàn ông mặc áo đen kia.
Nhưng bây giờ bọn họ mới biết mình đã sai rồi, sai lầm một cách nghiêm trọng! Cô gái hay cười đùa khúc khích đó rất tàn nhẫn mỗi khi cần thiết.
Tần Phong Hi không quan tâm đến các ngư nữ nữa mà đi tìm kiếm xung quanh. Nguyệt tự đi thẩm vấn bọn họ, nhưng bọn họ biết mình sống không được bao lâu, đương nhiên sẽ không nói thật, cho dù có nói thì cũng không chắc đã là sự thật.
Lúc đầu Tần Phong Hi đánh vào bức tường là để xác nhận nghi ngờ của mình, bởi vì bên ngoài căn phòng đá phải có cơ quan bí mật. Chỉ có bức tường phủ đầy rêu phong mới có dấu vết bị cọ xát, vì vậy đương nhiên phải bắt đầu từ đó.
Cả Tần Phong Hi và Lệ Tử Mặc đều nghe thấy rõ tiếng vọng nhẹ từ không gian bên kia bức tường khi nàng quất roi vào nó. Tiếng roi vang lên liên tục khiến những người bên kia hoảng sợ, rối loạn khí tức, hơi thở trở nên gấp gáp. Nàng và Lệ Tử Mặc nghe thấy ba hơi thở khác nhau, một tiếng thở mạnh và hai tiếng thở yếu hơn, nên đoán đó là Tiêu Quốc Cần và hai ngư nữ mặc đồ đen.
Tuy nhiên tại sao bọn họ lại tụ tập cùng nhau, đây mới là điều thú vị. Song Tiêu Quốc Cần chạy rất nhanh, còn hai ngư nữ kia có lẽ vì tình nghĩa tỷ muội ba năm bên nhau nên muốn nghe xem ngư nữ số 1 thế nào.
Nguyệt muốn hỏi về quả Thốn U nhưng hai người kia lại không biết quả Thốn U ở đâu. Bọn họ chỉ biết có một nơi như vậy, đã từng đến đó nhưng vẫn chưa hiểu rõ nơi này.
Lần này có nhiều người vào bí cảnh dưới lòng đất, bọn họ lo sợ có người lẻn vào nên đã quyết định đến xem thử, kết quả lại gặp phải Tiêu Quốc Cần, hơn nữa nhóm Tần Phong Hi cũng tới nơi này.
Tuy nhiên các nàng không định bảo vệ Tiêu Quốc Cần, chỉ cho họ biết phương hướng Tiêu Quốc Cần đã rời đi.
Tân Phong Hi đã tìm thấy lối đi bí mật, thậm chí trước khi các ngư nữ chỉ đường, nàng đã tự mình mở cơ quan trên tường. Nhưng khi nàng tìm thấy cơ hội, ánh mắt của Lệ Tử Mặc bỗng lóe lên.
Nguyệt bảo nhóm Trần Thập xử lý hai ngư nữ kia rồi cả nhóm cùng đi vào lối đi bí mật.
Bên trong đã không còn bị ngập nước nữa, không khí có mùi ẩm mốc lâu ngày, mặc dù không có nước nhưng vẫn cảm thấy rất ẩm ướt. Lối đi không dài, bọn họ nghi ngờ đây là điểm cuối cùng của công trình, nên có lẽ chỉ chú trọng đến sự tinh xảo chứ không cần quá rộng lớn.
Vừa đến khúc cua, Lệ Tử Mặc đột ngột kéo Tần Phong Hi lại, bất đắc dĩ nói: “Nàng có thấy cơ quan gì không?”
Tần Phong Hi cau mày nhìn hắn: “Ta muốn xem chàng nói có hay không thôi.”
“Có gì không thể nói chứ? Đây là cơ quan của Lệ Vân Sơn.” Lệ Tử Mặc liếc nhìn nàng: “Bổn Đế quân rất muốn biết nàng đang nghĩ gì trong đầu vậy?”
“Nguyệt Vệ đại nhân” Tần Phong Hi đột ngột quay sang hỏi Nguyệt ở đằng sau: “Không phải Lưu Vân tiên tử của Lệ Vân Sơn là một trong những ứng cử viên Hoàng hậu của các ngươi ư?”
Nguyệt đổ mồ hôi lạnh ròng ròng. Bây giờ ai còn dám nhắc đến chuyện hậu phi nữa? Điện Cửu Tiêu chỉ có một phi tần, từ khi lập quốc đến nay chỉ có một Hoàng hậu! “Đã rất lâu rồi Lưu Vân tiên tử chưa từng liên lạc với Đế quân.” Nguyệt đáp.
Tần Phong Hi không cố ý muốn ghen tuông với Lệ Tử Mặc vào lúc này, có điều khi chạm vào cơ quan, nàng đã bắt gặp ánh mắt lóe lên của Lệ Tử Mặc, đoán rằng hắn đã nhận ra ai là người tạo ra cơ quan này. Nhớ lại những gì hắn đã nói về thuật cơ quân của Lệ Vân Sơn hồi trước, Tần Phong Hi tò mò không hiểu tại sao hắn lại nhắc đến Lệ Vân Sơn mà không nói rõ lý do.
Nhưng câu nói của Nguyệt đã khiến Tần Phong Hi hứng thú: “Vậy trước đây Lưu Vân tiên tử có quan hệ gì với Đế quân của các ngươi?”
Nói xong, nàng nhướn mày nhìn chằm chằm vào Lệ Tử Mặc, ánh mắt ấy như muốn nói: “Tốt nhất chàng đừng để ta bắt gặp ngươi làm gì với người khác, nếu không ta sẽ vứt bỏ chàng, không cần biết hai người đã từng quen nhau trước trong quá khứ gù hết.
Lệ Tử Mặc sầm mặt.
“Nói chuyện đàng hoàng!” Hắn nói với Nguyệt, chuyện vốn chẳng có gì mà qua miệng Nguyệt lại mập mờ đến thế.
“Không được đe dọa Nguyệt Vệ.” Tần Phong Hi vươn tay véo vào eo hắn.
Tần Phong Hi rất khó chịu, không hiểu tại sao Lệ Tử Mặc chỉ biết phá thuật cơ quan của Lệ Vân Sơn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất