“Nếu trong ba người các ngươi chỉ có một người được sống, ngươi muốn ai sống?”
Không ai ngờ Tân Phong Hi mỉm cười nhẹ nhàng và hỏi câu hỏi như vậy.
Dù ba người phụ nữ kia không phải là mỹ nhân tuyệt sắc nhưng vẫn còn rất trẻ, chỉ mới hơn mười tuổi. Từ nhỏ bọn họ đã được huấn luyện để giết người, lặn xuống nước, đóng giả làm ma da, nhưng không vì thế mà bọn họ không sợ chết.
Thực tế ai cũng sợ chết cả. Nếu nói có người không sợ chết thì đó là vì họ đã chấp nhận số phận, biết không thể trốn thoát cái chết, tự thuyết phục bản thân chấp nhận nó.
Ai cũng sợ chết. Bằng không ngươi muốn nói Tần Thủy Hoàng nhát gan ư? Đó là một vị hoàng đế vĩ đại, một kiêu hùng nhưng ngài ấy vẫn sợ chết, nên ngài ấy mới đi tìm thuốc trường sinh bất lão ở khắp mọi nơi.
Ngay lập tức, bầu không khí giữa ba người phụ nữ chung một giuộc bỗng trở nên căng thẳng.
Nguyệt phải thừa nhận rằng Hoa Kiến Công sùng bái Tân Phong Hi, hơn nữa y còn giận dỗi cả đám bọn họ sau khi nàng rời khỏi Thần Ma cốc là có lý do.
Ba người phụ nữ đều ngậm chặt miệng, không hé răng nửa lời, hơn nữa còn nhắm chặt mắt.
“Ồ, không muốn chọn à?” Tần Phong Hi búng tay thành tiếng, vui vẻ nói: “Vậy chúng ta chơi trò khác nhé. Bây giờ các ngươi không muốn nói chuyện đúng không? Cũng được, chúng ta sẽ chơi một trò chơi nhỏ, xem ai sẽ lên tiếng trước. Ai lên tiếng trước thì người đó sẽ chết trước, có được không?”
Không chỉ ba người phụ nữ mà tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào Tần Phong Hi, tò mò muốn biết trò chơi đó là gì.
Lư Đại Lực giơ tay lên, thành thật nói nói: “Ta biết rồi, đó là trò ném khăn tay. Ai bị ném khăn lên mặt thì sẽ la lên.
Tiểu Trù lườm hắn ta suýt rách cả mắt: “Lư Đại Lực, ngươi không biết thì đừng giành nói trước. Ta nghĩ nên để bọn họ đánh nhau, xem ai ra tay tàn nhẫn nhất, người nào ăn đau thì sẽ lên tiếng”
Một dịch thừa không kìm được góp lời: “Hoặc là chúng ta hóa trang thành quỷ để dọa bọn họ”
Lệ Tử Mặc: “...
Nguyệt:
"
Đế phi, nàng/người huấn luyện thuộc hạ thành những kẻ ngốc nghếch như vậy có ổn không?
Nguyệt im lặng, không nói gì.
Trước đây khi mọi người đi theo Đế quân, ai cũng đều nghiêm túc, khí thế và oai phong lẫm liệt. Còn bây giờ...
Nghe xem, đám người đó còn đòi hóa trang thành quỷ kìa.
Nguyệt tò mò muốn xem Tần Phong Hi sẽ lựa chọn phương án nào. Ba người phụ nữ nọ vẫn nhắm mắt, không hề nhúc nhích, tỏ ra rất điềm tĩnh.
Tần Phong Hi lắc đầu: “Những trò chơi mà các ngươi đề xuất không vui chút nào, chúng ta sẽ làm theo cách của ta. Này, ba người kia. Nàng chỉ về phía ba người đàn ông đi theo Tiêu Ngọc Dung, ý bảo bọn họ lại đây: “Mỗi người chọn một người, tự do lựa chọn.
Ba người đàn ông hơi bất ngờ, chọn một người để làm gì. Nhưng bọn họ không dám cãi lời, đành phải mỗi người chọn một, sau đó tự đi đến bên cạnh người phụ nữ mà mình chọn.
Tần Phong Hi gật đầu: “Được rồi, bắt đầu đi. Các ngươi bắt đầu cởi quần áo của bọn họ và cù lét bọn họ. Cứ cù vào lòng bàn chân, nách, cổ, ngực, lưng, mông... bất cứ chỗ nào cũng được. Nếu như bọn họ vẫn không kêu la gì, các ngươi có thể tiến hành xuân cung... Này, chàng bị gì vậy? Buông ta ra, ta chưa nói hết, chưa nói hết mà. Nàng còn chưa nói hết câu đã bị Lệ Tử Mặc kéo đi. Mệnh lệnh của hắn truyền đi trong gió: “Nguyệt, ngươi thẩm vấn bọn họ.
“Vâng.”
Mọi người đần mặt đứng đó, bèn nhìn nhau, rất lâu vẫn không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Cô nương (công tử) quá... Táo bạo.
Sáng hôm sau, Tần Phong Hi được Lệ Tử Mặc bế trở về. Tiểu Trù nhìn thấy môi nàng sưng đỏ, bắt đầu không kìm được suy nghĩ miên man, không biết đêm qua tiểu chủ tử có bị Đế quân ăn sạch không nhỉ?
Câu hỏi này cũng xuất hiện trong đầu những người khác, nhưng không ai dám hỏi, bởi vì bọn họ vẫn chưa chán sống
“Chủ tử” Nguyệt đi tới, sau đó thấy hàng mi của Tần Phong Hi khẽ run rẩy, sau đó chủ tử của hắn ta tức giận lườm hắn ta.
“Ngươi ồn ào quá, đánh thức nàng ta mất rồi.
Nguyệt: “. ” Hắn ta phát hiện ra mình ngày càng kiệm lời hơn rồi.
Tần Phong Hi mở mắt ra, nheo mắt nói: “Đúng vậy, ta vốn không đói bụng mà giờ vừa thức dậy thì bỗng thấy đói. Lệ Tử Mặc, ta muốn ăn cá do Nguyệt Vệ đại nhân tự tay bắt. Hương vị của con hươu sao mà hắn ta bắt hôm qua rất ngon.
Lệ Tử Mặc bèn liếc nhìn về phía Nguyệt một lần nữa.
Nguyệt chỉ vào hồ, không dám tin hỏi: “Người còn dám ăn cá trong hồ này ư?”
Dù bây giờ không biết thi thể đã trôi đi đâu nhưng đã từng có hàng trăm thi thể trôi nổi trong hồ này đấy.
Tân Phong Hi nhảy xuống khỏi người Lệ Tử Mặc, ngáp một cái, miễn cưỡng nói: “Ta không biết, Nguyệt Vệ đại nhân cứ đi bắt thử xem.
Mới sáng sớm đã bắt hắn ta lặn xuống cái hồ đầy thi thể để bắt cá? Nguyệt cười khổ, người phụ nữ này đang trả thù hắn ta đây mà.
Hắn ta đã tận mắt chứng kiến lòng dạ phụ nữ nhỏ mọn đến thế nào.
“Xin Đế quân nghe thuộc hạ báo cáo về kết quả thẩm vấn ba người phụ nữ kia trước đã...
Lệ Tử Mặc giơ tay ra hiệu cho hắn ta dừng lại, Tần Phong Hi rút một ngân châm ra, ném về phía hồ nước gần bọn họ nhất.
Một đóa hoa máu đỏ tươi nhanh chóng nở rộ trên mặt hồ.
Sắc mặt Nguyệt lập tức thay đổi, vội vàng lao tới, nhanh chóng thò một tay xuống nước rồi tóm lấy người bên dưới, kéo ra khỏi mặt nước, mạnh mẽ ném xuống thảm cỏ.
Tần Phong Hi nhận ra ngay người này. Hắn ta chính là một trong tám thị vệ đi theo Tiêu Quốc Cần ngày hôm qua. Hôm qua, Lệ Tử Mặc và Nguyệt cũng chú ý tới nhóm Tiêu Quốc Cần nên giờ cũng nhận ra hắn ta.
“Quả nhiên đám người đó vẫn chưa chết.
Nguyệt nói: “Đám ngư nữ áo đen kia là thuộc hạ của Lục Hoàng tử Bắc Thương, nhưng các nàng nói rằng bọn họ không phải được phái đến đây trong thời gian ngắn, mà đã
nằm vùng ở đây ba năm trời. Bọn họ được Lục Hoàng tử giao nhiệm vụ canh giữ hồ này, không cho bất kỳ ai lặn xuống đáy hồ. Nhưng hôm qua có quá nhiều người muốn xuống hồ, bọn họ sợ không thể hoàn thành nhiệm vụ nên đã giết tất cả, chỉ tiếc là vẫn còn hơn mười người trốn thoát
Lệ Tử Mặc và Tần Phong Hi nhìn nhau, Tần Phong Hi lập tức nở nụ cười giả ngu: “Việc này liên quan đến hoàng thất, ta không hiểu lắm, ta đi tìm đồ ăn trước... “Đứng lại” Lệ Tử Mặc chậm rãi nói: “Là Đế phi của Phá Vực, nàng có biết trách nhiệm của mình là gì không?”
Tần Phong Hi tò mò bèn hỏi: “Trách nhiệm của Đế phi Phá Vực là gì?”
Lệ Tử Mặc nhìn sâu vào mắt nàng, từng chữ từng chữ nói: “Sát cánh cùng bổn Đế quân”
Kề vai sát cánh với hắn chứ không phải rời đi, cũng không phải trốn sau lưng hắn, càng không phải buông mành chờ đợi hàng đêm sênh ca và hầu hạ hắn. Nàng phải sóng vai với hắn, cùng đối mặt với những khó khăn, cùng nhau vượt qua bão tố.
Lệ Tử Mặc vốn chưa từng nghĩ đến điều này. Hắn nghĩ rằng mình sẽ làm như bao Hoàng đế khác, sẽ chọn một người phụ nữ có thế lực để lập làm hậu, sau đó thu nạp các mỹ nhân từ các thế lực khác để làm phi tần. Hắn chỉ cần ban cho những người phụ nữ do các thế lực khác dâng tặng một danh phận phù hợp rồi để họ ở trong cung.
Đó chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch của hắn. Lệ Tử Mặc chưa từng hình dung ra cảnh mình sẽ chung sống với những người phụ nữ ấy thế nào. Hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc ân sủng, sủng ái bọn họ, cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện con cái.
Điều Lệ Tử Mặc nghĩ đến nhiều nhất là cô bé thường xuyên xuất hiện trong giấc mộng của mình. Hắn luôn cảm thấy nếu mình thân mật với những người phụ nữ khác thì sẽ có lỗi với cô bé đó. Sau này khi có người tặng chiếc thuyền nhỏ cho Lệ Tử Mặc, hắn cũng từng nghĩ đến người đó, nhưng không biết đó là ai, đang ở nơi nào.
Nếu người khác biết trong lòng Lệ Tử Mặc, đám hậu phi chỉ là vật trang trí được hắn ném vào hậu cung sau khi cưới thì sẽ há hốc mồm vì ngạc nhiên mất.
Nhưng sau khi gặp Tần Phong Hi, Lệ Tử Mặc mới nhận ra rằng, có một người phụ nữ đủ sức sóng vai bên cạnh hắn là chuyện tuyệt vời biết bao.
Tần Phong Hi và Nguyệt đều sững sờ.
Lệ Tử Mặc nói tiếp: “Bất kể bổn Đế quân ở đâu thì nàng cũng phải ở đó. Bất kể bổn Đế quân ở vị trí nào thì nàng cũng sẽ vị trí đó. Bây giờ Phá Vực đang chuẩn bị chinh chiến bốn phương, nàng cũng là chủ soái. Nàng từng hỏi chẳng lẽ bổn Đế quân có lập hậu ư?”
Ánh mắt Tần Phong Hi lấp lánh, nhìn hắn: “Đúng, không phải chàng luôn muốn lập Nạp Lan Mộng Như làm hậu sao?”
“Không. Ngay cả khi không có nàng, bổn Đế quân cũng sẽ không lập nàng ta làm hậu”
Tần Phong Hi và Nguyệt đều sửng sốt, bọn họ chưa bao giờ biết điều này: “Tại sao?”
Lệ Tử Mặc nhíu mày, dường như bản thân hắn cũng rất khó hiểu: “Không biết vì sao, bổn Đế quân không nhớ rõ khuôn mặt của nàng ta, mà giọng nói của nàng ta lại khiến bổn Đế quân cảm thấy rất khó chịu”
“Phì!” Nguyệt bật cười, đây quả là chân tướng khiến hắn ta vô cùng bất ngờ.
Tân Phong Hi giật khóe miệng: “Ý chàng là bây giờ chàng không nhớ ra Nạp Lan Mộng Như trông như thế nào?”
Lệ Tử Mặc gật đầu: “Đúng”
“Vậy tại sao chàng lại cảm thấy giọng của nàng ta rất khó chịu?” Bỏ qua yếu tố chủ quan, giọng nói của Nạp Lan Mộng Như chắc chắn không khó nghe.
Lệ Tử Mặc nhìn về phía Nguyệt: “Ngươi còn nhớ lần bổn Đế quân bị mắc kẹt trong đầm lầy không? Có một con cóc kêu inh ỏi bên cạnh.
“Khoan đã, chuyện gì thế?” Tần Phong Hi vội hỏi.
“Đúng vậy, có lần chủ tử bị mắc kẹt trong đầm lầy, bùn cao đến tận ngực. Ai ngờ bên cạnh có một con cóc đỏ lòm cứ kêu inh ỏi điếc cả tai, chủ tử nghe rất khó chịu nên đã tung chưởng đánh chết nó. Sau khi con cóc chết, chủ tử đã nghĩ ra cách thoát khỏi đầm lầy”
Vì vậy sau này bất cứ kẻ nào không có bản lĩnh mà cứ la oai oái, hoặc khiến Đế quân khó chịu, tồn tại vô dụng và cản trở hắn, hắn đều liên tưởng đến con cóc đó.
“Ha ha ha. Phải thừa nhận rằng, Tần Phong Hi nghe vậy thì vui vẻ hơn rất nhiều. Nạp Lan Mộng Như biết chuyện này không? Hắn còn chẳng nhớ nổi tướng mạo nàng ta trông
như thế nào, còn liên tưởng nàng ta là con cóc ghẻ đỏ lòm nữa chứ. Tốt nhất là một chưởng đập chết luôn đi.
“Người không liên quan, lần sau đừng có tùy tiện nhắc đến nàng ta với bổn Đế quân. Lệ Tử Mặc hừ lạnh.
Tần Phong Hi nhướng mày: “Vậy chàng có ứng cử viên khác cho vị trí Hoàng hậu không?”
Lệ Tử Mặc vươn tay ra, ngón cái và ngón trỏ nắm cằm nàng, rồi tiến sát lại gần nàng, tức giận nói: “Ừm, chính là người này đây” Thấy Tần Phong Hi không hiểu, hiếm khi hắn mới kiên nhẫn giải thích: “Phá Vực chưa lập quốc nên chỉ lập phi tần trước, đợi đến khi lập quốc rồi sẽ phong hậu sau. Không ngờ nàng lại nóng lòng không đợi được như vậy”
Tần Phong Hi lập tức sững sờ.
tích.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất