Tần Phong Hi bảo bọn họ bơi nhanh lên, bơi đi, đừng ngoảnh lại nhiều lần, chỉ lo cố gắng bơi về phía trước, cố gắng chạy trốn! 

Chỉ khi cố gắng hết sức bơi về phía trước thì họ mới có thời gian trồi lên để thở, nếu không thì chẳng ai có thể sống sót! 

Kỹ năng bơi lội của họ không tốt như nàng và Đế quân. Nếu có nguy hiểm xảy ra, Đế quân sẽ cứu họ, Tần Phong Hi cũng sẽ cứu họ! Điều này sẽ chỉ làm kéo chân bọn họ, đồng thời lãng phí thời gian của họ mà thôi! 

Nguyệt cắn chặt răng, nỗ lực bơi về phía trước. Khi vượt qua họ, hắn ta kéo mạnh họ một cái, ra hiệu cho họ theo kịp. 

Nguyệt cảm thấy mắt mình nóng bừng, sống mũi cay cay, không biết mình có đang khóc hay không. Nguyệt không biết, nhưng cuối cùng hắn ta cũng hiểu ra điều mà mình thắc mắc bấy lâu, đó là tại sao Trần Thập và Tân Nghĩa lại quyết tâm đi theo Tần Phong Hi, tính cách của họ cũng trở nên giống nàng và tin tưởng nàng đến vậy chỉ trong vài tháng ngắn ngủi. 

Đó chính là sức hút của Tần Phong Hi, sức hút độc nhất vô nhị của nàng. Nàng sống rất tự nhiên, thoải mái và chân thực! Nàng có thể tàn nhẫn với kẻ thù, có thù tất báo, nhưng cũng có thể vô cùng rộng lượng, không vị kỷ và bao dung với những người bên cạnh. 

Những người theo Tần Phong Hi thật sự hạnh phúc! Thậm chí dù có chết đi chăng nữa! 

Tần Phong Hi không chịu nổi khi thấy người bên cạnh mình do dự. Thuộc hạ của nàng không nhất thiết lúc nào cũng phải đứng chắn trước mặt nàng, và cũng không cần phải hy sinh vì nàng! Nàng muốn họ đưa ra những quyết định hợp lý nhất trong mọi hoàn cảnh, dù là nàng hay họ, miễn sao tổn thất được giảm thiểu đến mức thấp nhất! 

Nếu lúc này Nguyệt và ba người khác đứng chắn trước đàn cá ăn thịt này thì nàng và Lệ Tử Mặc có thể có cơ hội sống sót lớn hơn, nhưng chắc chắn bốn người kia sẽ mất mạng! Dùng bốn người để đổi lấy hai, đây hoàn toàn không phải là một giao dịch đáng giá! 

Nhưng nếu nàng và Lệ Tử Mặc ở lại cản, bốn người kia có cơ hội lớn để sống sót! Nếu hai người họ có chết đi, đổi hai lấy bốn, thì chẳng phải là đáng sao? 

Tần Phong Hi luôn suy nghĩ như vậy! Bởi vì nàng coi những người này là người của mình, mạng của họ và mạng của nàng không có gì khác biệt. Nếu là người ngoài, nàng tuyệt đổi sẽ tranh giành tiến lên trước, rồi đá đối phương vào miệng cá ăn thịt! 

Lệ Tử Mặc không cần quay đầu cũng biết lúc này Tần Phong Hi đang tiến đến bên cạnh mình. 

Trong thời khắc sinh tử này, lòng hắn vẫn tràn đầy sự tự hào và thỏa mãn. Hắn biết nàng sẽ sát cánh bên mình, hắn biết điều đó. Điều này không chỉ cần đến năng lực, lòng dũng cảm mà còn cần một trái tim, điều hắn cần chính là trái tim đó của hắn! 

Nhưng dù rất hài lòng với hành động này của nàng, dù rất thích, rất thích, hắn vẫn mong nàng đi cùng họ, đi càng nhanh càng tốt. 

Lệ Tử Mặc đưa tay ra muốn kéo nàng, nhưng Tần Phong Hi trừng mắt với hắn. Hai người cùng nhau cản sẽ đỡ mệt hơn một người cản, dù rằng thực sự chẳng thể nào đỡ mệt được chút nào. 

Con cá ăn thịt khổng lồ đó bơi rất nhanh, nó vượt qua đám cá nhỏ phía sau và lao về phía họ. 

