“Ba ngư nữ mặc áo đen kia nói cái hồ này được gọi là hồ Vong Ưu. Bề mặt hồ nhìn có vẻ rất yên bình, nhưng thực ra dưới đáy hồ lại quanh co uốn lượn như một mê cung, có những hang động sâu dưới nước mà dù họ đã ở đây ba năm cũng không dám bước vào.
Nguyệt cho biết: “Nhưng chắc chắn người ngoài không nắm rõ tình hình ở hồ Vong Ưu, nó chỉ được ghi chép trong bí quyển hoàng gia. Họ cũng không biết ghi chép nói gì, nhưng có thể khẳng định một điều rằng nếu có ai đến đây chỉ vì cái hồ này, thì chắc chắn là người có liên quan đến hoàng thất Bắc Thương”
Tân Phong Hi nghĩ đến người phụ nữ mà Tiêu Ngọc Dung đã nhắc đến.
“Ta nghĩ ta biết là ai rồi.
Lệ Tử Mặc liếc nàng: “Nói chuyện thì nói, thử lôi bổn Đế quân vào nữa xem.
Tần Phong Hi lườm một cái: “Không liên quan đến chàng, người ta sắp thành thân với Đông Thời Ngọc rồi, ta nói chàng làm gì.
Nguyệt ngạc nhiên: “Ý Để phi là Đại công chúa Bắc Thương?”
“Đúng vậy, Bắc Hải Đường, người phụ nữ này cũng không yên phận. Không biết nàng ta định lấy gì để trao đổi quả Thốn U với Lệ Tử Mặc. Liên hôn có lẽ không thể rồi, vậy thì chỉ có một khả năng, là hợp tác.
“Hiện tại sức khỏe của Hoàng đế Bắc Thương không tốt lắm” Lệ Tử Mặc thản nhiên nói.
Thế là rõ rồi, Bắc Hải Đường hẳn là người biết lúc nào nên buông bỏ. Nàng ta thấy không có khả năng thành hôn với Lệ Tử Mặc nên ngay lập tức chuyển đối tượng thành Đông Thời Ngọc, rồi quyết định hợp tác với Lệ Tử Mặc theo một cách khác.
“Bất kể quan hệ giữa Lục Hoàng tử và Bắc Hải Đường như thế nào, họ định làm gì, ta chỉ biết một điều rằng đồ trong tay mình vẫn là ổn nhất.
Như vậy sẽ không cần phải nhờ người khác giúp đỡ hay bị ép hợp tác. Giống như lần trước Nạp Lan Mộng Như muốn Tam Hàn Thu Giao, cũng có mục đích không đơn thuần.
Còn có Lệ Vân Sơn và Bích Tiên Sơn, Tần Phong Hi đã gây mích lòng người tên Lệ Tiêu Lan và Cảnh Tinh Nghiên của Bích Tiên Sơn kia khá nghiêm trọng, nhưng không hiểu tại sao đến giờ đối phương vẫn chưa tìm đến gây phiền phức cho nàng. Có lẽ là do thạch tủy ngàn năm mà lần trước Cảnh Tinh Nghiên mang về có vấn đề?
Còn Lệ Vân Sơn, lần trước cũng tự dưng phái người đến giăng bẫy định lấy mạng nàng, có lẽ cũng chỉ có thể trở thành kẻ địch thôi chứ không thể làm bằng hữu được.
Rồi còn Đoạn Trần tông, không chừng sau này sẽ xuất hiện cả Tần gia, Hiên Viên gia gì cũng nên. Tần Phong Hi thở dài, cảm thấy mình thật sự khó có thể buông bỏ mọi thứ để tận hưởng cảnh núi non sông nước một cách vô lo vô nghĩ.
Giờ đây, nàng có một cảm giác rằng, lão đạo sĩ đáng ghét đã dạy mình nhiều thứ từ nhỏ, cho nàng tắm trong bách dược, bắt nàng học đủ thứ, chẳng phải là để một ngày nào đó đưa nàng đến thế giới này sao?
Cả những giấc mơ mà nàng đã trải qua nữa. Nàng thấy hình như có một gánh nặng vô hình trên vai, rõ ràng là có trách nhiệm mà nàng không thể từ chối. Nàng chỉ có thể tận hưởng những ngày thư thả khi những chuyện đó chưa ập đến.
Nhưng nếu sau này nàng phải đối mặt với những sóng gió đó, thì việc nàng luôn theo đuổi sự tự do nhàn hạ sẽ chẳng có ích gì. Chi bằng...
Chiến đấu!
Ai đến xâm phạm, nàng sẽ đánh trả thẳng tay! Đánh cho đến khi đối phương không thể đứng dậy nữa!
Nếu phải chiến đấu, dù có làm đồng minh với Lệ Tử Mặc cũng tốt! Vì người này rõ ràng cũng chẳng được yên bình.
Lệ Tử Mặc liếc nhìn Tần Phong Hi. Nàng lại đang lơ đãng, nhưng lần này trong mắt nàng bùng lên ý chí chiến đấu, điều đó hắn thích, rất thích.
Tìm cách trốn tránh, luôn nghĩ đến cuộc sống nhàn nhã là những điều vốn không hợp với Tần Phong Hi. Nàng nên là người mang trong mình ngọn lửa chiến đấu bừng cháy, như phượng hoàng tái sinh từ tro tàn.
Lục Hoàng tử là không thể nào hòa hảo rồi, còn Bắc Hải Đường cũng chưa chắc có thể hợp tác. Đừng quên, lúc họ rời khỏi Băng Nguyên, Đông Thời Ngọc và Bắc Hải Đường đã ra lệnh ngầm bắt họ.
“Vậy thì, chúng ta phải khám phá cái Hồ Vong Ưu này!” Tần Phong Hi kiên quyết nhìn Lệ Tử Mặc: “Quả Thốn U chưa chắc nằm ở bờ hồ, có thể nó nằm dưới đáy hồ! Nếu không thì Tiêu Quốc Cần và những người đi cùng đã đi đâu?”
Lệ Tử Mặc gật đầu.
“Tất cả chúng ta cùng xuống nước, hãy cẩn thận. Nếu không được thì lập tức quay lại” Tần Phong Hi liếc nhìn đám người còn lại. Nàng hỏi ba ngư nữ áo đen, họ đã biết lối
thoát nằm ở đâu, vì vậy nàng giao cho Đỗ Văn Hội dẫn mười dịch thừa, bảo vệ ba huynh đệ Đồ Trí Dũng và Tiểu Trù, Tiêu Ngọc Dung rời khỏi nơi này trước.
Ở đây họ không chỉ không giúp được gì mà còn có thể gặp nguy hiểm. Tuy nhiên, ba người đàn ông đi theo Tiêu Ngọc Dung đã bị Nguyệt Vệ bí mật ra lệnh giải quyết trên đường đi.
Bọn họ không phải là người tốt. Việc này đã liên quan đến hoàng thất, họ đã biết thân phận của Lệ Tử Mặc và Tần Phong Hi. Nếu họ ra ngoài sẽ tiết lộ vị trí của hai người này hiện đang ở đây. Hiện tại nhân lực của bọn họ không nhiều. Nếu hoàng thất Bắc Thương hoặc Đông Thời Ngọc muốn nhân cơ hội này bí mật loại bỏ họ thì đây đúng là một cơ hội tốt.
Tiêu Ngọc Dung đã bị Tần Phong Hi hạ thuốc. Nể mặt Tiêu Quốc Đống, nàng tạm tha mạng cho Tiêu Ngọc Dung, nhưng trước tiên phải làm nàng ta bất tỉnh để sau khi ra ngoài sẽ tùy tình hình mà xử lý.
"Cô nương, Ô Ô thì sao?” Trần Thập quay đầu lại, đuôi của Tử Vân hồ quét qua mặt hắn ta.
Trước đó, Tần Phong Hi định để Tử Vân hồ theo Tiểu Trù rời đi trước, nhưng Tử Vân hồ nhất quyết không chịu đi, luôn bám lấy vạt áo của nàng. Không còn cách nào khác, nàng đành để nó ở lại.
“Ô Ô! Tử Vân hồ nhìn Tần Phong Hi
Tần Phong Hi lắc đầu: “Ô Ô, chúng ta sẽ xuống nước. Nếu không lên bờ ở đây, ngươi có thể tìm thấy ta không?” Nàng vừa nói vừa ra hiệu.
Tử Vân hồ kêu hai tiếng, lao ra khỏi lòng Trần Thập và phóng tới hồ như một tia chớp tím, ngửi nước rồi ngẩng đầu nhìn nàng.
“Đế phi, con hồ ly này quả là thông minh. Nguyệt kinh ngạc. Rõ ràng Ô Ô đang báo cho họ biết rằng, dù họ lên bờ từ vị trí nào thì nó cũng có thể ngửi thấy mùi của họ.
Tần Phong Hi vẫy tay, Tử Vân hồ chạy lại nhưng chỉ dám nhảy lên vai Tân Phong Hi, không dám chui vào lòng nàng.
Lệ Tử Mặc liếc nó, nó co rúm người lại, cố gắng làm mình nhỏ bé nhất có thể.
“Chủ tử, ba người này thì sao?”
Nguyệt chỉ vào ba ngư nữ áo đen, thấy họ nhìn Tần Phong Hi với ánh mắt đầy sợ hãi thì không nhịn được sờ mũi. Tối qua, lý do hắn ta có thể mọi được thông tin từ họ thực ra là nhờ kế của Tần Phong Hi. Ba người này rất kín miệng, không sợ tra tấn, dù bị đánh đập thế nào cũng không chịu khai, nhưng lại không thể chịu nổi cách mà Tần Phong Hi đã
nói.
Tần Phong Hi cười như không cười nhìn hắn ta, nhưng không vạch trần.
Nàng biết cách này của mình rất đê tiện. Mười tám ngư nữ đã được huấn luyện tại đây suốt thời gian dài, chịu đựng bao nhiêu đau khổ nên họ không sợ tra tấn. Nhưng họ đã lâu không tiếp xúc với đàn ông nên chắc chắn vẫn có sự e ngại từ trong tiềm thức.
Cả chuyện nam nữ nữa, trừ người phụ nữ ưỡn ngực muốn tấn công Lệ Tử Mặc nhưng cuối cùng bị nàng giết, thật ra những người khác đều có phần sợ sệt khi bị biết bao người đàn ông nhìn. Vậy nên nàng không nói biện pháp đó cho vui.
“Đưa họ xuống, những nơi họ từng khám phá thì không cần đến nữa. Lệ Tử Mặc ra lệnh.
Tân Phong Hi như đang suy nghĩ, hỏi họ: “Dẫn bọn ta đến nơi mà các ngươi sợ nhất, không dám đến nhất.
Ba nàng ngư nữ lập tức lộ vẻ kinh hãi: “Công tử, ở đó có xoáy nước dưới đáy!”
“Xoáy nước dưới đáy?” Tần Phong Hi sửng sốt, nàng chợt nghĩ đến lần mình xuyên qua, chẳng phải cũng là một xoáy nước sao? Có lẽ nào xoáy nước này có thể đưa nàng
quay về?
Suy nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu thì lập tức bùng phát như gặp gió lớn, nhanh chóng bao trùm lên tâm trí Tần Phong HI.
Nếu nàng có thể quay về, ít nhất có thể tìm lão đạo sĩ kia để hỏi rõ ràng mọi chuyện! Còn cái đám sửa trực thăng cho nàng lần trước nữa, nàng đã quyết tâm phải quay lại đập cho bọn chúng một trận!
Lệ Tử Mặc không thích vẻ mặt phấn khích lúc này của Tần Phong Hi. Không thích, rất không thích.
Hắn chắc chắn điều nàng đang nghĩ sẽ làm mình nổi giận. Hắn đưa tay nắm lấy cánh tay nàng, nguy hiểm hỏi: “Ái phi đang nghĩ gì vậy?”
Ái phi...
Chết thật, nàng có thể nói là hoàn toàn không quen với cách xưng hô này được không?
“Không nghĩ gì cả, chúng ta sẽ đến đó. Mặt hồ yên bình thế này, dưới đáy lại có xoáy nước, chắc chắn là có điều bất thường”
Lệ Tử Mặc nhìn nàng thật sâu: “Được.
“Công tử, nơi đó thực sự rất nguy hiểm.” Ngư nữ áo đen vẫn muốn ngăn cản, nhưng Tân Phong Hi đã quyết chí đến đó.
Vì phải xuống nước, họ cần dự trữ đủ năng lượng và nhiệt lượng nên trước tiên săn vài con thỏ để nướng, mỗi người đều ăn no nê.
“Quanh đây không thấy bóng dáng Tiêu Quốc Cần và những người khác” Trần Thập và Tân Nghĩa vừa săn thỏ vừa tiện thể tìm kiếm, nhưng không thu được kết quả gì. “Chắc chắn họ đã xuống nước.” Tần Phong Hi nói.
Như vậy càng khẳng định quả Thốn U đang ở dưới nước.
Nơi này vốn dĩ đã kỳ quái, hành cung của Dịch Vương bỗng nhiên bị cháy, xảy ra động đất, dưới lòng đất còn có cung điện bị tộc Người Quỷ chiếm cứ như một tòa quỷ cung, hoa độc khổng lồ đều có, thì việc dưới hồ Vong Ưu có điều bí ẩn cũng không phải là không thể.
Trước khi xuống nước, Tần Phong Hi kiên quyết dẫn mọi người thực hiện một bài tập khởi động.
“Cô nương, động tác này kỳ lạ thật, có ích cho việc xuống nước à?” Tân Nghĩa vừa lắc tay lắc chân vừa cười méo miệng, hắn ta thấy động tác này chẳng đẹp chút nào.
Tần Phong Hi đưa tay chỉ vào Nguyệt: “Có ích đấy. Nguyệt Vệ đại nhân, xoay hông, giãn cơ chân nhanh lên, các động tác này để phòng chuột rút đấy.”
Nguyệt bất lực nhìn Lệ Tử Mặc: “Chủ tử có làm đâu.
“Ngươi có thể so với chàng ấy sao?” Tần Phong Hi liếc hắn ta.
Nguyệt nghĩ rằng nàng sẽ nói về công phu của Đế quân, không ngờ nàng lại nói: “Chàng ấy có ta trông chừng rồi.
Nguyệt: “.” Chắc kèo nàng đang nhân cơ hội trả đũa sẵn tiện tự khen mình luôn.
“Tại sao động tác của ta khác với Trần Thập và bọn họ vậy?” Nguyệt vừa làm vừa ngờ vực.
Tần Phong Hi điềm nhiên: “Họ vừa đi săn vận động rồi, nên ngươi làm một bài khác.
Nguyệt gật đầu, tiếp tục làm theo những động tác nàng chỉ, không thấy ba ngư nữ áo đen phía sau đang cố nín cười đến nỗi suýt nghẹt thở.
Tần Phong Hi bước tới bên Lệ Tử Mặc, xoay mặt hắn về phía Nguyệt Vệ, cười tủm tỉm nói: “Lệ Tử Mặc, ta hát cho chàng một bài được không? Nhìn kìa, Nguyệt Vệ đại nhân đang nhảy múa đấy.
Lệ Tử Mặc ngạc nhiên nhìn Nguyệt, nhảy múa?
Tần Phong Hi hắng giọng: “Ba vòng trái, ba vòng phải, cổ xoay xoay, mông lắc lắc..
Tân Nghĩa không nhịn được mà cười nắc nẻ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất