Tần Phong Hi vừa nghe xong liền định xuống nước, Nguyệt vội cản: “Xin mời Đế phi về nghỉ ngơi, thuộc hạ nhất định sẽ đưa Trần Thập về!” Dứt lời, hắn ta lập tức xuống nước. “Chàng có cảm thấy Nguyệt Vệ đại nhân hơi lạ không?” Tần Phong Hi nhìn về phía Lệ Tử Mặc. 

Lệ Tử Mặc đưa tay vén tóc ướt trên trán nàng, cười khẽ, ánh mắt lấp lánh khiến Tần Phong Hi chói mắt. Trời ạ, nam nhân này lại quyến rũ nàng nữa rồi... 

Mỗi lần hắn nở nụ cười sẽ tựa như cầu vồng sau sương tuyết, phong thái tuyệt trần khiến người ta hoa mắt mê mẩn. 

Tần Phong Hi sững sờ trước nụ cười của hắn, không nghe được hắn nói gì. Nhưng Tân Nghĩa và Ngụy Thiểm đang tiêu diệt những tên địch còn lại thì nghe thấy. Đế quân nói, kể từ nay hắn ta cũng sẽ đối xử với nàng như ta. 

Chỉ một lát sau, Nguyệt dìu Trần Thập ngoi lên khỏi mặt nước. 

Vừa nhìn thấy vết thương trên vai của Trần Thập, Tân Phong Hi nghiêm mặt lại, Trần Thập vội vàng giải thích: “Cô nương, vết thương của thuộc hạ chỉ là vết thương nhỏ thôi, không sao đâu ạ. 

Nguyệt nói: “Trần Thập có phát hiện. 

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Trần Thập, hắn ta áy náy cúi đầu: “Thuộc hạ để Tiêu Quốc Cần chạy mất rồi. Dưới nước có trận đá ngầm, Tiêu Quốc Cần vào đó rồi chốc lát đã biến mất, thuộc hạ đuổi theo một đoạn thì phát hiện đó là đá ngầm nhân tạo, với lại đằng trước còn có một hang đá rất lớn. 

Nguyệt tiếp lời: “Có vẻ như Tiêu Quốc Cần đã vào hang đá đó. 

“Vậy các ngươi có thấy lốc xoáy dưới nước không?” Tần Phong Hi vội hỏi. 

Nguyệt và Trần Thập đều lắc đầu. 

Tần Phong Hi cắn răng, là ba nữ ngư dân áo đen kia lừa họ, hay là lốc xoáy thực sự tồn tại, có điều không dẫn họ tới đó thôi? 

“Phong Hi có vẻ rất có hứng thú. Lệ Tử Mặc hơi híp mắt nhìn nàng. 

Tần Phong Hi thầm kinh hãi, nếu hắn biết mục đích nàng tìm lốc xoáy là gì, không biết liệu hắn có nổi giận bẻ gãy cổ nàng luôn không. 

Nàng nở nụ cười: “Chỉ tò mò thôi, chỉ tò mò thôi, mặt hồ này tĩnh lặng thế, ta không biết nếu dưới hồ có lốc xoáy sẽ là hiện tượng kỳ lạ thế nào, nên muốn xem thôi 

Hắn nhìn nàng một hồi: “Thật chăng?” 

“Thật mà thật mà, nếu không thì chàng nghĩ là gì?” Tần Phong Hi thầm nổi da gà, cứ cảm thấy trong đôi mắt sâu thẳm kia dường như có thể thấy rõ mọi thứ. Có điều nghĩ lại thì thấy không có khả năng lắm, hắn không biết tình hình khi nàng xuyên qua, sao có thể đoán được nàng muốn tìm lốc xoáy dươi nước để thử xem liệu có thể trở về thời hiện đại không chứ? 

Lệ Tử Mặc không nói gì nữa, nắm tay nàng: “Đi xuống xem sao. Nếu nói quả Thốn U ở dưới hồ này, dù thế nào cũng phải xuống tìm kiếm. Lúc trước hắn cảm thấy mình trúng độc cổ cũng chẳng quan trọng, sống được ngày nào hắn sẽ cố gắng thêm ngày đó, cũng cố gắng tìm thuốc dẫn, cố hết sức mình, nghe theo ý trời. Nhưng bây giờ, hắn không muốn chết. 

Nếu như hắn chết, người phụ nữ của hắn phải làm sao đây? 

Hắn sẽ không bao giờ để nàng đứng bên cạnh người đàn ông khác, dựa vào lòng người đàn ông khác, thoải mái với người đàn ông khác, được người khác cưng chiều. 

