Tiêu Quốc Cần không ngờ lại gặp những người này ở đây. 

Nhóm Nguyệt cũng không nghĩ rằng người xuất hiện từ dưới nước không phải là Đế quân và Đế phi, mà lại là Tiêu Quốc Cần cùng với vài thị vệ của hắn ta. 

Trong giây lát, cả hai bên đều im lặng, nhưng đều âm thầm tăng cường cảnh giác. Không ai quá để mắt đến Tiêu Quốc Cần, vì rõ ràng võ công của hắn ta chỉ ở mức trung bình. Đối với họ, hắn ta hoàn toàn không gây ra mối đe dọa nào. 

Trong mắt Nguyệt, võ công của tám thị vệ này đều tương đương với Trần Thập, Tân Nghĩa và Ngụy Thiểm, hắn ta có phần nhỉnh hơn. Nhưng cho dù Nguyệt có thể một đánh hai, nhóm Trần Thập một chọi một thì số lượng bên đối phương vẫn nhiều hơn họ ba người, đó là chưa kể đến Tiêu Quốc Cần. 

Muốn thắng không hề dễ dàng. 

Lúc này, bên kia cũng đã đánh giá được sức mạnh của cả hai bên và kết quả có thể xảy ra nếu hai bên đánh nhau, thấy rõ sắc mặt họ đã bớt căng thẳng rất nhiều. 

Thị vệ cầm đầu thì thầm nói gì đó với Tiêu Quốc Cần, sắc mặt của Tiêu Quốc Cần cũng đã thoải mái hơn, thậm chí hắn ta còn chủ động vẫy tay chào hỏi họ trước. “Sao mấy vị lại ở đây? Không đi cùng những người khác về thành Nặc Lạp à?” 

Tiêu Quốc Cần giả vờ không biết những chuyện đã xảy ra, vẻ mặt cứ như cho rằng mọi người đã an toàn và thuận lợi rời khỏi nơi này. 

“Sao Tiêu công tử cũng không đi?" Nguyệt cũng giả vờ theo. 

Xuất hiện ở đây, vào thời điểm này, mọi người đều đang bơi trong hồ, bất cứ lời nói nào cũng lộ rõ là đang viện cớ. Tiêu Quốc Cần lau mặt, nói: “Thật ra ta chỉ nghe nói trong hồ này có một loại bùn, nếu cho vào quá trình rèn dao thông thường sẽ làm cho dao trở nên sắc bén và bền hơn.” 

Quả là một lý do hay. 

Tân Nghĩa nghiêm túc hỏi: “Thật sao? Bọn ta nghe nói trong hồ có cá cọp, chưa bao giờ thấy nên muốn đến xem thử” “Cá cọp?” Tiêu Quốc Cần ngạc nhiên: “Có cá cọp thật à?” 

Trong lúc nói chuyện, cả hai bên đều đang tính toán trong lòng, liệu có nên giết người diệt khẩu không? Cả hai bên đều có lý do không muốn để người khác biết mình đang ở trong hồ này, nếu truyền ra ngoài có thể sẽ gây rắc rối. 

“Đúng vậy, có cá cọp thật” Tân Nghĩa đáp. 

Tiêu Quốc Cần lắc đầu: “Có vẻ bọn ta rất may mắn, không gặp phải. Đúng rồi, Hi công tử và vị... kia đâu?” 

Tiêu Quốc Cần chỉ nghe Nguyệt gọi Lệ Tử Mặc là chủ nhân nên cũng không biết gọi thế nào. Nhưng người đó mang lại cho hắn ta cảm giác nguy hiểm nhất, thị vệ cầm đầu bên cạnh hắn ta cũng đã mách nước rằng họ có thể đều không phải đối thủ của người đó, bởi vì chính gã không thể nhìn ra được thực lực của người đó. 

Thông thường chỉ có khi đối phương có thực lực cao hơn mình mới không thể nhìn ra. 

Trong khi đó, công phu của Tần Phong Hi cao hơn họ, nhưng vì nàng luôn tỏ ra cà lơ phất phơ nên họ đã đánh giá nàng có mức độ tương đương hoặc thấp hơn mình. 

Vì vậy, cho dù họ có muốn giết người diệt khẩu thì cũng cần xác nhận xem vị ấy và Tần Phong Hi có ở gần đây không. 

Tân Nghĩa bật cười: “Hai vị chủ nhân đang ở dưới nước bắt cá cọp, có thể một lát nữa sẽ lên, không chừng còn bắt được hai con để cho các người mở mang tầm mắt. 

Nghe Tân Nghĩa cười đùa nói câu này, Nguyệt lại cảm thấy hai tên cựu thuộc hạ của mình thực sự đã bị Tần Phong Hi ảnh hưởng quá nhiều, cách nói và ngữ khí này như chặn họng người ta, còn khiến người ta cảm thấy khó nắm bắt thực hư. 

Trong lòng Nguyệt thực sự đang căng thẳng, chưa bao giờ hắn ta lo lắng cho Tần Phong Hi như bây giờ. Trước đây, chắc chắn hắn ta lo lắng cho Đế quân nhất, chỉ lo cho Tần Phong Hi đôi chút, nhưng giờ đây, nỗi lo của hắn ta đối với hai người họ gần như đã bằng nhau. 

Giống như Nguyệt không tin vào lời của Tiêu Quốc Cần, Tiêu Quốc Cần cũng không tin vào lời của họ. Nhưng lúc này hắn ta không rõ Tân Phong Hi và Lệ Tử Mặc có thật sự ở gần đây không nên chần chừ một lúc. 

Nguyệt và Trần Thập đều nhận ra đối phương đã quyết tâm muốn diệt khẩu. Thực ra nếu họ ở trạng thái tốt thì chưa chắc không thể chiến đấu, chỉ là trước đó họ đã bơi quá lâu, lại gặp cá cọp, thực lực vốn đã kiệt quệ, bây giờ toàn thân đều bủn rủn, trong khi đối phương trông có vẻ không hề mệt mỏi, nếu đánh nhau thì họ chắc chắn không có phần thắng. 

Vì vậy, Nguyệt suy nghĩ cách kéo dài thời gian, ít nhất có thể chờ họ hồi phục một chút sức lực, quyết tâm không để cho chủ nhân và Đế phi mất thể diện. Dù không thể đánh bại đối phương thì chết chung cũng không phải không thể. 

Chỉ là đối phương cũng không phải kẻ ngu ngốc, cả bốn người bọn họ đều có vẻ mệt mỏi, nhìn là nhận ra ngay. 

“Tiêu công tử, chắc chắn hai vị kia không ở đây, đây là thời cơ tốt nhất, kéo dài quá lâu sợ rằng sẽ xảy ra biến cố." Thị vệ đứng đầu nói nhỏ với Tiêu Quốc Cần. 

Trong lòng Tiêu Quốc Cần cũng lóe lên sát ý. Hắn ta muốn nhanh chóng thăng quan tiến chức, muốn có chỗ đứng, muốn khiến Tiêu Quốc Đống phải quỳ xuống thừa nhận mình kém hơn hắn ta, còn muốn Tiêu Ngọc Dung khóc lóc cầu xin hắn ta cưới nàng ta. Bây giờ Đại công chúa đã dâng cơ hội lên tận miệng, nếu bị những người này phá hỏng, e rằng cả đời hắn ta sẽ không có cơ hội nữa! 

“Xông lên” 

Hai chữ nhẹ nhàng thoát ra từ môi Tiêu Quốc Cần. Hắn rút thanh kiếm mềm cuốn quanh thắt lưng ra, lặn xuống nước. 

Tiêu Quốc Cần bơi rất giỏi, có lúc hắn ta cũng tự hỏi không biết Đại công chúa có phải vì biết hắn ta bơi giỏi mới tìm hắn ta làm việc này, hay là tìm đến hắn ta xong mới phát hiện hắn ta bơi giỏi như vậy. 

Ngay khi Tiêu Quốc Cần lặn xuống nước, Nguyệt đã biết họ sắp ra tay bèn ra dấu gọn ghẽ. Trần Thập và Tân Nghĩa từng là thuộc hạ của hắn ta, đương nhiên đều hiểu những cử chỉ được thống nhất trong nội bộ, họ lập tức chuẩn bị sẵn sàng chống chọi với địch. 

“Trần Thập xuống nước. Nguyệt trầm giọng nói. 

Tiêu Quốc Cần cũng đã xuống nước, chắc chắn sẽ lặn qua để đánh lén. Bây giờ hắn ta là lực lượng chống đỡ chính, không thể xuống nước, trong ba người còn lại, Trần Thập bơi giỏi nhất nên hắn ta chỉ có thể là người xuống nước. 

Đây là một trận ác chiến không thể tránh khỏi. 

“Trần Thập cẩn thận.” Tân Nghĩa nhanh chóng nhắc nhở. 

Trần Thập gật đầu, hít một hơi thật sâu rồi lặn xuống nước, bơi về phía trước. Quả nhiên, hắn ta thấy Tiêu Quốc Cần cầm kiếm mềm đang bơi nhanh về phía này. Nhìn tốc độ của hắn, Trần Thập thầm rùng mình. Trình độ bơi của Tiêu Quốc Cần gần như không thua kém gì các ngư nữ đồ đen! 

Hơn nữa, thanh kiếm trong tay hắn ta nhìn có vẻ là một thanh kiếm thượng hạng, còn hắn ta trước đó bị người của tộc Người Quỷ hạ độc, bội kiếm mang theo đã bị thu, không thể lấy lại. Sức lực kiệt quệ cộng với việc không có vũ khí, thêm vào việc trình độ bơi không bằng đối phương, chỉ dựa vào võ công mạnh hơn đối phương, hai bên hiện tại có thể nói là ngang tài ngang sức, thậm chí Trần Thập còn có phần lép vế. 

Hắn ta nghiến răng, chủ động ra tay. Tay của Trần Thập biến thành như rắn, lướt về phía tay cầm kiếm của Tiêu Quốc Cần. 

Thân hình Tiêu Quốc Cần như cá, vặn người tránh sang một bên. Hắn ta nhanh chóng lắc nhẹ kiếm, thanh kiếm bổ tới vai của Trần Thập. 

Trần Thập muốn tránh nhưng hắn ta thực sự quá mệt mỏi. Tốc độ hành động không theo kịp tốc độ suy nghĩ trong đầu, thanh kiếm kia cắt ngang qua vai hắn ta, làm rách một mảnh vải và một lớp da thịt, máu lập tức rơi xuống nước. 

Trước đây tại phủ của hắn ta, Hi công tử đã dẫn theo tên thị vệ này oai phong biết bao, tàn nhẫn hành hạ đám gia nhân, hộ viện của hắn ta, thậm chí còn phế đi một chân của bọn họ. 

Khi ấy, Tiêu Quốc Cần đã biết võ công của mình tuyệt đối không phải đối thủ của Trần Thập. Không ngờ rằng, vật đổi sao dời, nay chính là thời cơ của hắn ta: thiên thời, địa lợi, nhân hòa, sức lực dồi dào, binh khí tốt, bơi tốt, còn đối phương lại kiệt sức! Thật không ngờ rằng hắn ta lại có cơ hội để đánh bại Trần Thập! 

Trong mắt Tiêu Quốc Cần hiện lên sát khí. Hắn ta phải giết tên thị vệ này! 

Thanh nhuyễn kiếm trong tay hắn ta rung lên, như một con cá chình bạc, đâm thẳng vào vết thương của Trần Thập. Dù võ công của hắn ta không cao nhưng hắn ta rất khôn ngoan, biết rằng dù Trần Thập đã mệt nhưng võ công vẫn cao cường. Muốn chiến thắng, hắn ta phải dùng những chiêu thức đê tiện. Ví như lúc này, mỗi chiêu, mỗi kiếm đều nhắm vào vết thương của đối phương mà đánh. 

Trần Thập nghiến răng, hắn ta không tin mình lại thua kém tên tiểu nhân đáng khinh này. Hắn ta gắng sức vận nội lực, quét một cước vào hông đối phương. 

Dưới nước không có tiếng động, Tiêu Quốc Cần bị cú đá quét trúng, suýt chút nữa không nín thở nổi, một loạt bong bóng khí bắn ra từ miệng hắn ta. Trần Thập lập tức lao đến, tung quyền về phía đầu hắn ta. 

Dưới nước đang diễn ra một trận chiến sinh tử, trên mặt nước cũng là một cuộc chiến ác liệt. 

Ngay khi đối phương ra tay, Nguyệt nhíu mày. Họ đã không đoán sai, những kẻ này tuyệt đối không phải là người giang hồ, cũng chẳng phải là thị vệ tầm thường, mà chính là thị vệ của hoàng thất Bắc Thương. 

Bọn họ phối hợp nhịp nhàng, mỗi đòn đánh đều có kế hoạch, sự ăn ý giữa họ không thể có trong một thời gian ngắn mà chỉ có thể đạt được sau nhiều năm huấn luyện cùng nhau. 

“Hoàng thất Bắc Thương, bất kể các ngươi dưới trướng hoàng tử hay công chúa nào, ta đã nhớ rõ các ngươi rồi” 

Kẻ đứng đầu ngửa mặt cười lớn, sau đó trầm giọng nói: “Vậy thì ngươi phải có mạng mà sống đã!” 

“Xem thử ta có sống được hay không!” Nguyệt chưởng mạnh hai tay xuống mặt nước, mượn sức lao vút lên không, né tránh đối thủ, chuyển hướng tấn công hai kẻ đang định vây công Tân Nghĩa. 

Không ai ngờ rằng hắn ta sẽ thay đổi mục tiêu giữa chừng, hai tên thị vệ bị hắn ta đánh trúng, lập tức một tên phun máu, tên còn lại thì ngã gục xuống nước. Thấy vậy, Tân Nghĩa không bỏ lỡ cơ hội, một kiếm đâm thẳng vào lưng hắn ta, đâm xuyên qua thân thể. 

“Đê tiện!” Tên thủ lĩnh giận dữ đến mức mắt đỏ ngầu. 

Tân Nghĩa rút kiếm ra, thở dốc mệt nhọc nhưng vẫn cười sảng khoái đáp lại: “Xùy! Ngươi nói như thể các ngươi không đê tiện vậy!” 

Tên thủ lĩnh thị vệ vốn nghĩ phe hắn ta chắc chắn sẽ thắng, không ngờ trong chớp mắt lại có một kẻ chết, một kẻ trọng thương, trong lòng hắn ta kinh hãi và tức giận vô cùng. 

Tên thủ lĩnh vốn nghĩ rằng, dù những tên thị vệ này có mạnh thế nào thì cũng chỉ là tùy tùng của công tử nhà giàu, làm sao sánh được với thân phận hoàng thất của bọn họ, không ngờ rằng đối phương lại mẽ đến vậy! 

“Rốt cuộc các ngươi là ai?” 

Nguyệt bật cười: “Giờ mới nghĩ đến hỏi câu đó, chẳng phải đã quá muộn rồi sao?” 

Tên thủ lĩnh thị vệ nghiến răng: “Bất kể các ngươi là ai, hôm nay nhất định phải chết tại hồ Vong Ưu này!” 

Lời vừa dứt, đột nhiên hai bóng người xông lên từ dưới nước như hai con giao long, một người từ trên cao rơi xuống, tàn nhẫn vung chưởng về phía đầu hắn ta, một chưởng đánh hắn ta rơi thẳng xuống nước. Người còn lại với tay dài cầm roi đen quất thẳng vào kẻ khác, chiếc roi trúng ngay vai hắn ta, xé toạc y phục, để lộ một vết thương sâu hoắm. 

Một giọng trầm thấp vang lên: “Bổn Đế quân thật muốn xem, ai sẽ chết tại hồ Vong Ưu này” 

Nguyệt và những người khác vui mừng ngẩng đầu, thấy Lệ Tử Mặc và Tần Phong Hi từ trên không đáp xuống thì lập tức hô lớn. 

“Đế quân, Đế phi!” 

eyJpdiI6Im01UCtSSFNcL0JxXC9yUzNaQkxrNU5YQT09IiwidmFsdWUiOiJ4QXhScHpJN2pINURIa1ZwclhtQjZvMHdHQnVvVHF5enNVNlwvVW5wMEVEektUV1wvTTRqUGVkTFwvUUtJXC9hYitsV01zXC9oOThlQ1djeHZTdElBZlpucEJsVlFFZEFkQ3o1aSs4anpTRFhkOFZPMmpVREw0NnZvbkJ5aHhhR1dld1V0IiwibWFjIjoiNWJhYmJkMjYyODcwN2FkM2NjY2M1NWI5MTQzM2Q5MDIzYTM0MzhkNjI1MWI3YmFlOTkxNmM0ZDNjMDk3MDQyMiJ9
eyJpdiI6ImNhTlwvM2IycnpNU1FDcE1PZUNQNHpnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ilc2Q2RFdGFsWU54NWhzWGxhVFhvcE10MXJkY2tld1NhMTd4ZGp0dWt4ODM2cTRTcTQ4anJEV0xtYnhVYlozZnRKN0VaXC83NEg2c3RzMDRDVGpNcUU4cFhUd3VFTlwvXC90cnFScStucjlrYzhraWllODQxR0lHZFRFTmNhYnFpSXF1SGU3cmgwVjFwcmdqT2IzNFYwT3FlbG1YSm1zeUs2XC90d1NOVU80a3BwZkZqd2VTSzNpS0RJUjFNZE1yWEtOUHB0aTc4ZW15NUptUzduNWRqQW1MditjSVJpMTdVa09UalNLNmxHMmhJbG13PSIsIm1hYyI6IjNmMjc4YzNiOTE2YzQ0Njg2ZmI0NmFmYzQ1Y2U1YWVhMTYwMTA3ZDVlYWNmZWNjZWEyM2Y2Y2NiYjM5ZjIzMTIifQ==

“Trần Thập vẫn chưa lên!” Tân Nghĩa đột nhiên biến sắc.

Advertisement
x