Tần Phong Hi có thể thấy lưng của nó màu xám xanh, đôi mắt đỏ rực, cùng với cái bụng đỏ nhạt pha xám của nó. Nó há miệng ra, để lộ hàm răng như mãnh thú với từng chiếc răng vừa sắc vừa to lớn. 

Chết tiệt, một phát cắn của nó khéo cắn đứt eo nàng mất! Nghe nói loài cá ăn thịt này mạnh đến mức có thể cắn thủng cả ván sắt. 

Tần Phong Hi rút roi Thí Hồn, nhấn vào một nút. Cây roi cứng lại, nàng nhắm vào con cá khổng lồ rồi nhấn nút ẩn khác. Ba cây kim dài từ đầu roi phóng ra, bắn về phía con cá khổng lồ. Nàng không kịp xem nó có bắn trúng hay không, nhanh chóng ra hiệu cho Lệ Tử Mặc: Đi mau, đi mau. 

Hai người đồng thời xoay người lại, bơi với tốc độ nhanh nhất mà họ từng bơi trong đời. 

Cuối cùng nàng vẫn không thể không ngoái đầu lại nhìn, chỉ thấy trong ba cây kim dài, hai cây trượt ra ngoài, một cây bắn trúng đầu nó, nhưng điều khiến Tần Phong Hi muốn phát điên là đầu con cá khổng lồ đó cứng hơn nàng dự đoán, cộng thêm lực cản của nước khiến cây kim trở nên nhẹ đi, nên cây kim chỉ cắm được một đoạn ngắn vào đầu nó, có lẽ chỉ cắm vào lớp da ngoài của nó, hoàn toàn không gây ra bất kỳ tổn thương nào! 

Chết tiệt, nếu nàng mà có khẩu Desert Eagle đã được cao nhân cải tạo thì hay rồi! Dù là ở dưới nước cũng có thể bắn nát nó! 

Nhưng giờ nghĩ về điều đó cũng chẳng có tác dụng gì. 

Chỉ có thể tiếp tục điên cuồng bỏ chạy thôi! 

Lệ Tử Mặc đột nhiên túm lấy eo nàng, đẩy mạnh nàng về phía trước. Tần Phong Hi quay đầu lại nhìn, thấy con cá ăn thịt kia chực cắn vào khoảng không, cách chân mình 

trong gang tấc! Nếu không có cú đẩy vừa rồi của Lệ Tử Mặc, có lẽ bàn chân phải của nàng từ cổ chân trở xuống đã bị nó cắn đứt rồi. 

Nó đã đuổi đến sát như vậy! Họ hoàn toàn không kịp bỏ chạy nữa. 

Nhưng lúc này ngực họ đã bắt đầu đau nhói, họ đã nín thở hết khả năng chịu đựng rồi! Mắt Tần Phong Hi đỏ hoe, đột nhiên môi nàng bị một đôi môi khác nhanh chóng áp vào, một hơi thở được truyền sang miệng nàng, giúp nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. 

Lệ Tử Mặc ôm eo nàng bằng một tay, môi kề môi để truyền hơi thở cho nàng, đồng thời rút từ thắt lưng nàng ra thanh Phá Sát. Hắn vung cánh tay lên, Phá Sát với sát khí của tử thần chém về phía hàm răng đang há to của con cá ăn thịt sắp cắn họ. 

Lệ Tử Mặc dùng hết mười phần công lực, cộng thêm sự sắc bén chém sắt như bùn của Phá Sát, cú chém này đã chặt đứt nửa hàm răng trên của con cá ăn thịt đó! 

Tần Phong Hi quay đầu nhìn thấy, suýt chút nữa thì reo hò cho hắn. Quả nhiên sức mạnh của máy giết người Lệ Tử Mặc và Phá Sát là phi thường! 

Như vậy, mối đe dọa của con cá khổng lồ đã giảm đi quá nửa! Song, loài cá cọp này có sức cắn cực mạnh, dù chỉ còn nửa hàm răng nhưng nếu bị nó cắn phải, cộng thêm sức xoay người của nó thì cũng đủ khiến người ta không dám lơ là! 

Hơn nữa, phía sau còn có một đàn cá ăn thịt nhỏ đang đuổi sát không rời. 

Lúc này, Tần Phong Hi thấy mặt Lệ Tử Mặc hơi nhăn nhó. Hắn cắn chặt răng, gân xanh trên trán nổi lên, có thể thấy rằng hắn cũng đã đến giới hạn chịu đựng! 

Vừa rồi hắn còn truyền cho nàng hai lần! 

Thực ra khả năng nhịn thở của họ không chênh lệch nhiều, hắn truyền hơi cho nàng thì bây giờ hắn cũng không thể chịu đựng nổi nữa. 

Không ổn, không ổn, họ nhất định phải nhanh chóng nổi lên mặt nước để thở! 

Nhất định phải trong vòng hai giây, thoát khỏi đàn cá ăn thịt này! Nhưng điều đó gần như là không thể. 

Tần Phong Hi cảm thấy lồng ngực sắp nổ tung. Nàng cắn chặt răng, đầu roi Thí Hồn bật ra một con dao nhọn, nàng lao thẳng về phía con cá khổng lồ với tất cả sức lực của mình. Liều thôi! Sợ gì! 

Lệ Tử Mặc không kịp nhìn nàng. Lúc này hắn cũng nghĩ ra cách giống nàng, nắm chặt Phá Sát, gần như đồng thời cùng nàng lao vào bụng con cá khổng lồ. 

Không phải để giết nó, mà chỉ để làm nó bị thương, để nó đổ máu! 

Có lẽ bây giờ nó là bá chủ của vùng nước này, đàn cá cọp nhỏ không dám tấn công nó. Nhưng nếu nó đổ máu, bản tính hung tợn của lũ cá cọp nhỏ này sẽ tha cho nó chăng? 

Nó to lớn, nhưng chúng thì đông! Hãy để chúng tự tàn sát lẫn nhau. 

Tiếng ù ù bắt đầu vang lên trong tai, đó là phản ứng của cơ thể khi đã bên bờ ngạt thở. Đôi mắt Tần Phong Hi đỏ ngầu, nàng cắn chặt răng, dùng hết sức bình sinh đâm con dao nhọn vào bụng con cá cọp khổng lồ! 

Đồng thời, Lệ Tử Mặc cũng dùng lưỡi dao của mình rạch một đường lớn trên bụng nó! 

Máu bắt đầu loang ra trong nước, mùi máu tanh lan tỏa. 

Ngay lúc đó, đàn cá cọp nhỏ cũng vừa kịp tới. Tần Phong Hi có thể thấy rõ sự phấn khích của chúng, hàng trăm cái miệng đầy răng nhọn hoắc mở toang, cảnh tượng đó thực sự khiến nàng cả đời khó quên. 

Một bàn tay to lớn nắm lấy cánh tay nàng, kéo nàng lên phía trên. 

Tần Phong Hi quay đầu lại, nhìn thấy cuộc tàn sát điên cuồng. Hàng trăm con cá cọp nhỏ đồng loạt lao vào con khổng lồ, nó điên cuồng quẫy đạp ngay. Nước cuộn trào, màu máu ngày càng đậm, như thể một chiến trường tàn khốc. 

Xoat. 

Cuối cùng hai người cũng trồi lên khỏi mặt nước. 

Không khí tràn vào miệng, vào mũi, Tần Phong Hi tham lam hít thở, cảm nhận rõ ràng cảm giác sống sót sau cái chết. 

“ổn chứ?” Giọng nói khàn khàn của Lệ Tử Mặc vang lên bên tai, Tân Phong Hi quay đầu, nắm lấy mặt hắn, cắn mạnh vào môi hắn. Sống sót sau cái chết, lại một lần nữa đồng sinh cộng tử, vào khoảnh khắc này, nàng thấy hắn thật quá đẹp trai. 

“Chàng ổn chứ?” Nàng nhướng mày nhìn hắn. 

Ánh mắt Lệ Tử Mặc tối sầm lại, cảm thấy dáng vẻ khiêu khích này của nàng thật hợp ý, quá hợp ý, nhìn thế nào cũng thấy thích! Nhưng đây không phải là lúc để họ thư giãn, họ vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm. Nhìn xung quanh, họ đã rời khá xa giữa hồ, có thể nhìn thấy bờ, nhưng không thấy bóng dáng bọn Nguyệt đâu cả. 

“Có ổn hay không nhìn là biết thôi” 

“Đua không?” 

Cả hai đồng thời hít một hơi sâu, rồi lại lặn xuống nước. 

Màu máu dưới đó càng lúc càng đậm, nước vẫn còn đang khuấy động, họ không dám nhìn nữa, vội vàng bơi về phía bọn Nguyệt đã rời đi. 

Nếu không đi nhanh, chẳng lẽ đợi đến khi bầy cá cọp nhỏ ăn hết con cá lớn rồi quay lại truy đuổi họ sao? 

Chỉ trong chốc lát, con cá cọp khổng lồ đã bị xé rách gần hết thịt, chỉ còn lại bộ xương cá. 

Nguyệt, Trần Thập cùng những người khác lại trồi lên mặt nước. Bốn người đều mệt đến tái mặt, đây đã là lần thứ tư họ phải trồi lên để thở, nhưng lần này họ đã có phát hiện mới. 

“Nhìn kìa, bờ không còn xa nữa? Tân Nghĩa chỉ về phía trước, kêu lên. 

Quả nhiên ba ngư nữ áo đen đã lừa họ, nếu đi đường bộ tới đây rồi mới xuống nước, họ đã chẳng phải gặp bầy cá cọp đó, cũng không cần bơi xa đến vậy. Vì lúc nãy họ đã đi qua một tấm lưới sắt dưới nước, có vẻ như tấm lưới đó là để giam bầy cá cọp trong một khu vực cố định. 

Chúng muốn dẫn họ vào khu vực của bầy cá cọp, để khiến họ chết trong miệng cá. 

“Chúng ta đang ở bãi đá ngầm dưới nước, có những lối đi rất phức tạp, liệu có phải là lối vào cung điện nước ngầm không?” Trần Thập nhìn Nguyệt. 

Nguyệt im lặng một lúc, nhìn hắn ta rồi nhìn sang Tân Nghĩa: “Các ngươi không lo cho Đế phi sao?” 

Mắt Trần Thập và Tân Nghĩa thoáng tối lại, nhưng cả hai đồng thời lắc đầu, đồng thanh nói: “Cô nương sẽ không sao đâu. 

“Ngươi tin tưởng ngài ấy vậy sao?" 

Trần Thập và Tân Nghĩa gật đầu. “Còn có Đế quân mà?” Nàng ấy và Đế quân đã liên thủ mà họ còn không tin thì tin ai. 

eyJpdiI6ImFBdUlxVGFhUmxzeWFaVzhcLzhOWUZ3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IkJYSmo4N0w2WjZPVklNT3B1YndxVVBuNms1aGZRSHRMd043MkRIbk5KU3FKdFc4eG94U1RlMlRmNVRzMGxYYlRxV2ZoOUwrMjd6bVQ0RFMxbjNUTGlZWlQybU53M0hkUVE3eDRmdmtKelQ2UG45VkljcVM4cVhMMEFveUdIZVRjRldLUERDNUt0N0tzNjJ6UjlOOE1TK2Z5a3BQRXJoUG5xMTNBWFJwV2k5bFg1XC8xdktFR1h5K1A1eDJJTnBPR0M5MGFnUXgwQkw0VFR5SzcycnRuQkNITHlLbDFJRmh1WkQxbXc5bzFKQ25UVmF5ZXhYditXeGE1ZFROaFVJZjhnV3N0azJaczdFXC9ldHVrTG96d2ZSWDBjWThrMll2N0U3Z2RDQ01iQWFJS3BKbndSTTVUNXVheU9Pd2VYOVNObUciLCJtYWMiOiIyNWE1YmQ3ZDRjMWU1NDk4ZDUwZWM1ZmJiYWYzNjliMmJkZWEzY2M0YWYzZjgxNjZhNDM3YTIwY2QyMTZlOTIzIn0=
eyJpdiI6IjczeEpiN1VScWsrWjVrOUZiVUZZaHc9PSIsInZhbHVlIjoibnBVUyszZjl4cjFETXVuNXB0MUI2XC9wb21uS3dTQ0M3cldObGhwem5OcnRCb0Z4WlFtUWEyeHFPQ3lmZ1NtZzBuNnZnNXFqaVNDQ2VYeDhWR3ZvUTZDbDFldHI1ZjVQWTcrTFo4b1lzSHRrM244Y3ArNDVRc1wvcE5tOEpTUEJ1SGM2VXUrMzc1aUsrdmo5alBZWGx6T1N5T0UzWit1S0pxR2ppOXNmNUJJOHdLcmluZEcyRHdRb2tHZlhuRm1UdEoiLCJtYWMiOiJjNDdkZTFiNzdhNTA3ODIxNjdlZjg3MzkyNzhmZGQ4NzljOGIxMWQwOTVkNmIzZjFlY2Q0YjAxZjdhZWM2NDkzIn0=

Bọn họ lập tức căng thẳng, quay đầu thật nhanh, vừa kịp thấy có người trồi lên khỏi mặt nước.

Advertisement
x