Nàng là của hắn, muốn chiều phải để hắn chiều. Nàng chỉ có thể là của hắn. 

Cho nên hắn không thể chết. 

Lặn xuống đáy hồ, quả nhiên thấy trận đá ngầm kia, họ bơi theo Trần Thập tới cuối liền thấy một hang đá khổng lồ. 

Thay vì nói là hang đá, nói là cửa đá sẽ đúng hơn, đó là một cửa hàng rất lớn. 

Họ phân vân không biết có nên vào hay không, bởi vì sau khi vào sẽ có tường đá phía trên, không ai biết con đường này dài đến đâu. Nếu như nó quá dài, họ sẽ không thể ngoi lên mặt nước để lấy hơi. Rất có thể sẽ chết đuối trong đó. 

Nhưng họ chỉ phân vân một lúc, Tần Phong Hi ra hiệu tiến lên trước. Vào chứ, đã tới đây rồi, không mạo hiểm một lần thì sao có thể từ bỏ được? 

Có điều, dù mệt mỏi đến đâu cũng phải tăng tốc, liều mạng bơi về phía trước. 

Con đường dưới nước này rất tối, ánh sáng không chiếu vào được, chỉ có thể bơi tới trước theo cảm giác, đồng thời họ phải cố gắng bơi gần nhau, không thì một người gặp sự 

cố, những người khác sẽ không biết. 

Tần Phong Hi biết Lệ Tử Mặc đang ở bên cạnh mình. 

Cô vừa bơi vừa tính thời gian, đại khái đã qua hơn bốn phút, nàng vẫn có thể chịu được, nhưng không biết đám Tân Nghĩa có chịu nổi không. 

Sau khi vào nàng mới cảm thấy hơi hối hận, đáng lẽ ban đầu nên bảo họ bơi lên bờ đợi. Nhưng bây giờ muốn quay lại thì đã không được nữa. 

Cũng may là họ khá may mắn, khi đám Tân Nghĩa sắp không nín thở được nữa thì trước mắt đột nhiên sáng ngời, điều này nghĩa là có ánh sáng chiếu xuống nước, họ đã bơi ra khỏi hang đá kia. 

Mọi người nhanh chóng ngoi lên mặt nước. 

Phải nói là ngày hôm nay đã dùng hết thời gian bơi lội cả nửa đời người, ai cũng ngâm mình dưới nước đến mức da nhăn nheo trắng bệch, nhưng thảm nhất là cảm giác hai tay cứ như không còn là của mình nữa, cực kỳ đau nhức. 

“Ơ? Đế quân, Đế phi, mau nhìn kìa!” 

Ngụy Thiểm kinh ngạc thốt lên. 

Sau khi ngoi lên khỏi mặt nước họ đều cố gắng hít thở trước, còn Ngụy Thiểm ngoi lên ở chỗ nước cạn hơn rất nhiều, hắn ta mệt tới mức ngồi bệt xuống chỗ nước cạn, trùng hợp lúc này có một lá cây rơi xuống, thế là hắn ta ngẩng đầu lên theo bản năng, sau đó lập tức trợn tròn mắt. 

Mọi người cũng ngẩng đầu lên theo, rồi cũng kinh ngạc trợn tròn mắt. 

Vách núi mọc đầy rêu xanh, cao không với tới, từ góc độ của họ nhìn thấy một vùng trời hình tròn nhỏ, họ tựa như sáu con... ếch xanh đang ngồi dưới giếng sâu nhìn trời. 

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, dù thế nào đi chăng nữa, ít nhất vẫn có một chỗ có thể tính là lối ra rồi. Mặc dù lối ra rất cao, nhưng với võ công của họ, muốn leo ra cũng không phải chuyện gì khó. 

Họ cũng phát hiện nơi đây đã có thể tính là đến bờ. Sau khi từ dưới nước lên bờ, mấy người đều cảm thấy hai chân như không còn là của mình nữa, bủn rủn đến mức run lẩy bẩy. 

“Hình như đây là một nhánh nhỏ của con sông nào đó” Tần Phong Hi thu hồi tầm mắt đang nhìn lên trời, sau đó mới quan sát hoàn cảnh chung quanh. Tia sáng đó được 

chiếu xuống từ phía trên cửa hang, mà trên thực tế nơi này giống một lối đi bí mật được đào rỗng trong lòng núi hơn, chiều rộng có thể chứa ba người đi song song, mực nước cũng rất thấp, đứng dậy chỉ tới mắt cá chân. 

Trên đỉnh rất cao, nhưng vì ánh sáng quá mờ, chỉ với tia sáng yếu ớt ở cửa hàng cũng không thể chiếu tới vào trong, đứng ở đây không hề thấy hoàn cảnh bên trong. 

Tần Phong Hi nhặt một sợi tóc bên trên vách đá. 

“Quả thật Tiêu Quốc Cần đã từng tới đây, cũng đã vào trong” 

Nguyệt kinh ngạc hỏi: “Ý Đế phi đây là tóc của ông ta?" 

Tần Phong Hi gật đầu: “Đúng vậy” 

“Chỉ với một sợi tóc mà người cũng có thể phân biệt ra là của ai ư?” Nguyệt và Ngụy Thiểm đều lộ ra vẻ mặt khó tin, Trần Thập và Tân Nghĩa đều rất bình tĩnh, bởi vì họ đã quen rồi, cũng tin là cô nương nhà mình lợi hại nhất, nàng biết gì, hiểu bao nhiêu thì cũng là điều bình thường. 

Đều bình thường thôi. 

Tần Phong Hi thở dài một hơi, thật ra nàng cũng không lợi hại gì lắm, chẳng qua do nàng quan sát cẩn thận thôi, đặc biệt là những người nàng từng tiếp xúc. Kiểu người mà nàng quan sát cẩn thận nhất là, một là người nhà, hai là kẻ thù hoặc có thể là kẻ thù. Tóm lại cũng chỉ vì một câu rất thường nghe, đó là biết người biết ta. 

“Tiêu Quốc Cần đang tuổi trung niên, lại còn sống rất lành mạnh, nên tóc của ông ta cũng khá khoẻ, điểm phân biệt là tóc ông ta dày hơn người khác, hơn nữa cực kỳ đen. Nàng đặt sợi tóc kia vào tay Nguyệt. Hắn ta nhìn kĩ, đúng là như thế. 

Lệ Tử Mặc chợt lên tiếng: “Rửa tay 

"Hȧ?" 

Hắn dứt khoát tự ra tay, kéo tay nàng lại gần chà xát: “Sau này không được phép tuỳ tiện nhặt tóc của người khác, bẩn. 

Tần Phong Hi: “.” 

Mặc dù trong lòng hơi sốt ruột, nhưng quả thật đã mệt sắp đứt hơi rồi, mọi người quyết định nghỉ ngơi một lát, chờ hồi phục một chút thể lực mới lội nước đi vào trong. 

Thịt nướng ăn buổi sáng giờ cũng đã tiêu hoá xong, chiến đấu dưới nước và bơi liên tục suốt hai canh giờ, da mọi người đều đã nhăn nheo trắng bệch, quần áo cũng dính sát 

vào người. Lệ Tử Mặc đã làm một chuyện khiến Tần Phong Hi cảm thấy hơi bỉ ổi nhưng lại không thể trách hắn, nàng cảm thấy không ai có thể làm được như thế cả. 

Đi vào con đường thuỷ, ánh sáng rất mờ, hắn bảo người khác đi trước, kéo nàng lại gần rồi thò tay vào trong vạt áo nàng, giúp nàng thắt buộc ngực lại cho chặt! Từ đầu nàng mặc nam trang, mặc dù cảm thấy buộc ngực không tốt cho bộ phận đó, nhưng với số đo của nàng không buộc không được, cho nên đã lấy vải bông dày xếp chồng lên nhau cho cứng bằng phẳng, ở bốn góc được may bốn sợi vải bố, có thể kéo ra sau buộc lại. Nhờ đó không cần siết chặt ngực, phía trước cũng bằng phẳng, mà nhìn dáng người cũng không bị mảnh mai. 

Bình thường chưa xảy ra vấn đề lần nào, nhưng hôm nay hoạt động dưới nước quá mạnh nên dây vải đằng sau tuột ra một nút. Ngay cả nàng cũng không phát hiện, không biết sao nam nhân này lại nhìn ra được, nhìn ra được thì cũng thôi, cứ bảo nàng chỉnh lại là được mà, ấy vậy mà hắn không chịu nói với nàng, dứt khoát buộc lại giúp nàng luôn. 

Đến khi nghe thấy tiếng thở hơi nặng nề bên tai, Tân Phong Hi mới nhận ra tim mình cũng đang đập thình thịch. 

Ơ kìa, Đế quân chàng đang giở trò lưu manh đấy à? 

Nhưng nếu như nói hắn giở trò lưu manh, thực tế hắn chỉ đang buộc dây giúp nàng thôi, không có thừa cơ hội sờ ngực... 

Hơi thở của hai người hơi rối loạn... 

Lúc này Lệ Tử Mặc rất muốn thân cận với nàng, bèn ra hiệu cho nàng nằm úp sấp trên lưng mình. Tần Phong Hi cũng không từ chối, nhảy lên lưng hắn, được hắn cũng đi. Đi được một lúc, hắn chợt nhớ lại những lời nàng từng nói, ngực hơi tức, thế là bèn truyền âm cho nàng. 

“Bổn Đế quân chưa từng học với thị nữ, cũng chưa từng có hầu cơ, càng chưa từng qua đêm ở thanh lâu, uống rượu với ca cơ vũ cơ gì hết. 

Khi nghe thấy hắn truyền âm một câu khó hiểu như vậy, ban đầu Tần Phong Hi không kịp phản ứng, đến khi hiểu ra, nàng mới run lên, sau đó không nhịn được nữa mà che miệng cười tới mức hai vai run rẩy, nhưng sợ bị đám Nguyệt nghe thấy nàng cười, nhịn cực kỳ đau khổ. 

Lệ Tử Mặc nổi giận: “Có gì buồn cười hả?” 

“Không cười không cười” Tần Phong Hi cố nín cười: “Ta cảm thấy hơi khó tin thôi, chàng cũng hai mươi mấy tuổi rồi, sao.. 

“Không thích” 

Hắn không thích tiếp xúc với những cô gái khác quá mức, thân mật thì lại càng không muốn. Nếu trên giường có mùi son phấn của nữ nhân hắn sẽ cảm thấy rất khó chịu, không ngủ ngon được, giường của kỹ nữ có lẽ còn bẩn hơn nữa. Mà lúc hắn tò mò về chuyện nam nữ thì lại một lòng muốn báo thù. 

Tân Phong Hi phải công nhận khi nghe thấy lời của hắn, nàng rất vui. 

eyJpdiI6IjFVdFVuamYxMjd3QlNEMFFkUlRxZVE9PSIsInZhbHVlIjoiRVBkaUcyV3BKNDdpOWJjSlJZeGJsUlBhUG9kSXU5TTF6WHY4ejRaV2p4TDY5Vkx6SVl4ZG5UTDlTUXhnZzJ1YjlXRGxQdkJ1R3lJTnVYT0grQ1k1bTNHTUxZZlNiV3NiXC8rUnVUK1FOYzJxZW5nOGdoS3FwdVVpb1hjOVBadGhkQ2RPUytUR3duNmNTSHVWbmRaU2N0eTlDR2pkdzA1WUtmcU9jQ29CczFFMkhuV1lNQTdyWTZMSGxwaHVUYjNsYndQdzlRNkZaUnQweFpVTldJTWpyZ3pXc2VJRFlyWjRBMVZHS0ZoMEt6WCtRYnRcL2EreWZsQnRXc1wvNExGNlVQb1hWcUdNUnljTG82WkZqbFhISVpZakNNd3FZU2tZSVVEMFJ4WFBSNjR4Vk09IiwibWFjIjoiOWVhMmI1ZjgzMWFlNGIyY2Q5NmI0YmNiOGFiNWExMDUwMzgzODZjMzkzNGNlNWQyY2E1Mzc4NTM1OTA2MTYxYiJ9
eyJpdiI6IkNGU2toWUc1UUxLVXZoTVhLSTY3K1E9PSIsInZhbHVlIjoiRE12R0JPXC9Nd2RoU3BUSXAwYTFhSXBnNVRadENSdWRlRFk1ckE1d0NvbENhUlhMMzJyd2haNFY1RXVCSTFIV0FQVnFaMmpma2sxYmR6MDdORUpKUERoSFNzeVZsdTlFUndwSklqdlBpRjdrTGdLXC9tNVFUZ2Jyb0dIT1FTaXJnR09BS3lGUTRZVDgwcjcyM085Q2E2a1M0aURHMDc0ZEtYY1BqbFY2Q2tzOGZIbW4rNG42bTlcL1NjcHZ1RVBvUGFpam9HKzJPaFdMVk9RNzRJMXc1UmxyQT09IiwibWFjIjoiMWYwMzA3OGI0MjRkMDExNDFiNjBjNTUzMjY2NmNhNWJhMjU1NGQ4OWRhZWJiMjcxYmU4NDY3NDAzZmJiNGJkMyJ9

Nhưng đây vốn không phải nơi thể hiện tình cảm, không đợi hắn hưởng thụ sự dịu dàng này đủ thì đằng trước đột nhiên có ngã rẽ, một cái hồ xuất hiện trước mặt họ.

Advertisement
x