Nếu là người khác, Tần Phong Hi tuyệt đối sẽ không dễ để lộ sơ hở như vậy.
Lúc này, nàng vừa kinh ngạc vừa tức giận, không biết phải làm sao, đồng thời đây là lần đầu tiên nhận ra vị trí và tầm quan trọng và sức nặng của Lệ Tử Mặc trong lòng mình.
Nàng chưa từng bất cẩn như vậy, ngay cả khi say rượu nàng cũng sẽ giữ kín những chuyện như thế này, không nói lung tung.
Có lẽ vì hắn vốn biết sự xuất hiện của nàng rất kỳ lạ, không thể giải thích.
“Lệ Tử Mặc, ta...
Gương mặt Lệ Tử Mặc như phủ một lớp băng ngàn năm.
Cả trái tim hắn như bị đóng băng, đau đến chết lặng.
Hắn tưởng rằng cả hai đã tiến thêm một bước lớn, thậm chí hắn còn tin rằng sau khi giải quyết xong chuyện này, nàng sẽ theo hắn về Phá Vực, trở thành ái phi của hắn.
Nhưng không ngờ, nàng vẫn muốn rời đi.
Không ngờ lần đầu tiên hai người gặp nhau, nàng từ trên trời rơi xuống cũng là vì một xoáy nước, vậy nên nàng muốn thử lại lần nữa ư? Thử vào xoáy nước xem có thể về nơi ban đầu không? Lỡ nàng lại rơi vào một nơi khác thì sao? Lỡ nàng thật sự rơi vào lòng người đàn ông khác thì thế nào?
Tần Phong Hi có thể dễ dàng quên hết mọi chuyện và những người ở đây, quên cả hắn, bắt đầu một cuộc sống mới?
Nàng quá tàn nhẫn!
Lệ Tử Mặc vốn cho rằng mình là người vô tình, nhưng giờ hắn nhận ra người vô tình và lạnh lùng nhất chính là nàng.
Hắn khoát tay, bình thản cười bảo: “Nàng thật sự muốn đi xem đúng không?”
Tân Phong Hi mấp máy môi, không nói nên lời.
“Được, được, được lắm!” Lệ Tử Mặc đột ngột hất mạnh nàng ra, sau đó nhún mũi chân, cả người như mũi tên rời cung lao thẳng về phía xoáy nước.
quay
Giọng điệu của hắn lạnh như băng: “Nếu vậy, bổn Đế quân sẽ đi khám phá thay nàng”
Tần Phong Hi bị hắn hất ngã, lảo đảo mấy bước, may mà Trần Thập đỡ lấy nàng. Vừa quay đầu lại, nàng đã thấy Lệ Tử Mặc lao tới mặt hồ, ngay trên đỉnh xoáy nước.
“Lệ Tử Mặc! Quay lại! Chàng điên rồi!”
Tần Phong Hi hoảng sợ hét to nhưng dường như Lệ Tử Mặc không nghe thấy gì, cứ thế lao thẳng xuống xoáy nước. Một tiếng “bùm” vang lên, nước bắn tung tóe, người hắn hoàn toàn bị xoáy nước nuốt chửng.
“Chủ tử!”
“Đế quân!”
“Điên rồi!” Tần Phong Hi cắn chặt môi, cũng nhanh chóng lao theo và nhảy vào xoáy nước.
Xoáy nước khổng lồ như một cái miệng to lớn đáng sợ, nuốt chửng cả hai người, còn nó không bị ảnh hưởng gì cả.
Những người còn lại lạnh run, không nói nên lời.
Vừa rơi xuống nước, Tần Phong Hi đã bị một cánh tay cứng như sắt siết chặt vào lòng. Mũi nàng đập mạnh vào một lồng ngực cứng rắn, đau đến suýt khóc.
Nhưng ngay lúc đó, Tần Phong Hi đột ngột giang hai tay ôm chặt lấy eo hắn, áp sát vào người hắn.
Tuy Lệ Tử Mặc bị rơi xuống nước nhưng vẫn cố gắng chống lại lực xoáy của xoáy nước. Hắn bơi ngược chiều xoáy, ngoi nửa cơ thể lên khỏi mặt nước rồi nhìn lên trên. Đúng như dự đoán, hắn thật sự thấy nàng đuổi theo mình.
Lệ Tử Mặc ôm chặt Tần Phong Hi, nâng người nàng lên cao hơn một chút, cắn thật mạnh vào đôi môi đỏ mọng của nàng.
Xoáy nước quay cuồng dữ dội, cả hai vẫn hôn nhau say mê.
“Chàng điên rồi, điên rồi!” Hai người bị cuốn theo xoáy nước, nhanh chóng bị cuốn vào trung tâm, Tần Phong Hi cắn vào môi hắn, tức giận hét lên.
Rõ ràng Lệ Tử Mặc biết lúc trước nàng rơi xuống từ xoáy nước rồi rớt vào lòng hắn. Ở thế giới bên kia của Tân Phong Hi là một xoáy nước, nhưng ở nơi hắn lại là một bầu trời
đầy sao, tình huống quái dị đến nhường nào, chẳng lẽ hắn không hề sợ hãi ư? Lệ Tử Mặc không sợ cú nhảy này sẽ đưa mình đến một nơi khác, một nơi không còn nửa giang sơn mà hắn đã gây dựng, không còn những thuộc hạ trung thành, thậm chí có thể là một nơi nguy hiểm chết người?
Giữa dòng nước xoáy cuồn cuộn, Lệ Tử Mặc vẫn còn hơi sức mỉm cười với nàng: “Ta đánh cược một lần, để xem nàng có buông bỏ bổn Đế quân hay không”
Kết quả Tần Phong Hi không hề do dự đã nhảy theo.
Cơn đau tột cùng chợt tan biến, Lệ Tử Mặc biết rằng mình đã trúng một loại cổ tên là Tần Phong Hi. Nàng còn độc hơn cả cổ trong người hắn, chỉ một câu nói thôi cũng đủ khiến hắn sống hoặc khiến hắn chết.
Tân Phong Hi muốn nhấn hắn xuống nước: “Có phải chàng không nghĩ ta muốn nhảy xuống xoáy nước nên mới nhảy xuống à? Chàng thử nhảy xuống vực xem ta có nhảy theo không.
Lệ Tử Mặc một tay ôm nàng, một tay cố sức bơi ngược dòng nước, nghe vậy bèn đáp: “Nhất định nàng sẽ nhảy theo”
Tần Phong Hi tức đến sầm mặt.
Nàng đã sớm biết rằng người đàn ông này vốn tính khí thất thường, lại có máu điên. Giống như lần đầu gặp nhau, Tần Phong Hi chỉ nói là mỗi hắn đi đường quan đạo của hắn, nàng đi cầu độc mộc của mình, vậy mà hắn đã dứt khoát đẩy nàng đi, suýt chút nữa để cho tên biến thái kia chém nàng.
Lệ Tử Mặc ôm chặt Tần Phong Hi: “Nàng muốn đi xuống thật không? Nếu muốn, bổn Đế quân sẽ đi cùng nàng”
“Đi cùng ta?” Tần Phong Hi sững sờ: “Chàng không sợ mất hết mọi thứ, rồi theo ta đến một thế giới hoàn toàn xa lạ ư? Chàng không sợ đây có thể là con đường chết hả?” “Chỉ cần có nàng bên cạnh, ta không sợ gì cả”
Hắn nói với vẻ mặt bình tĩnh.
Có nàng là đủ rồi, chỉ cần có nàng bên cạnh, dù xuống địa ngục hắn cũng cam lòng.
Tân Phong Hi bỗng rưng rưng nước mắt. Hu hu, đừng có sến súa như vậy, trái tim nhỏ bé của nàng không chịu nổi đâu.
“Chủ tử! Để phi!”
“Cô nương!”
Tiếng quát khàn khàn của Nguyệt, Trần Thập và những người khác vang lên, ngay sau đó bốn người lần lượt bị hút vào xoáy nước như sủi cảo, cả đám bị cuốn đến gần trung tâm xoáy nước.
Tần Phong Hi muốn mắng người, những người này đều điên hết rồi, nhưng lời ra tới miệng lại là: “Nguyệt Vệ đại nhân, ngươi đừng có va vào đầu ta!”
Bộp bộp bộp.
Tần Phong Hi cảm tưởng đây là khoảnh khắc đen tối nhất trong cuộc đời. Nàng thấy mình như một cục phân bị xả xuống bồn cầu và cuốn trôi ra ngoài.
hông, ở đây còn có vài cục khác nữa.
Phig!
Đã bảo phải thật phong cách cơ mà?
Vào khoảnh khắc vừa chạm đất, Tần Phong Hi lo lắng suýt phát điên. Mặc dù vẫn có nước cuốn cảm đám xuống dưới nhưng không kỳ lạ như lần nàng bị chìm xuống biển và đến khoảng không ở thế giới này, dòng nước rất nhỏ, không giống bị chìm xuống đáy biển.
Nếu nàng đã đưa Lệ Tử Mặc và những người khác xuyên không...
“Nàng còn muốn nằm trên người bổn Đế quân bao lâu nữa?” Giọng nói buồn cười vang lên trên đầu, Tần Phong Hi ngơ ngác một lúc mới nhận ra mình đã coi hắn làm đệm thit.
“Cô nương” Trần Thập đỡ nàng đứng dậy, Nguyệt định đỡ Lệ Tử Mặc lên nhưng hắn lắc đầu, tự mình ngồi dậy rồi mới đứng lên. “Mọi người đều có mặt đủ hết không?”
Lệ Tử Mặc liếc nhìn một vòng rồi cười gượng, sáu người, không thiếu một ai. Hắn phớt lờ mọi người, nhìn thẳng vào Tân Phong Hi: “Nếu đã đến địa bàn của nàng, vậy ta giao mấy người này cho nàng lo liệu.
Tần Phong Hi vốn lo lắng không yên, nghe hắn nói vậy bèn nhảy dựng lên: “Này, năm người đàn ông to xác không biết ngượng à, muốn một mình ta nuôi sống cả năm người sao?”
Nguyệt và mọi người bật cười ha hả.
Đột nhiên, một giọng nói đầy ngạc nhiên vang lên: “Không ngờ các ngươi lại tìm được đến tận đây”
Mọi người bỗng chốc ngơ ngác ra mặt. Nguyệt và Trần Thập lập tức lao về phía người vừa lên tiếng, Nguyệt nhanh hơn một bước, túm lấy cổ tay người phụ nữ đó.
Người phụ nữ vừa xuất hiện chính là một trong ba ngư nữ áo đen đã trốn thoát, tạm gọi nàng ta là ngư nữ số 1.
Ngư nữ số 1 cắn chặt môi, nàng ta quá ngạc nhiên nên mới lỡ miệng nói ra nên bây giờ lại rơi vào tay bọn họ lần nữa. Gương mặt nàng ta tái nhợt, biết rằng lần này khó mà trốn thoát.
Nhìn thấy ngư nữ số 1, Tần Phong Hi thở phào nhẹ nhõm. Điều này chứng tỏ bên dưới xoáy nước có điều kỳ lạ chứ không phải họ đã xuyên không. Nàng rất lo lắng nếu lỡ kéo theo cả đám đàn ông xuyên không, hơn nữa nếu xuyên không đến một thế giới không phải thế giới của nàng thì đúng là... Ha ha ha!
Ngư nữ số 1 bị bắt giữ, bọn họ mới có cơ hội quan sát xung quanh. Sau khi nhìn xung quanh một vòng, ai nấy cũng đều kinh ngạc.
Hóa ra cả nhóm đang ở trong một căn phòng đá bên dưới lòng đất. Dòng nước lúc nãy đã cuốn bọn họ qua một luồng nước nhỏ bên góc phải, dòng nước chảy xuống dưới và chảy vào một cái rãnh được đào sẵn, rồi chảy ra ngoài qua lối thoát ở bên kia bức tường.
Trên bốn bức tường của căn phòng đá ngầm đều khắc những bức tranh đá lớn, nhưng có lẽ do nằm dưới hồ quá lâu, chịu áp lực và độ ẩm cực lớn nên những bức tường đá có rất nhiều vết nứt, rêu mốc bám đầy các vết nứt, xanh xám đang xen trông rất cũ mốc và nặng nề.
Mọi người bắt đầu tò mò về người đã xây dựng nên địa cung này. Nơi này rất lớn, lối vào bắt đầu từ đống tàn tích bên ngoài thành Nặc Lạp kéo dài đến tận nơi này, dọc đường đầy rẫy nguy hiểm, u ám và quái dị, cung điện nối liền cung điện, hồ nối liền hồ. Ai đã tìm ra nơi này, ai đã xây dựng những cung điện này?
“Có lẽ địa hình kỳ lạ này liên quan đến trận động đất trong truyền thuyết. Nguyệt nói.
Tần Phong Hi gật đầu, đúng là có liên quan đến trận động đất, nhưng nàng cho rằng người chọn địa điểm và xây dựng nơi này trí tuệ khôn lường. Không chừng những loài hoa độc kia cũng do người đó nuôi trồng, những con cá ăn thịt người trong hồ cũng do hắn thả vào hồ tự nuôi. Không chừng cả xoáy nước trong hồ này cũng người đó tạo ra, bằng cách thay đổi dòng chảy, điều chỉnh hướng nước thì hoàn toàn có thể tạo ra xoáy nước.
Lúc nãy cả nhóm đều không để ý, không thấy ngư nữ số 1 đi ra từ chỗ nào. Ở đây chỉ có mỗi căn phòng đá, ngoài con đường dẫn nước và đường nước mà họ lao xuống khi bị nước cuốn ra thì không thấy cửa hay lối đi nào khác, cũng không thấy bóng người nào cả. Nguyệt nghiêm giọng hỏi: “Những người khác đâu?”
“Ta không biết.” Ngư nữ số 1 cắn chặt môi, không kìm được hỏi: “Tại sao các ngươi có thể thoát khỏi lũ cá ăn thịt người ấy?” Nàng ta không tài nào hiểu nổi, tại sao có thể như vậy? Vùng nước đó là nơi các ngư nữ không bao giờ dám bén mảng đến, các nàng đều nghĩ rằng bọn họ đã bị cá ăn thịt hết rồi, ai ngờ không những bọn họ thoát khỏi nguy hiểm mà còn tìm đến tận đây.
Tân Phong Hi tiến lại gần, quan sát nàng ta từ trên xuống dưới: “Ngươi thất vọng lắm đúng không?”
Ngư nữ số 1 tái mặt không nói gì.
“Chắc chắn Lục hoàng tử Bắc Thương là một người nham hiểm, giả dối, vì vậy thuộc hạ của hắn ta cũng xảo quyệt không kém. Có lẽ ngươi không biết bọn ta vốn định tha mạng cho các ngươi, ừm, tất nhiên không phải vì lòng tốt trỗi dậy mà chỉ vì bọn ta muốn bắt các ngươi về Phá Vực để khai thác một số bí mật của Lục hoàng tử và hoàng tộc Bắc Thương mà thôi. Nhưng ta thấy các ngươi không muốn sống nữa.
“Ta thật sự không biết! Bọn ta nghe thấy tiếng động bên trong nên tưởng là bọn họ, nên ta mới ra ngoài xem thử.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất