Lệ Tử Mặc không nhìn nàng ta, chỉ liếc nhìn Tần Phong Hi, nghiêm túc nói: “Nàng không cần thăm dò, chỉ có một mình nàng cũng đã khiến bổn Đế quân thấy phiền phức lắm rồi” Nói xong hắn quay người rời đi.
Tần Phong Hi xị mặt, chỉ vào mình: “Ta phiền á?”
Chàng có ý gì? Nói rõ ra đi.
Hắn chê nàng phiền mà không thả ta đi, chê nàng phiền mà còn đuổi theo nàng từ Phá Vực xa xôi đến đây?
Không đúng! Hắn nói như thể biến nàng thành một thê tử ghen tuông, cố tình nói vậy để làm hẳn phiền lòng. Nàng hoàn toàn không có ý đó. Nàng thề!
“Này, chàng quay lại giải thích rõ ràng cho ta. Tân Phong Hi tức giận đuổi theo.
Nguyệt đành phải nhận lấy công việc thẩm vấn.
“Nếu các ngươi đã tìm ra quả Thốn U, tại sao các ngươi còn quay trở lại?”
Nghe vậy, sắc mặt của Tiêu Ngọc Dung và ba người đàn ông kia đều trở nên trắng bệch.
“Có... Có quái vật trong hồ” Một người đàn ông lắp bắp nói: “Không, là ma da, trong hồ có ma da.
Có ma da trong hồ?
Tần Phong Hi không tin có ma da trong hồ, nhưng nếu nói trong hồ có những loài động vật biến dị như cá hay loài lưỡng cư nào đó thì nàng sẽ tin.
Ba người đàn ông kia kể rằng, do Tiêu Ngọc Dung không biết võ công, lại có vẻ sợ nước nên không dám lại gần hồ. Ba người đàn ông đói bụng, phát hiện ra vài bụi quả dại thấp bèn hái chúng để ăn đỡ đói. Không ngờ nhờ vậy mà ba người bọn họ đã tránh được tai họa.
Khi phát hiện ra có chuyện lạ xảy ra ở hồ, bọn họ mới chợt nhận ra rằng quả Thốn U không dễ kiếm như vậy. Người chết nối liền không dứt, có lẽ nhóm bọn họ sẽ là nạn nhân tiếp theo.
Trong cơn sợ hãi tột độ, bọn họ không còn muốn quả Thốn U nữa, vội vã co giò bỏ chạy. Tiếng hét thảm thiết ‘đừng ăn ta, đừng giết ta, ta không muốn chết của những người đang giãy giụa trong hồ khiến bọn họ càng thêm kinh hoàng.
Chạy được một đoạn, bọn họ quay đầu nhìn lại, phát hiện những người vừa nãy còn giãy giụa kêu cứu thảm thiết giờ đã im lìm, nổi lềnh bềnh trên mặt nước, không còn phát ra
âm thanh nào nữa.
Cảnh tượng quái dị này khiến họ sợ vỡ mật, sợ rằng những thứ trong hồ sẽ đuổi theo bọn họ. Vì vậy bọn họ mới chạy thật nhanh, kêu la thất thanh.
Tần Phong Hi nhíu mày suy nghĩ: “Bọn họ nói nhiều như vậy mà không nói rõ thứ trong hồ là gì ư? Tại sao những người chết lại nổi lên mặt nước chứ không chìm xuống hồ vậy?"
Chắc chắn những người đó không phải chết đuối, nếu chết đuối thì ít nhất cũng phải có người chìm đáy hồ, bởi vậy họ bị thứ gì đó cắn chết hoặc bị quấn chặt đến nghẹt thở mà chết. Chắc chắn hồ nước đó có vấn đề. Hơn nữa lúc đầu họ còn kêu gào thảm thiết, vậy mà chỉ trong nháy mắt đã im bặt và chết hết. Rốt cuộc tại sao lại xảy ra chuyện lỵ kỳ như vậy?
“Nghĩ nhiều cũng vô ích, đi xem thử là biết. Lệ Tử Mặc nói xong, cất bước đi qua tảng đá lớn.
Tần Phong Hi đang định bước theo hắn thì đột ngột dừng chân, quay đầu nhìn lướt qua mọi người, sau đó nhìn chằm chằm vào nhóm Đồ Trí Dũng, giọng lạnh tanh: “Các ngươi xốc lại tinh thần cho ta. Ta biết hiện giờ các ngươi đều rất đau lòng, nhưng ở nơi nguy hiểm này đều phải kìm nén tất cả cảm xúc lại cho ta. Các ngươi cần phải bình tĩnh, bình tĩnh mới có thể suy xét kỹ lưỡng, mới có thể ứng biến kịp thời và không sợ hãi trước mọi tình huống nguy hiểm. Các ngươi có hiểu không?”
Đồ Trí Dũng và mọi người chấn động, vô thức gật đầu đáp: “Hiểu rõ!”
“Còn nữa, tất cả mọi hành động phải nghe theo mệnh lệnh. Trừ phi các ngươi muốn chết ở chỗ này, bằng không tiếp theo ta không muốn thấy các người tự ý hành động, không nghe theo mệnh lệnh của chủ tử”
“Dạ, công tử.
Tần Phong Hi nhìn thẳng vào mắt Hầu Tử. Đôi mắt hắn ta đỏ hoe, nói: “Công tử thuộc hạ hiểu rồi ạ.
Lăng Tử và Tiểu Bạch đã chết, dù bọn họ có tự trách và đau buồn thế nào thì hai người họ cũng không sống lại.
Tiêu Ngọc Dung và ba người đàn ông kia vốn không dám quay lại con đường cũ, nhưng khi thấy nhóm Lệ Tử Mặc đã đi, nơi này chợt trở nên vắng lặng đến rợn người. Nghĩ đến hơn một trăm người đang chờ ở dưới tảng đá trước mặt, lòng bọn họ chợt lạnh toát, nhanh chóng co giò đuổi theo.
Tiêu Ngọc Dung đi bên cạnh bọn họ: “Các ngươi đã hứa sẽ bảo vệ ta, trở về thành Nặc Lạp, ta sẽ tặng mỗi người một bảo kiếm do cha ta tự rèn.”
Trước đó Tiêu Ngọc Dung đã dùng điều kiện này để thuyết phục bọn họ đưa mình đi, bây giờ đành phải nhắc lại lần nữa. Nàng ta không dám dính líu đến Lệ Tử Mặc, dù bây giờ nàng ta đã biết thân phận của hắn.
Nàng ta rất sợ, một người đàn ông lạnh lùng, tàn nhẫn, vừa ra tay đã muốn lấy mạng người khác, nàng thật sự sợ lắm.
Bọn họ cẩn thận đi cuối đội ngũ. Tân Nghĩa thấy bọn họ như vậy, chắc hẳn đang nghĩ nếu phát hiện có gì đó không ổn, có lẽ bọn họ sẽ chạy trốn với tốc độ nhanh nhất.
Màn đêm đã buông xuống nhưng bọn họ không dám dừng lại nghỉ ngơi ở nơi này, bởi vì nơi đây không thích hợp để nghỉ ngơi. Bọn họ đốt đuốc lên, mỗi người một cây, ánh lửa chiếu sáng một khoảng lớn xung quanh. Có điều bóng tối của màn đêm vốn đã đáng sợ hơn ban ngày, nhất là trong rừng núi hoang vu, đầy rẫy nguy hiểm thế này.
Tiểu Trù luôn đi sát bên cạnh Lư Đại Lực, người đàn ông vạm vỡ này khiến nàng ấy cảm thấy rất an toàn.
Đi qua con đường mòn, một vùng đồng cỏ xanh mướt xuất hiện trước mắt mọi người. Nơi đây cây cối thưa thớt, chỉ lác đác vài cây thấp lè tè ở đằng xa.
Cỏ dại dưới chân mọc dày, bước đi rất êm ái. Những bông hoa nhỏ li ti mọc khắp nơi, tuy chỉ là những đóa hoa dại nhỏ bé nhưng mang lại cảm giác thân thuộc và dễ chịu hơn hẳn so với những bông hoa khổng lồ, rực rỡ mà họ đã gặp trước đó.
Tuy nhiên hầu hết những người đàn ông có mặt ở đây đều không để ý đến hoa cỏ xung quanh, ngay cả Tiểu Trù, Tiêu Ngọc Dung và Tần Phong Hi cũng không mấy chú ý đến chúng.
Cái hồ nọ cách bọn họ chỉ khoảng trăm mét.
Hồ rất rộng lớn. Nếu đứng trên tảng đá lớn, bọn họ đã có thể nhìn thấy khoảng bảy tám phần hồ, nhưng khi đến gần, bọn họ mới phát hiện mình không thể nhìn thấy bờ bên kia. Vào ban đêm, mặt hồ trở nên tĩnh lặng đến kỳ lạ, chỉ trừ đám thi thể trôi lềnh bềnh trên mặt nước.
Lệ Tử Mặc dừng lại: “Các ngươi ở đây chờ.”
Tần Phong Hi cũng quay lại nói với Đồ Trí Dũng và mọi người: “Các ngươi chờ ở đây”
Không phải cứ dẫn theo càng nhiều người thì càng tốt. Thân thủ của bọn họ vẫn còn rất kém, chưa thể tự đối phó khi đối diện với nguy hiểm, dù dẫn theo cũng không giúp ích được gì.
Bây giờ bọn Đồ Trí Dũng nghe lời nàng răm rắp, cả đám gật đầu vâng lời.
“Ô Ô!” Tử Vân hồ được Trần Thập âm suốt đoạn đường, nhảy ra khỏi lòng Trần Thập, chui vào lòng Tần Phong Hi.
“Ngươi cũng muốn đi? Được rồi, nhưng nếu có nguy hiểm thì chạy thật nhanh biết chưa. Tân Phong Hi vuốt đầu Tử Vân hồ.
Lệ Tử Mặc nghiêng đầu nhìn sang, phát hiện Tử Vân hồ lủi trong trong lòng Tần Phong Hi, gương mặt tuấn tú lập tức bí xị. Hắn nheo mắt nhìn chòng chọc vào Tử Vân hồ, lạnh lùng nói: “Đi, hay là chết?”
Tần Phong Hi cạn lời. Đế quân ơi Đế quân à, tại sao ngài lại so đo với một con hồ ly chứ? Nàng vừa định lên tiếng, Tử Vân hồ đã ấm ức kêu lên vội vàng nhảy khỏi lòng nàng, miễn cưỡng nhảy sang vòng tay của Nguyệt.
Hết cách rồi, ở đây chỉ có Nguyệt là gần nhất. Ngoài chủ nhân và người đàn ông đáng sợ kia ra, chỉ có hắn ta là người tuấn mỹ nhất, nó đành phải chọn hắn ta, đành phải chọn hån ta.
"Ô Ô."
Tần Phong Hi đứng hỗn độn trong gió. Nàng từng thấy Ô Ô nổi giận, lúc ở Thịnh Dược Hành tại thành Lạc Dương, trong buổi đấu giá Tử Vân hồ, có một người đàn ông vừa giết
một con Tuyết Hồ bỗng muốn giết Tử Vân hồ, nó đã nổi giận, cào nát kẻ đó đến mức biến dạng, cả tròng mắt cũng bị moi ra.
Vậy mà bây giờ nó lại có vẻ sợ Lệ Tử Mặc?
Tần Phong Hi trầm ngâm, chợt nhớ lại hồi trước ai gặp Lệ Tử Mặc cũng nói hắn có nét tương đồng với Tông chủ Đoạn Trần tông. Có lẽ Tử Vân hồ không phải sợ võ công bất phàm của Lệ Tử Mặc, nó cũng đã từng đối đầu với không ít kẻ võ công cao cường và độc ác, giống người đàn ông áo đen đã bắt nó để bán đấu giá ở Thịnh Dược Hành, song nó chẳng hề sợ hắn ta.
Nàng chợt nhận ra giữa nàng và Lệ Tử Mặc rất có duyên với nhau. Thân thế của hai người đều có vấn đề, dường như có mối liên kết bí ẩn nào đó chưa thể giải đáp.
Nghĩ đến đây, Tần Phong Hi bỗng cảm thấy chân mình vừa chạm vào một thứ gì đó kỳ lạ.
“Nước tràn đến đây rồi sao?” Nàng đứng lại, chỉ có Lệ Tử Mặc theo nàng qua đây. Nguyệt Vệ, Trần Thập, Tân Nghĩa, Đỗ Văn Hội... Đều ở lại phía sau.
Bây giờ hai người đã đến gần bờ hồ, cách hồ khoảng hai mươi mét. Hoa cỏ ở đây xanh tươi mơn mởn hơn ở ngoài rất nhiều.
Điều khiến nàng cảm thấy lạ là những bãi cỏ đã bị ngập nước.
Nước ngập khoảng một cm, cỏ bị ngâm trong nước, ướt nhẹp và mềm nhũn, làm ướt cả giày của nàng.
Lệ Tử Mặc ngước nhìn mặt hồ, nhíu mày: “Nước hồ không tràn bờ nên đây không phải là nước hồ. Vậy nước này từ đâu ra?”
Câu hắn vừa nói khiến mọi người đều sững sờ. Nước này từ đâu ra? Rõ ràng mấy ngày qua trời không hề mưa. Bình thường nếu đến một nơi hoang dã, thấy một vũng nước đọng trên cỏ thì sẽ không khiến bọn họ chú ý và tò mò, nhưng nơi này thì khác. Nơi này quá quái dị, sau khi nhiều người đã bỏ mạng, bất cứ chuyện gì xảy ra cũng cần lưu ý.
Vũng nước lớn bất thường này khiến mọi người rất khó hiểu.
Tần Phong Hi kiểm tra nước, ban đầu không phát hiện ra điều gì bất thường. Nước trong veo, không màu không mùi, chẳng khác gì nước trắng bình thường cả. Cây cỏ mọc trong vũng nước này cũng chẳng có gì đặc biệt. Nhưng nàng vẫn bảo mọi người lùi ra chỗ đất khô, hơn nữa còn cởi giày ra kiểm tra.
“Mọi người nhìn kìa, những thi thể trong hồ đang trôi đi” Tân Nghĩa bỗng chỉ tay về phía mặt hồ, la lên.
Bởi gì lúc này đang là ban đêm nên rất yên tĩnh. Vừa rồi Tân Nghĩa la rất lớn nên những người ở cách đó không xa cũng nghe thấy. Dù bọn họ mệt rã rời và mới ngồi xuống nghỉ ngơi nhưng đều đứng bật dậy.
Tất cả đều nhìn về phía mặt hồ.
Ban đầu những thi thể nổi lềnh bềnh đều tập trung gần bờ hồ, nhưng giờ đây chúng đang từ từ di chuyển ra giữa hồ. Mặc dù tốc độ rất chậm. nhưng chúng đang chuyển động.
Lệ Tử Mặc nhanh chóng nhảy lên giữa không trung, tung hai chưởng mạnh mẽ về phía mặt nước.
Âm!
Nội lực vô cùng hùng hậu, song chưởng vỗ vào mặt nước tạo ra những gợn sóng lớn trên mặt hồ.
Tần Phong Hi cũng phát hiện ra manh mối. Nàng nhanh chóng rút ra một ngân châm, tay lắc nhẹ, ngân châm như mưa bắn xuống mặt nước.
“Cô nương?” Trần Thập và mọi người không hiểu gì hết.
Tiêu Ngọc Dung không thấy rõ ràng mọi chuyện, bỗng sợ hãi hét toáng lên: “Ma da trồi lên rồi”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất