Mọi người đều há hốc mồm khi nhìn thấy hồ. Không có lý do gì, bởi vì cái hồ này không hề nhỏ, mà điều khiến bọn họ kinh ngạc là ở giữa hồ có một vòng xoáy đang quay rất nhanh!
“Cô nương, thật sự có một vòng xoáy..” Trần Thập quay lại nhìn nàng.
Tân Phong Hi cũng ngơ cả người.
Họ vừa mới ra khỏi thủy đạo tối tăm, lúc này gần như đang đứng ở lối ra của thủy đạo, nước dưới chân họ lặng lẽ chảy vào cái hồ có địa hình thấp hơn nơi này nhiều bọn họ chỉ cách hồ chưa đầy một thước, có thể cảm nhận được nước lạnh như băng, vì đứng ở băng cũng có hơi nước rét lạnh ùa đến, hơn nữa, trên mặt hồ còn làn sương mỏng. Bên trái là vách núi nhìn ra hồ, bên phải không hề có chỗ đặt chân, đi lên dốc bên phải là mảnh rừng núi xanh um tươi tốt.
“Lên sườn núi trước đi!” Lệ Tử Mặc có thể cảm giác được Tần Phong Hi đang nhìn chằm chằm vào vòng xoáy, cau chặt mày.
Từ bên phải leo lên sườn núi, đứng cao hơn, Tần Phong Hi có thể nhìn rõ vòng xoáy hơn.
Nước trong hồ này là nước chảy, chảy ra từ thủy đạo bọn họ vừa đi qua, bên kia còn có một cái lỗ cho nước chảy ra ngoài, nhưng nơi chảy ra thấp hơn hồ nên khó nhìn thấy
tình hình bên kia.
Nhìn từ trên cao nhìn xuống, tâm vòng xoáy nằm ở giữa hồ không lớn, dòng chảy cũng không mạnh, hoàn toàn không mạnh bằng vòng xoáy mà nàng từng vượt qua, cái này trông hiền hòa hơn nhiều. Nhưng trong lòng Tần Phong Hi cảm thấy vòng xoáy này hơi kì lạ.
Cảm giác kỳ lạ này thật khó để diễn tả.
Nhưng nếu bây giờ bảo nàng rời đi, chắc chắn nàng không chịu, dù thế nào đi cũng phải thử xem vòng xoáy này có tác dụng gì đặc biệt không.
Lỡ như có thể giúp nàng quay về thì sao?
Vốn dĩ nàng luôn muốn quay về, nhưng khi thật sự có một vòng xoáy ở trước mặt, nàng dường như không háo hức như mình nghĩ.
“Nghĩ gì vậy?” Giọng nói của Lệ Tử Mặc đột nhiên vang bên tai, Tần Phong Hi giật mình nhận ra lý do nàng không muốn rời đi lúc này chính là hắn. Nếu nàng đi rồi, hắn phải
làm sao?
Dù nàng đã kiềm chế nhưng người đàn ông bá đạo này tiến vào tim nàng, bắt đầu khống chế trái tim nàng.
Nàng thầm thở dài, lắc đầu nói: “Chỉ nghĩ đến lão đạo sĩ thôi
“Hiên Viên Khước?”
Lúc trước, khi nàng và Khổng Tu cùng Kim lão nhắc tới chuyện về Hiên Viên Khước, nghĩa phụ kiêm sư phụ của nàng, hắn đã chôn vấn đề này trong lòng, theo lời nàng, nàng được Hiên Viên Khước nuôi lớn, bọn họ đã sống nương tựa lẫn nhau rất nhiều năm, nhưng hắn chưa bao giờ nghe nói gì về Hiên Viên Khước, Ý Kim lão là Hiên Viên Khước đã mất tích rất nhiều năm.
Hơn nữa, Tần Phong Hi còn nói, không thể gặp lại ông ấy, nhiều năm bên nhau như vậy, tại sao đột nhiên không thể gặp lại?
Khi nghĩ đến chuyện vốn dĩ nàng từ trên trời rơi vào ngực mình, hắn đã có những suy đoán khó tin về thân phận của Tần Phong Hi
Tân Phong Hi không biết Lệ Tử Mặc đã đoán được gì, đây là lần đầu tiên bọn họ nhắc tới lão đạo sĩ. Nàng khẽ gật đầu, nhưng rồi cũng không nói nói gì về lão đạo sĩ. Lệ Tử Mặc đột nhiên cảm thấy hơi hoảng sợ. Hắn ôm nàng, im lặng rồi mới nói: “Phong Hi
"Hȧ?"
“Nàng nghe cho kỹ, nàng là của bổn Đế quân, không ai có thể cướp nàng khỏi tay bổn Đế quân. Hắn bá đạo nói.
Tần Phong Hi sửng sốt, không khỏi hỏi: “Nếu do ta muốn rời đi thì ?”
“Mặc kệ nàng trốn ở đâu, bổn Đế quân cũng sẽ bắt được nàng, trên Hoàng tuyền, dưới Bích Lạc. Hơi thở của hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo, sắc mặt mang vẻ lạnh lùng.
Quả nhiên nàng muốn rời đi sao?
Hắn không cho phép.
Trong lòng Tần Phong Hi chấn động, giọng điệu mang theo sự khó hiểu: “Tại sao ta lại là của chàng?"
“Nàng không phải của ta thì rơi vào ngực của ta làm gì?” Lệ Tử Mặc khịt mũi khinh thường.
Tần Phong Hi: “...
"1
Làm sao nàng biết? Rơi ở đâu không rơi mà lại rơi thẳng vào ngực hắn, hơn nữa còn không đè chết hắn. Đúng là không thể phản bác được.
“Chủ tử, Đế phi, chung quanh đây không có đám người Tiêu Quốc Cần” Nguyệt đến gần báo cáo. Trong lúc họ nói chuyện ở đây, bọn hắn đã tản ra kiểm tra một phen. “Vậy nghỉ ngơi nửa canh giờ ở đây đi” Lệ Tử Mặc nói.
"Da."
Ngâm mình trong nước lâu như vậy, chắc chắn ai nấy cũng thấy khó chịu với quần áo ướt nhẹp trên người, ở đây chỉ có một nữ tử là Tần Phong Hi, cũng may Đế quân đã đưa nàng qua nơi cách tầm mười cây tùng không nhìn thấy rõ, thế là bọn hắn bắt đầu đốt lửa, cởi quần áo ra phơi rồi ngồi quanh đống lửa nghỉ ngơi. Lúc này mọi người đều đói bụng, nhưng chưa nghỉ ngơi nên không ai còn sức đi tìm thức ăn.
Tuy đã muộn nhưng trời rất sáng sủa khô ráo, ánh mặt trời sau giờ ngọ vẫn rất ấm áp, bọn hắn vừa sưởi ấm bên đống lửa vừa phơi nắng, họ có cảm giác cuối cùng đã sống
lại.
Tân Nghĩa ngồi bên cạnh Trần Thập, kề sát lại, thấp giọng nói: “Này, Trần Thập, ngươi nói xem cô nương của chúng ta có đồng ý làm Đế phi không? Nguyệt Vệ đại nhân gọi ngài ấy như vậy, ngài ấy cũng không phản đối.
Trần Thập bình tĩnh, lấy cành cây lật bộ quần áo đang phơi trước mặt, im lặng.
“Nói chuyện đi!” Tân Nghĩa mất kiên nhẫn đưa tay đẩy hắn ta.
“Tân Nghĩa. Trần Thập gọi tên hắn ta.
“Gì hả?”
“Ngươi không muốn cô nương quay lại Phá Vực sao?”
Tân Nghĩa lắc đầu: “Đương nhiên ta muốn cô nương trở về, nếu không chẳng lẽ để những nữ nhân khác chiếm vị trí Đế phi à? Nghĩ tới đây ta cũng không phục.”
Đế quân chỉ có thể là của cô nương nhà bọn họ, cũng chỉ có thể là của ngài ấy.
“Cô nương đi đâu cũng được, chúng ta đều đi theo ngài ấy, thế thì có gì khác biệt? Ngươi lo lắng thái quá rồi.” Trần Thập lắc đầu. Dù cô nương của họ có đi đâu, hắn ta vẫn
quyết tâm theo ngài ấy cả đời.
Tân Nghĩa lẩm bẩm: “Chẳng phải ta lo hộ cô nương à.
“Cô nương là người có chủ kiến, ngươi không cần lo lắng đâu. Trần Thập lắc đầu, cảm thấy hơi bất đắc dĩ trước sự quan tâm thái quá của hắn ta.
Bọn họ tưởng mình đã nói nhỏ lắm rồi, nhưng thật ra Nguyệt đã nghe thấy hết. Hắn ta dựa vào thân cây, đợi bọn họ nói xong mới lên tiếng: “Để phi rất lợi hại, có thể ngươi tưởng ngài ấy đi đâu cũng được, hay ở với ai cũng được, nhưng ta lại không thấy vậy, Đế phi cần chủ tử”
Trần Thập và Tân Nghĩa đều ngơ ngác.
Nguyệt tiếp tục nói: “Chủ tử và Phá Vực cần Đế phi, các ngươi đều biết chuyện này, khỏi nói chuyện đó, điều ta muốn nói là lúc các ngươi ở bên ngoài, Đế phi trông thế nào?” Tân Nghĩa gãi đầu, không cần suy nghĩ nói: “Cái gì mà cô nương chúng ta không làm được!”
Trần Thập trầm giọng nói: “Cô nương lúc nào cũng bình tĩnh, tỉnh táo, tự do và mạnh mẽ!”
Sùng bái, Nguyệt biết rõ hai người đều hết lòng sùng bái Tần Phong Hi. Hắn ta hỏi: “Vậy ngươi nghĩ lúc ngài ấy ở cạnh chủ tử thì sao?”
Lúc cô nương của họ ở bên Đế quân? Hình ảnh Tần Phong Hi trước mặt Đế quân hiện lên trong đầu Trần Thập, đôi khi thông minh tinh nghịch, đôi khi ngốc nghếch đáng yêu, đôi khi lại biến thành dáng vẻ kẻ hầu hạ nịnh nọt, có mấy lần nàng nằm trên lưng Đế quân, cằm gác lên vai hắn, lúc đó nàng không phải cái gì cũng làm được, khi đó, hình như hắn ta mới nhìn thấy một mặt dịu dàng, xinh đẹp của nữ tử trên người cô nương.
Trần Thập trầm tư.
“Có phải cảm thấy lúc Đế phi ở cạnh chủ tử là lúc người cực kỳ xinh đẹp đánh yêu đúng không?” Nguyệt liếc nhìn hắn ta: “Một người có mạnh mẽ đến đâu cũng sẽ có lúc mệt mỏi, Để phi mạnh như vậy, nếu ngài ấy tìm một phu quân yếu đuối hơn, vậy thì chỉ có thể đối xử với ngài ấy như người giỏi nhất trần đời giống các ngươi, chỉ với sự tôn sùng ngưỡng mộ, chứ không có sự che chở, chăm sóc, yêu thương chiều chuộng tự nhiên mà nam tử dành cho nữ tử. Nói không chừng chỉ có thể khiến lúc nào Đế phi cũng phải bảo vệ hắn ta, có nam tử nào trong thiên hạ có thể khiến Đế phi an tâm ngủ trên lưng mình không?”
Tần Phong Hi quá mạnh nên nàng chỉ có thể tìm một nam tử đủ mạnh từ thân đến tâm.
Không thể không nói, sau khi nhờ Nguyệt Vệ đại nhân suy nghĩ thay đổi, hắn ta đã vắt óc suy nghĩ để dỗ chủ tớ ba người quay về Phá Vực.
Chủ tử, thuộc hạ có trách nhiệm lo liệu hai người này, nhưng bên phía Để phi thì thì phải dựa vào ngài.
Lệ Tử Mặc không thay quần áo mà dùng nội lực sấy khô tám phần. Hắn liếc nhìn Tần Phong Hi, trên môi nở nụ cười, trêu chọc nói: “Phong Hi tuy có nội lực thâm hậu, nhưng vận dụng nó còn chưa đủ sáu phần”
Hắn thấy được nội lực của Tần Phong Hi lúc này rất mạnh. Chỉ là nàng không giỏi vận dụng nội lực, nàng có thể đánh nhau, kỹ năng tấn công rất mạnh, nhưng nàng lại hơi luống cuống với mặt khác.
“Vậy chàng dạy ta đi” Tần Phong Hi cũng là từ lúc xuyên không tới đây mới biết vận dụng nội lực, thế là nàng làm từng bước dần, kém hơn hẳn cũng là chuyện bình thường.
“Tới đây, ta giúp nàng.” Lệ Tử Mặc nhìn nàng, ánh mắt u ám.
Tân Phong Hi vốn tưởng hắn sẽ dạy nàng cách vận nội lực để hong khô quần áo, không ngờ vừa bước qua đã bị hắn kéo vào trong ngực, để lộ phần da thịt trắng như tuyết, không chờ nàng phản ứng lại, hắn đặt hai tay lên vai nàng rồi mò xuống, lại chạm vào sợi dây buộc sau đống vải nịt ngực của nàng, nhẹ nhàng xé ra, Tần Phong Hi lập tức cảm thấy ngực mình thả lỏn. không khỏi thở dài.
Quả nhiên bị cột như thế thật khó chịu, không biết những người dùng dải vải nịt ngực sao có thể chịu đựng nổi.
Nhưng hành vi của hắn rất lưu manh, nàng không khỏi trừng mắt nhìn, mặt nóng bừng.
Lệ Tử Mặc rút ra đống vải bông, ước lượng, nghiêng người liếc nhìn nàng: “Cũng không sợ bị đè bẹp” Vừa nói, ánh mắt hắn dừng ngay bộ ngực không che đậy hiện nguyên hình của nàng, mắt hắn càng tối hơn.
Đống vải bông hút đầy nước, hắn cầm thế mà nó vẫn đang chảy nước, thoạt nhìn dày đến mức có thể đè bẹp ngực nàng.
Mặt Tần Phong Hi nóng lên, kéo quần áo lên. Sao tên nam tử này đột nhiên trở nên xấu xa rồi, chuyện gì thế này?
Hai tay Lệ Tử Mặc vặn mạnh, đống vải bông chảy ra một đống nước, hắn chơt im lặng, đừng bảo nàng cuộn hết vải bông luôn nhé.
Trải tấm vải bông lên trên bãi cỏ gần đó cho khô tự nhiên, hắn đưa bàn tay to lớn chạm lên eo cởi chiếc thắt lưng cũng khá nặng của nàng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất