Thắt lưng nặng trịch chùng xuống, trọng lượng ban đầu của nó vốn đã nặng, giờ giắt thêm roi Thí Hồn lại càng nặng hơn. Hắn biết thắt lưng của nàng là hàng đặc biệt nhưng chưa từng nhìn kỹ bao giờ, chỉ biết bên trong khâu thêm nhiều túi nhỏ, chứa đầy đồ vật.
Sau khi cởi thắt lưng ra, eo nàng thon thả hẳn đi. Lệ Tử Mặc vô thức vuốt ve vòng eo mảnh mai, săn chắc của nàng. Nó rất thon, chẳng bằng một nửa của hắn, chỉ cần một cánh tay đã ôm trọn được nó.
Lệ Tử Mặc rất hài lòng với thắt lưng này, vì khi Tần Phong Hi đeo vào, người đàn ông khác sẽ không thấy được vòng eo mảnh mai, yêu kiều vốn có của nàng. “Bổn Đế quân sẽ dạy nàng cách vận dụng nội lực để hong khô quần áo trên người”
Lệ Tử Mặc kề sát bên tai nàng và nói, hơi thở nóng rực phả vào vành tai khiến toàn thân Tần Phong Hi tê dại, mềm nhũn, chẳng nghe rõ hắn đang nói gì.
Hai bàn tay to lớn từ từ dời khỏi eo nàng, gần như mơn trớn tất cả mọi nơi trên cơ thể, mang theo nhiệt độ nóng bỏng. Tần Phong Hi cảm thấy mình sắp bị thiêu đốt, nhưng không hề đau đớn mà là một cảm giác lạ lẫm mà nàng chưa từng trải qua.
“Khống chế nội lực, hóa nội lực thành gió nhẹ, phải lâu dài, tinh tế, thực ra đó là cách tán công tức thời. Nội lực sẽ xuyên qua từng sợi tơ trên tấm vải, cuốn trôi hơi ẩm, làm khô y phục trong nháy mắt.
Lệ Tử Mặc thì thầm sát bên tai nàng, ngắm nhìn gương mặt đẹp tuyệt trần của Tân Phong Hi, làn da dưới bàn tay của hắn mềm mại, nóng rực, thế là hắn bèn ra sức siết chặt cơ thể Tần Phong Hi vào lòng.
Tên Hoa Kiến Công đã thẩm vấn các tù nhân nam trong nhà giam, thu thập đủ loại mưu kế tán tình và dỗ thê tử, bây giờ xem ra chúng cũng có tác dụng.
Ôm mỹ nhân mềm mại vào lòng khiến tâm trạng Lệ Tử Mặc tốt hơn hẳn, quyết định trở về sẽ trọng thưởng cho Hoa Kiến Công hai trăm lượng vàng.
Điều thứ nhất trong bí kíp dỗ thê tử: Thẳng thắn, không sợ mất mặt.
Vậy nên Lệ Tử Mặc đã thành thật thú nhận mình chưa từng biết mùi vị của phụ nữ ra sao.
Điều thứ hai trong bí kíp dỗ thê tử: Nắm bắt cơ hội, thả dê đúng lúc.
Ừm, bổn Đế quân đang dạy ái phi cách dùng nội lực sấy khô quần áo, sao lại gọi là thả dê?
Song vừa nhìn xuống, sắc mặt Lệ Tử Mặc bỗng sầm sì.
Hắn nhộn nhạo vuốt ve toàn thân nàng, chỉ muốn nuốt trọn nàng vào trong bụng. Còn nàng lại ngủ? Ngủ? Nàng ngủ?
Đế quân, tên phạm nhân ẩn nấp ở thành Phá Vực và lén lút mở thanh lâu để thu thập tin tức đã nói rằng, nếu đối phương không từ chối và không kháng cự, tức là đã có cơ hội. Chỉ cần ngài thêm chút sức lực, người phụ nữ sẽ không chịu nổi mà chủ động cầu hoan. Sau khi gạo nấu thành cơm, nàng sẽ ngoan ngoãn theo ngài về nhà.
Đợi quay về bổn Đế quân sẽ trừ ba tháng lương của Hoa Kiến Công!
Đúng là nói năng xằng bậy! Người không chịu nổi là hắn mới đúng...
Lệ Tử Mặc nghiến răng, ôm chặt người phụ nữ nào đó vào lòng, xị mặt tự nếm trái đắng dẫn lửa thiêu thân do chính mình gây ra.
Tần Phong Hi mơ màng thức dậy, chưa kịp hoàn hồn, không biết mình đang ở đâu. Đợi khi nhận ra mình đang nằm trong lòng người nào đó, mà trên ngực còn có một bàn tay to lớn, nàng lập tức sầm mặt.
Nếu Tần Phong Hi là phụ nữ ở thế giới này, khi bị sờ soạng khắp người qua lớp quần áo, chắc chắn nàng sẽ khóc lóc đòi người ta chịu trách nhiệm, bằng không chỉ đành tự tử để chứng minh mình còn trong trắng.
Nhìn thấy miếng vải bông thường ngày nàng dùng để nâng ngực giờ lại làm chăn đắp cho cả hai, sắc mặt nàng càng thêm u ám.
Kể từ khi gặp lại, Tần Phong Hi luôn cảm thấy Lệ Tử Mặc có gì đó kỳ lạ. Nàng nghiến răng, nếu hắn dám đi quá giới hạn, nàng sẽ quất hắn một roi.
Thực ra không phải nàng quá vô tâm mà ngủ say trong hoàn cảnh như vậy, chỉ vì nàng quá mệt mỏi. Kể từ khi truy tìm nhóm Trần Thập mất tích và chạy đến tàn tích hành cung của Dịch Vương tới giờ, nàng chưa từng được nghỉ ngơi tử tế một ngày nào cả. Ngày ngày chỉ có đánh đánh, giết giết, chạy chạy, bơi bơi, không mệt đến chết là do cho thể chất của nàng.
Ai ngờ Lệ Tử Mặc vận dụng nội lực vào bàn tay, xoa dịu cơ thể nàng, khiến cơn mệt mỏi tan biến phần nào, tâm lý bắt đầu thả lỏng nên nàng mới thiếp đi.
Tần Phong Hi hoàn hồn bèn hơi giật mình. Trước đây nàng chưa bao giờ ngủ say khi ở nơi hoang vu, nhất là khi chưa tìm thấy tung tích Tiêu Quốc Cần, không biết ba ngư nữ áo đen xảo quyệt, giỏi ẩn thân đang ẩn náu ở đâu, hơn nữa họ còn đang ở nơi hoang vu kỳ lạ như thế này, sao nàng có thể ngủ say như vậy?
Phải chăng là vì nàng đang ở trong lòng hắn?
Dù ngủ say đến mấy nhưng không phải trên chiếc giường quen thuộc, Tần Phong Hi sẽ không ngủ quá nửa canh giờ. Nhìn vầng thái dương trên cao, nàng đoán mình chỉ ngủ chừng bốn, năm mươi phút. Song dù chỉ ngủ chừng bốn, năm mươi phút, nàng đã cảm thấy tràn đầy sinh lực.
Tân Phong Hi không vội vàng đứng dậy, chỉ nhẹ nhàng dời tay hắn đi, ngước lên nhìn gương mặt ở trước mặt mình. Người đàn ông này vốn rất tuấn mỹ, khi im lặng ngủ say càng khiến lòng người xao xuyến.
“Bổn Đế quân có đẹp không?”
Hắn khẽ hé môi, giọng hơi khàn khàn.
“Đẹp lắm” Nàng nhướn mày, thẳng thắn trả lời.
Lệ Tử Mặc cúi đầu khẽ cười, tiếng cười ấy thật vui tai.
Mùi thơm của thịt nướng bỗng theo gió bay tới, Tần Phong Hi vỗ nhẹ lên ngực hắn: “Họ đang nướng thịt kìa, mau qua đó ăn đi, ta đói lả rồi"
Lệ Tử Mặc buông nàng ra, nhìn nàng chỉnh lại quần áo, đeo chiếc đai lưng nặng nề đó vào eo.
Hắn đứng dậy, phủi bụi trên áo rồi vén tóc cho nàng: “Đi thôi.
Khi đến nơi, bọn họ mới phát hiện ra mọi người chỉ nướng cá, mà những con cá ấy rất nhỏ, bề rộng chỉ bằng hai ngón tay, dài chừng một ngón. Mỗi người cầm hai xiên, tổng cộng cũng chỉ được vài con. Liệu bấy nhiêu cá có đủ cho một người nhét kẽ răng không nữa?
Tần Phong Hi bỗng cảm thấy buồn bã: “Các ngươi định chơi trò mỹ thực tinh xảo sao?”
Tân Nghĩa quay lại, vẻ mặt u sầu: “Cô nương, cả sườn núi này chẳng có lấy một con thỏ hoang, hồ nước lại rất sâu, bọn thuộc hạ chỉ bắt được mấy con cá con ở vùng nước nông, chẳng thấy bóng dáng mấy con to hơn đâu cả.
Trong hồ có những xoáy nước rất lớn nên bọn họ không dám tùy tiện xuống.
“Nước hồ này đục ngầu, cũng không thể uống được”
Nghĩa là hiện tại bọn họ chỉ có mấy con cá con để lót dạ nhưng không có nước uống.
Lúc này sắc mặt mọi người đều trở nên nghiêm trọng, không ai biết tiếp theo sẽ gặp phải chuyện gì, trừ phi quay lại đường cũ, trèo qua khỏi cửa động đó và ra ngoài.
Nhưng tình hình ở nơi đây đã như vậy, trèo qua cửa động kia và sẽ dẫn đến đâu, họ cũng không dám quá lạc quan.
Lệ Tử Mặc nhíu mày, bỗng nhìn lên bầu trời rồi nói: “Nơi này thật kỳ lạ, các ngươi có thấy bóng dáng chim chóc nào ở đây không?”
Câu hỏi của hắn khiến mọi người sững sờ. Lúc này bọn họ mới nhận ra điểm bất ổn, nơi đây là rừng sâu núi thẳm nhưng bọn họ chưa từng nghe chim hót lần nào.
Bây giờ đã xế chiều, vốn là lúc chim chóc về tổ, vậy mà trong rừng lại tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ có mỗi tiếng nói chuyện của nhóm bọn họ.
“Quái lạ thật!” Tân Nghĩa lẩm bẩm.
“Thôi đừng nghĩ nhiều nữa, mấy con cá con này tuy nhỏ nhưng không có độc, có ăn vẫn hơn. Mọi người chia ra ăn cho xong đã rồi tính tiếp” Tần Phong Hi nghe thấy tiếng bụng của mọi người kêu réo ầm ĩ.
Chín con cá con, bọn họ có sáu người, mỗi người một con thì còn lại ba con. Mọi người đồng lòng “ép” Tần Phong Hi ăn một con, hai con còn lại, một con cho Ngụy Thiểm,
một con cho Tân Nghĩa.
Hai người đang định từ chối thì Tần Phong Hi rất bình tĩnh nói: “Người yếu nhất thì ăn”
“.” Xin phép được tính diện tích bóng tối tâm lý!
Ngụy Thiểm và Tân Nghĩa rớt nước mắt, lặng lẽ nhét con cá con vào miệng rồi nhai ngấu nghiến. Sau này hai người họ phải chăm chỉ luyện công, để thoát khỏi bóng ma yếu nhất đội.
“Đi thôi” Lệ Tử Mặc kéo tay Tần Phong Hi, nhìn về phía một khu rừng rậm rạp ở dưới sườn núi. Khu rừng đó nằm trong một khe núi, nơi đây chỉ có một con đường duy nhất có thể đi, còn lại đều là những ngọn núi cao ngút ngàn mây.
Tần Phong Hi quay lại nhìn xoáy nước trong hồ: “Ta muốn đi xem...
“Bổn Đế quân không cho phép. Không đợi nàng nói hết câu, Lệ Tử Mặc ngắt lời nàng, nắm chặt tay nàng rồi mạnh tay kéo nàng vào lòng: “Xoáy nước có gì đẹp mà xem?"
Tần Phong Hi cũng không biết xoáy nước có gì đẹp để ngắm nữa. Lần thứ hai đến sơn trang Vân Phong, trên sông cũng có xoáy nước, nhưng lúc đó nàng không có cảm giác kỳ lạ như bây giờ. Còn bây giờ nhìn thấy xoáy nước này, nàng không kìm được muốn đến gần nó hơn.
“Ta luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, lỡ lõi xoáy nước lại là lối ra thì sao?” Tần Phong Hi không chịu bỏ cuộc.
Không chỉ Tần Phong Hi có cảm giác kỳ lạ mà Lệ Tử Mặc cũng vậy, nhưng đó là cảm giác của hắn dành cho nàng. Lệ Tử Mặc cảm thấy khi nhìn vào xoáy nước, tâm trạng của Tần Phong Hi hơi dao động, khiến hắn vô cùng bất an, luôn nghĩ xoáy nước có thể cuốn nàng đi mất khiến hắn rất hoảng loạn.
Vì vậy, dù thế nào hắn cũng sẽ không đồng ý cho nàng đến gần xoáy nước.
“Chúng ta đi đường kia. Lệ Tử Mặc kiên quyết chọn con đường qua khu rừng rậm.
“Thật mà, xoáy nước xuất hiện trong hồ, chắc chắn có gì đó kỳ lạ phải không? Ta chỉ muốn đến gần đó xem thử, ta sẽ không vào xoáy nước đâu. Câu hỏi đặt ra trước mắt nàng, nếu thật sự có cơ hội quay về, nàng có nên quay lại hay không?
Tân Phong Hi cắn răng, thực ra nàng biết người bình thường sẽ không bao giờ nghĩ đến việc khám phá xoáy nước. Nhưng nếu nó thực sự có thể đưa nàng trở về hiện đại thì sao? Nếu nó có thể đưa nàng trở lại bên cạnh lão đạo sĩ thì sao?
Dù sao Tân Phong Hi cũng lớn lên ở hiện đại, dù nàng sống ở đây cũng tốt nhưng hiện đại mới là thế giới mà nàng quen thuộc. Máy bay, tàu thuyền, ô tô, súng đạn, ẩm thực khắp thế giới, đồng đội của nàng, con chó của nàng nữa.
Lệ Tử Mặc nhận ra sự đấu tranh trong mắt Tần Phong Hi, bỗng giật mình thon thót.
“Nàng muốn đi cũng được, bổn Đế quân đi cùng nàng.” Hắn kéo tay nàng định quay lại. Tần Phong Hi giật mình, vô thức nắm chặt tay hắn.
“Chàng không cần đi, ta đi một mình là được”
Nguyệt thấy tình cảm của hai người vốn đang tiến triển tốt, giờ lại bất đồng quan điểm, sợ họ lại cãi nhau nên lên tiếng: “Hay là để thuộc hạ đi xem thử thế nào?”
Tân Phong Hi lập tức phản đối: “Không, ta đi mới được.
Nguyệt ngạc nhiên, Lệ Tử Mặc nhìn Tần Phong Hi. Chẳng lẽ xoáy nước thực sự có vấn đề, thực sự có thể đưa nàng đi?
Lệ Tử Mặc có trực giác siêu phàm ở phương diện này. Hắn nheo mắt lại và tiến gần nàng, áp sát môi vào tai nàng, bỗng thì thầm: “Có phải nàng nghĩ lần này mình có thể rơi vào lòng người đàn ông khác đúng không?”
“Tại sao mỗi lần đều sẽ... Trùng hợp tới vậy?
Khí thế toàn thân Lệ Tử Mặc bỗng chốc lạnh lẽo vô cùng. Trần Thập và hai người kia không kìm được lùi lại mấy bước, ngay cả Nguyệt cũng lùi lại, sợ hãi nhìn bọn họ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất