Tần Phong Hi rút roi Thí Hồn ra, phi thân lao tới rồi quát lớn: “Bổn công tử đến đây để gặp đám ma da các ngươi đấy” 

Nước không có vấn đề gì, vậy chắc chắn đám ma da ẩn nấp dưới nước này đã giết hại những người đã chết trên mặt hồ. Bọn họ là ai? Mục đích của bọn họ là gì? Tại sao lại giết nhiều người như vậy? Đây quả là một điều đáng để suy xét. 

Roi Thí Hồn vút qua cắt ngang không khí, giống như một con rắn màu đen, tỏa ra ánh sáng màu bạc trong màn đêm, nhanh như chớp cuốn lấy một trong những kẻ lạ mặt. 

Những kẻ bí ẩn đó đều có thân hình nhỏ bé, mềm mại và vô cùng linh hoạt. Vừa nhảy lên không trung, bọn họ đã vặn eo xoay người để tránh đòn roi của nàng. Tần Phong Hi cất cao giọng: “Đừng chạy, chúng ta nói chuyện về cuộc đời chốc lát đã 

Nàng đưa tay ra, roi bỗng dài ra một đoạn, cuốn lấy eo kẻ địch. 

Một khi bị roi Thí Hồn cuốn lấy, trừ phi Tần Phong Hi chủ động buông tay, bằng không không ai có thể thoát khỏi. Kẻ địch càng vùng vẫy thì roi càng siết chặt, đến nỗi hằn sâu vào eo của kẻ địch. 

“Trần Thập, Tân Nghĩa, mau ra tiếp đãi khách khứa.” Tần Phong Hi cười nham hiểm, quật kẻ địch về phía Trần Thập và Tân Nghĩa. 

Trần Thập và Tân Nghĩa đồng thanh đáp: “Không thành vấn đề, công tử cứ giao cho chúng thuộc hạ. 

Người đó rơi phịch xuống thảm cỏ, cố nén đau đớn định đứng dậy nhưng đã bị Trần Thập và Tân Nghĩa đạp mạnh xuống đất. Sau đó Tân Nghĩa cúi người, giật phăng chiếc mặt nạ đen trùm kín đầu kẻ đó ra. 

Một khuôn mặt trắng bệch xuất hiện trong tầm mắt bọn họ. 

Tân Nghĩa la lên oai oái: “Công tử, người này là phụ nữ” 

Mấy bóng người bỗng bay ra khỏi mặt nước. Bọn họ đứng trên những thi thể đang trôi lềnh bềnh, mặc bộ đồ đen bó sát bịt kín toàn thân, đầu và mặt cũng được trùm kín mít bằng một loại vải trơn bóng, thấm nước không hề ướt, trông giống như bộ đồ thợ lặn. 

Nghe Tân Nghĩa nói vậy, ánh mắt Tần Phong Hi khẽ lóe lên. Nàng khẽ lườm những người vừa xuất hiện, bỗng bật cười: “Không chỉ có mỗi người đó là nữ mà tất cả bọn chúng đều là nữ hết. Hai người các ngươi đừng thương hoa tiếc ngọc nhé, nếu nàng ta không chịu khai thì cứ đánh thật mạnh cho bổn công tử. 

"Da." 

Nguyệt Vệ cũng gia nhập trận chiến, nghe cuộc đối thoại của chủ tớ ba người thì cạn lời. Hắn ta cảm thấy Trần Thập và Tân Nghĩa đều bị Tần Phong Hi dạy hư. Tân Nghĩa còn đỡ, chủ yếu là Trần Thập, hình như tính cách Trần Thập càng ngày càng giống Tần Phong Hi. 

Không biết sự thay đổi này là tốt hay xấu nữa? 

“Này, Nguyệt Vệ đại nhân, ngươi ngắm nghía vóc người duyên dáng của mấy người phụ nữ đó đến mê mẩn luôn rồi à?” Tân Phong Hi bất ngờ nhảy đến bên cạnh Nguyệt, roi mềm vừa thu lại hóa thành roi cứng, đâm thẳng vào thứ gì đó sau lưng hắn ta. 

Nguyệt quay đầu lại thì thấy một người phụ nữ mặc đồ đen đang ôm ngực, rên rỉ đau đớn, lùi lại mấy bước. Trong tay nàng ta cầm một con dao nhỏ, lưỡi mỏng như giấy. 

Nguyệt giật mình, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Nếu không nhờ Tần Phong Hi, lúc này con dao găm kia đã đâm vào lưng hắn ta rồi. 

Tại sao nàng ta làm được? Tại sao nàng ta ở gần hắn ta như vậy mà hắn ta không hề hay biết gì? 

Tần Phong Hi một lần nữa vung roi đánh về về phía người phụ nữ đó, cười hì hì nói: “Nguyệt Vệ đại nhân, chừng nào quay về ta sẽ bảo Đế quân ban cho ngươi vài thị thiếp xinh đẹp nhé. Đàn ông đã lâu không được ăn thịt heo, giờ nhìn thấy heo rừng cũng chảy nước bọt, như vậy không tốt, không tốt, rất tổn hại cho hình tượng của Nguyệt Vệ đại nhân. 

Nguyệt nghẹn lời, lên cũng không được mà xuống cũng không xong. Hắn ta không thể nói là mình không phát hiện ra người phụ nữ kia tiếp cận mình. 

Bởi vì như vậy quá mất mặt! 

“Cẩn thận, đám phụ nữ này đều rất giỏi bế khí và ẩn nấp, thiên phú hơn người thường rất nhiều. Lệ Tử Mặc chưởng vào người phụ nữ đang giơ dao găm lao về phía mình.. 

Song người phụ nữ kia lại ưỡn ngực lên, đôi gò bồng căng tròn dưới lớp vải bó sát màu đen sắp chạm vào bàn tay của Lệ Tử Mặc. Nếu hắn thật sự chưởng ra thì bắt buộc phải chạm vào bầu ngực đầy đặn của nàng ta. 

Gương mặt vốn đã sầm sì của Lệ Tử Mặc nay càng lạnh hơn, vội vàng thu tay lại, nhưng vì hành động gấp gáp ấy lại vô tình để lộ một khoảng trống ở ngực. Người phụ nữ nắm bắt cơ hội, nhanh chóng đâm mạnh dao găm nhọn hoắt trong tay vào ngực hắn. Thế nhưng con dao chỉ áp sát lồng ngực Lệ Tử Mặc tầm một tấc, không thể tiến thêm được 

nữa. 

Nàng ta sững sờ, cơ thể bị một lực cực mạnh kéo xoay ngược lại, rồi bị ném về phía bờ, nhanh chóng bị người khác khống chế. 

Chỉ trong chớp mắt, nàng ta chưa hoàn hồn thì một thanh trường kiếm đã gác trên cổ nàng ta, chỉ cần nàng ta cựa quậy một chút thì cổ họng sẽ bị cắt đứt. 

Tần Phong Hi lên tiếng: “Người phụ nữ này thích khoe ngực nhỉ, vậy thì cắt hết vải vóc trước ngực nàng ta cho ta, để nàng ta hớ hênh như ý nguyện. 

Trần Thập và Tân Nghĩa rất rầu rĩ: “Công tử, nam nữ thụ thụ bất thân. 

Tần Phong Hi liếc xéo Lệ Tử Mặc, vừa vung roi Thí Hồn đánh người phụ nữ đó vừa rít từng chữ nói: “Vậy mời Tiêu Ngũ tiểu thư ra tay hộ. 

Nguyệt thở dài: “Để phi, người có thể cẩn thận khi chiến đấu với kẻ địch được không?” Nàng vừa chiến đấu vừa phân tâm khiến hắn ta lo lắng vô cùng. Đám phụ nữ này tựa như loài người cá, trơn trượt đến lạ thường. Có khi hắn ta đã ghìm vai ả, ai ngờ quần áo của ả lại trơn tuột đến nỗi ả chỉ cần xoay người thì đã đã thoát khỏi tay hắn ta. 

Hơn nữa hơi thở của bọn họ vô cùng nhẹ, dù đã đến sau lưng hắn ta cũng khó phát hiện ra, không biết những con dao găm sắc bén bất ngờ xuất hiện từ đâu. 

Vậy mà Tần Phong Hi vẫn còn cười cợt, nếu không may bị thương thì sao? Nguyệt thật sự lo lắng Tần Phong Hi xảy ra chuyện. 

Nào ngờ Nguyệt vừa dứt lời, Tần Phong Hi đã xoay người, nở nụ cười tươi rói, còn đá lông nheo với hắn ta nữa: “Ta không thích heo rừng đâu, không ngẩn ngơ nhìn chúng như Nguyệt Vệ đại nhân 

Nguyệt tức tối ra mặt. Đúng lúc đó, hắn ta phát hiện một người cá đã lẻn đến phía sau Tần Phong Hi, hắn ta sợ hết hồn, vội vàng hét lên: “Cẩn thận phía sau.” 

Nguyệt chưa nói xong, Tần Phong Hi bỗng nhiên hất mạnh đầu về phía sau. Rầm một tiếng, đầu đập thẳng vào mũi người cá sau lưng. Chát một cái, sống mũi kẻ đó đứt lìa. 

Tần Phong Hi xoay người lại, không biết đã cầm Phá Sát từ bao giờ, nàng vung lên định chém vào cổ họng đối phương. 

“Dám chơi trò này với ta hả? Nhắm mắt, nín thở, lặn và ẩn nấp dưới nước, bổn cô nương đã chơi chán cái trò này từ năm mười tuổi rồi. Nàng thì thầm nói cho người cá chết không nhắm mắt kia nghe, để cho đối phương biết chết dưới tay nàng không oan chút nào, đừng có mà trợn mắt như gặp ma vậy. 

Lệ Tử Mặc bóp nát cổ một người cá khác, liếc nhìn Tần Phong Hi. Hắn vừa nghe thấy gì nhỉ? Xem ra Tân Phong Hi vẫn còn gạt hắn rất nhiều chuyện về nàng. 

Mười tám người cá, trừ ba người cá bị roi Thí Hồn của Tần Phong Hi quật bay về phía Trần Thập ra, số còn lại đều bị giết sạch. Đương nhiên người ra tay chủ yếu là Lệ Tử Mặc, Tần Phong Hi và Nguyệt Vệ. 

Dù cho đối phương có giỏi bế khí, ẩn nấp đến đâu đi nữa thì cũng không sánh bằng thực lực mạnh mẽ của ba người, đặc biệt là Tần Phong Hi và Lệ Tử Mặc. 

Đứng trước nội lực hùng hậu, dù thân pháp có linh hoạt đến đâu cũng chỉ là phù du. Lệ Tử Mặc luôn quán triệt theo lý tưởng đó. Hắn có thể một chưởng kết liễu một kẻ địch, hoặc vung vuốt một lần là đủ bóp nát cổ họng kẻ địch khác. 

Cuối cùng roi Thí Hồn của Tần Phong Hi khiến đám người cá khiếp sợ. Cây roi ấy biến hóa khôn lường, cơ quan tinh xảo, lại lạnh lẽo và cứng rắn đến đáng sợ, khó lòng phòng bị, chẳng có cách nào khắc chế được nó. 

Trận chiến kết thúc, Lệ Tử Mặc đánh giá Tần Phong Hi từ trên xuống dưới, ánh mắt hiện lên vẻ kiêu ngạo và tự hào: “Giỏi lắm, nàng rất mạnh. 

“Nào có, nào có, chỉ là nhờ vũ khí mạnh mà thôi” Tần Phong Hi mỉm cười giả tạo. Nàng nhớ lại từ đầu đến cuối nàng luôn cố tình tỏ ra yếu đuối, ngốc nghếch trước mặt Lệ Tử Mặc, muốn giả vờ vô dụng một chút. Nhưng người tính không bằng trời tính, hắn từ từ khám phá hết bản lĩnh của nàng. 

Từ nay về sau nàng phải cẩn thận hơn, cái gì cần giấu thì nên giấu, để tránh hắn đề phòng nàng, khiến nàng không thể chuồn khỏi hẳn. 

“Người phụ nữ của bổn Đế tất nhiên phải mạnh nhất thiên hạ” Lệ Tử Mặc kiêu ngạo nói. 

Tần Phong Hi im lặng. 

Nàng quay đầu lại, thấy Tiêu Ngọc Dung thật sự ngồi xổm trước mặt người phụ nữ đó, cố sức kéo lớp vải trước ngực nàng ta bèn bật cười thành tiếng. 

“Các ngươi đang làm gì vậy?” 

Tân Nghĩa đáp: “Tuân theo lệnh của công tử, mời Tiêu Ngũ tiểu thư cởi áo cho người phụ nữ này” 

Tân Phong Hi bước tới, vỗ vào đầu Tân Nghĩa: “Ngươi thật là đồ háo sắc” 

Tân Nghĩa ôm đầu, khóc không ra nước mắt: “Thì ra công tử chỉ nói đùa. 

Một đống lửa được nhóm lên bên hồ. Mặc dù vẫn còn nhiều nguy hiểm rình rập nhưng sau khi tiêu diệt hết đám người áo đen giả làm ma da dưới hồ, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng được thả lỏng thần kinh căng thẳng kéo dài suốt cả ngày. 

Sau một ngày đầy căng thẳng, lo lắng và sợ hãi, giờ bình tĩnh lại, ai nấy đều mệt mỏi vô cùng. Bọn họ quây quần bên đống lửa, nhìn ba người phụ nữ bị bắt làm tù binh và bị áp giải đến ba nơi, mặt đối mặt nhưng không thể đến gần nhau. 

Mặt nạ của họ đều bị cởi bỏ, lộ ra khuôn mặt tái nhợt. Ba người đều có vẻ ngoài bình thường, là kiểu gặp một lần là sẽ quên ngay, nhưng vóc dáng rất thướt tha, tay dài chân dài, đường cong mềm mại. Tần Phong Hi biết đây là kết quả do bọn họ thường xuyên bơi lội. 

Bơi lội quả thật rất tốt cho vóc dáng. 

Ba người phụ nữ đều tỏ ra mệt mỏi, trên người chỉ quấn một lớp vải mỏng tang bó sát cơ thể, không biết làm từ chất liệu gì. Gió đêm thổi qua, cả ba đều run rẩy, trông có vẻ yếu ớt đáng thương, đặc biệt đối với mười tên dịch thừa và ba người đàn ông đi theo Tiêu Ngọc Dung. 

“Chừng nào các ngươi cảm thấy bọn họ đáng thương thì hãy nghĩ đến những thi thể đang trôi nổi trên hồ kia. Tần Phong Hi thản nhiên nói, khiến những người đàn ông đều rùng mình, nhanh chóng dời mắt sang chỗ khác 

Người phụ nữ muốn bị lộ ngực ngẩng đầu liếc nhìn Tần Phong Hi, ánh mắt chứa đầy oán hận. 

Tần Phong Hi không bỏ qua ánh mắt của nàng ta, lập tức bừng bừng hứng thú: “Cô nương này, hay là hai chúng ta tán gẫu về cuộc đời này nhé?” 

“Ta không có gì để tán gẫu với ngươi cả. Giọng nói của người phụ nữ đó hơi khàn nhưng lại vô cùng quyến rũ. Chính vì giọng nói này mà đám đàn ông đã dời mắt đi bỗng quay đầu nhìn lại. 

eyJpdiI6ImVcLzczd0hRNGVcL0VcL255cnlUYTRmMVE9PSIsInZhbHVlIjoiWkdaYzltMDA2SXdySXpiSk1rbmdDU3IwaGp6M0dQWW9pYWJsXC9CMTNhMjdoNStsNkhpXC9ETlA0blNcLzZmRXFYOTd3a25vRkR6ZUUzSWdSNEwzQlF2Z0lEbDlsVVl0b3NvZVRaWlhocUJzVUtXRE50b01PVjViWlQrRUhaWnZJeFpYQXA5Rko1YURMTHlON3U0dTR0U01NUmszc3hxNlwvZnJneFFDcU9pN0hrZTV4eU9BUEJUVGdJWDZhb3AwdG9JRjJVWXZHUk9DRDVRK3RlWlhFNmE3cGNjMTVsV3ZSSjBVd1YrUmhWTTlGdnorNWlwWER5OVhrNTl5QVBxZEtYUFJ0dTNPejVSdFlzTXhwMDBESnhheTArckl0bWt0NnFSZ1c5Q3pBOFJIazlPOUgxZTE2ZUsyWFdYWnVqdXVyY1VvekVTdzNXTlRyUE5pXC96dHB2WVhwSjc0cGhYNGl5MUQ0a3gzZjErblZRZ0MyeXlZVG5cL0xWNVRvYUl5TEhGZTlrIiwibWFjIjoiYTVkNWI1MDRhOGJiOGM1MmUwNjAzYjZhYWM0MTk2NmU5NzBhOTJmYTE0ZDkxMWQ1OWNkNTQxZDE3OTc0NzU4NiJ9
eyJpdiI6IklOUmd5Umg2RmRwNDZ1bWVCZEJOdUE9PSIsInZhbHVlIjoieEQxXC9PYWhWVHo0S0U4Z0VFdHlrUWlTaFFDRDdpT09YUGVYWmMwOE51YTVyVHJ3a1ZGMzAwUk9xcXU2cFwvM3ZpaXdqT01EelRcLzlpNHhHXC95Zlp5SFQzMWplcHFEMitrdWVKUW82YWxxYldiMkQ2bFBIWUlYVkNRSlJPbnp6RWM2YUZNcFp1d0F2ZXIzcGtSSmwyYTdpaXoxME5oa1NRSndKamFzS24zcEVDZ1N3d0tWQ0FheWpMNUU3YUhNZ1VPbVNXMXhybmJcL1Rlb1dwU2NwSXhVTHROSUdyb2FVVkNtMkY0WkxvajlSWnJVPSIsIm1hYyI6IjdmNGE0M2UxNWM1MjBkMDI1ZTA3MzZlM2U1OTM2ZWQ5MjljZjRlMmIwNDRjYTFlMTEwZmUwMGQzNTM2NDg3ZmEifQ==

“Ồ, vậy thì thế này nhé, ta chỉ hỏi ngươi một câu thôi, là một câu hỏi lựa chọn.” Tần Phong Hi dừng lại một chút rồi tiếp tục: “Nếu trong ba người các ngươi chỉ có một người được sống, ngươi muốn ai sống?”

Advertisement
x