“Ta biết.” Tần Phong Hi thì thầm. Nàng không phải tự trách, nàng chưa bao giờ để tâm vào mấy chuyện vặt vãnh, nàng chỉ đau lòng mà thôi. 

Thực ra đây không phải lần đầu tiên nàng chứng kiến người bên cạnh mình chết đi, ở thời hiện đại cũng có, song nàng không muốn nhớ lại những ký ức đau thương đó. Nhưng sau những sự việc ấy, Tần Phong Hi luôn cố gắng học hỏi thêm nhiều thứ, mong muốn bản thân mạnh mẽ hơn, đủ sức tìm ra đường sống hoặc cứu cấp cho đồng đội khi đối mặt với nguy hiểm. 

Nhưng đây là dị thế, Tân Phong Hi không biết gì về loại độc này. Ngay từ đầu nàng đã cảm thấy có gì đó không ổn, luôn có một linh cảm xấu nên nàng mới trì hoãn ở bên ngoài lâu như vậy, hy vọng sẽ điều tra rõ ràng hơn, hiểu rõ những thứ ở đây hơn trước khi vào trong. 

Ai ngờ cuối cùng vẫn xảy ra chuyện. 

“Đám tắc kè hoa biến dị đó có độc, nhưng nếu chỉ bị chúng cắn thì có lẽ không sao. Vấn đề là khi bọn họ hít phải mùi hương của những đóa hoa khổng lồ trong rừng đá, hai loại độc tố sẽ phản ứng với nhau, kết hợp lại tạo ra một loại độc mới cực kỳ mạnh. Người phụ nữ mà Lăng Tử đang cũng đã bị tắc kè hoa cắn vào ngực, có lẽ vì vậy chất độc trong người nàng ta phát tác nhanh hơn và nặng hơn người khác. 

Tân Phong Hi nhớ lại lúc những người kia bị tắc kè hoa cắn đến nổi giơ chân lên trời, đặc biệt là người phụ nữ bị cắn vào ngực, nàng ta còn bị những người đàn ông trong nhóm bỡn cợt. 

Ai ngờ chưa được bao lâu, nàng ta đã biến thành thế này. 

Loại độc này sẽ tấn công vào não, xâm nhập vào ký ức khiến người ta trở nên hung dữ, tàn bạo. Độc tố xông lên mắt và ăn mòn cả mắt, làm cho mắt chuyển sang màu xanh lục. 

Bỗng nhiên Lư Đại Lực tiến tới, nghiêm túc nói với Tần Phong Hi: “Cô nương, từ nay về sau thuộc hạ sẽ nghe lời cô nương” Hắn ta không suy nghĩ nhiều, nhưng đã bị dọa sợ bởi cảnh tượng kinh hoàng vừa rồi. 

Nhớ lại lúc đầu mình là người đề nghị cứu đám người đó, Lư Đại Lực cảm thấy mình thật ngu ngốc, hoàn toàn không biết điều gì nên làm, điều gì không nên làm. Nhưng hắn ta đã quyết định một chuyện, rằng từ nay về sau chỉ cần nghe lời Tần Phong Hi là được. 

“Được.” Tần Phong Hi không nói gì nhiều, chỉ ra lệnh: “Ngươi dìu Trần Thập một đoạn đi” 

Lúc đầu khi đi qua xem xét tình hình, Trần Thập đã bị người phụ nữ đó cắn, nhưng may mắn là hắn ta né kịp, giơ tay lên cản nên chỉ trúng độc nhẹ, nhờ vậy Tần Phong Hi mới cứu được hắn ta. 

Lư Đại Lực lập tức nhận mệnh làm theo. 

Đồ Trí Dũng, Sư Gia và Hầu Tử vẫn còn thất thần, chưa thể nào thoát khỏi cú sốc tinh thần sau khi mất đi hai huynh đệ một lượt. Đặc biệt là Hầu Tử, hắn ta tự trách mình rất nhiều, bởi vì ban đầu Đồ Trí Dũng và Sư Gia khuyên răn Lăng Tử đừng cứu người phụ nữ đó, còn hắn ta lại ra mặt bênh vực Lăng Tử, hắn ta còn ra sức giúp Lăng Tử cõng người phụ nữ kia đi. 

Hồi trước Tiểu Trù từng đi theo Hiên Viên nên cũng có chút kiến thức và can đảm, song bây giờ nàng ấy cũng chỉ tái mặt, an ủi bọn họ bằng vài lời sáo rỗng, không có tác dụng gì. 

Thế nhưng lúc này, tại nơi hoang vu không một bóng người, bọn họ không có nhiều thời gian để bị thương, con đường phía trước vẫn phải bước tiếp. Bỗng nhiên biến cố lại ập đến. 

“Công tử cứu mạng!” Tiếng hét thất thanh đầy hoảng hốt của Tiêu Ngọc Dung vang vọng ở phía trước. Nàng ta lảo đảo chạy đến, dáng vẻ nhếch nhác vô cùng. Mái tóc xõa tung, những chiếc trâm cài và trang sức vốn ghim trên đầu không biết đã rơi ở đâu, quần áo xộc xệch, toàn thân bẩn thỉu. 

Từ xa Tiêu Ngọc Dung đã trông thấy Nguyệt đứng trên tảng đá lớn, nhận ra người đàn ông này là thị vệ của vị công tử tuấn tú kia bèn chạy đến khóc lóc kêu cứu với hắn ta. “Để họ lại đây, hỏi xem có chuyện gì xảy ra” Nguyệt nói với Đỗ Văn Hội. 

Vì vừa chứng kiến chuyện xảy ra với Lăng Tử, cộng thêm rất nhiều thi thể trôi nổi trên mặt hồ, mọi người đều trở nên cảnh giác, cẩn thận hơn bao giờ hết. 

Đỗ Văn Hội gật đầu, Nguyệt lại dặn dò: “Chú ý xem trên người bọn họ có vết thương nào không, hoặc mắt có chuyển màu không?” Sợ, bọn họ rất sợ! 

"Da." 

Bốn người quay trở lại, trong số họ có ba người đàn ông võ công cao cường, chỉ có mỗi Tiêu Ngọc Dung là phụ nữ yếu đuối, chỉ biết mấy công phu mèo cào. Điều này khiến mọi người cảm thấy kỳ lạ. 

Thông thường khi một nhóm người xa lạ gặp nạn, người phụ nữ yếu đuối, chạy chậm nhất nhóm, lại không biết võ công sẽ bị bỏ lại phía sau. Ba người đàn ông trong nhóm không phải là thị vệ Tiêu gia, tại sao bọn họ còn hộ tống Tiêu Ngọc Dung chạy về đây? 

Đỗ Văn Hội thấy bọn họ không có vấn đề gì mới cho phép bọn họ lại gần. Vừa chạy qua tảng đá lớn, Tiêu Ngọc Dung nhìn thấy nhóm của Tần Phong Hi và Lệ Tử Mặc mới thả lỏng, nàng ta ngã phịch xuống đất, nức nở khóc lóc. 

Tần Phong Hi thấy vậy thì cạn lời, không khỏi hỏi: “Tiêu Ngũ tiểu thư, ngươi vốn nhát gan lại không biết võ công, tại sao ngươi lại đến nơi nguy hiểm này làm gì?” 

Tiêu Ngọc Dung vốn là người phụ nữ rất giỏi đâm đầu vào chỗ chết, dù đang trong hoàn cảnh này vẫn tiếp tục đi trên con đường tự hại mình. Nghe vậy, nàng ta cho rằng Tần Phong Hi đang chế giễu và khinh thường mình, lại còn trước mặt người đàn ông mà mình thầm thương trộm nhớ, khiến nàng ta mất hết mặt mũi. 

Hơn nữa, Tiêu Ngọc Dung vốn đã vô cùng xấu hổ khi bản thân đã trở nên lôi thôi lếch thếch như vậy, do đó đã trút hết cơn giận lên đầu Tần Phong Hi. Tiêu Ngọc Dung đột ngột ngẩng đầu lên, lườm Tần Phong Hi rách cả mắt, giận dữ quát to: “Tại sao bổn tiểu thư đến đây thì liên quan gì đến ngươi? Ngươi thì có can đảm lại có võ công à, ta thấy ngươi cũng chỉ nhờ vả vị công tử đó bảo vệ mà thôi. Một người đàn ông trắng trẻo như ngươi, không biết dọc đường đã dan díu với bao nhiêu đàn ông để người ta bảo vệ cho mình rồi? Chỉ là một gã trai bao lấy sắc hầu người mà cũng dám tỏ ra cao quý ư?” 

Tần Phong Hi chớp mắt nhìn Tiêu Ngọc Dung, thầm bội phục nàng ta. 

Tiêu Ngũ tiểu thư, ngươi giỏi đâm đầu vào chỗ chết như vậy, rốt cuộc cha ngươi đã làm gì mới nuôi dưỡng ngươi trưởng thành an toàn được thế? 

Giờ Tần Phong Hi đã có người chống lưng, mà tính tình của người chống lưng đó lại rất tệ. Nếu đã có người ra mặt giải quyết, Tần Phong Hi sẽ không ra tay làm gì, chỉ lùi lại 

một bước nhường sân diễn cho hắn. 

Quả nhiên, Tiêu Ngọc Dung vừa dứt lời thì bỗng cảm nhận được áp lực lập tức đổ dồn vào đầu nàng ta, toàn thân lạnh lẽo. Nàng ta run rẩy, ngẩng đầu lên đối mặt với đôi mắt băng giá của Lệ Tử Mặc. 

“Ngươi nói ai dan díu với đàn ông? Ai là người lấy sắc hầu hạ người khác?” 

Bấy giờ Tiêu Ngọc Dung mới bối rối, nàng ta đã lỡ mắng luôn cả vị này rồi. Nhưng thấy Tần Phong Hi cười khẩy nhìn chằm chằm vào mình, vẻ mặt không hề hoảng loạn, đầu nàng ta bỗng nóng lên, không kìm được hét to: “Hắn ta vốn là người như vậy. Công tử anh tuấn phi phàm, khí thế ngời ngời, sao lại phải sủng ái một gã đàn ông? Công tử, Dung Nhi biết nhất định là Hi công tử đã quyến rũ ngài, mê hoặc ngài... 

Tiêu Ngọc Dung còn chưa nói xong thì bỗng một luồng sức mạnh khủng khiếp đập mạnh vào đỉnh đầu nàng ra. Giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai nàng ta: “Bổn Đế quân thích dan díu với hắn, thích hắn mê hoặc bổn Đế quân, ngươi cũng có tư cách gì ý kiến với hắn?” 

Ầm! 

Tiêu Ngọc Dung chỉ cảm thấy như bị một chiếc búa tạ đập mạnh vào đầu và cả trái tim, đầu đau nhói, trái tim như vỡ vụn, máu tươi ào ào tuôn ra khỏi mắt, mũi, miệng và cả lỗ tai. 

Nhưng trước đó nàng ta nghe được ba chữ khiến nàng ta như bị sét đánh ngang tai. 

‘Bổn Đế quân... 

Trên đời này chỉ có một người dám tự xưng như vậy, đó chính là người mà Tiêu Ngọc Dung luôn nghe nhắc đến trong mấy hôm vừa qua, người mà nàng ta muốn trao thân gởi phận. 

Phụt một tiếng, Tiêu Ngọc Dung phun ra một ngụm máu tươi. Nhưng ngay sau đó dường như lòng can đảm đã trỗi dậy trong con người nàng ta, Tiêu Ngọc Dung vùng vẫy hét 

lên. 

“Đế quân, Đế quân. Dung Nhi vì muốn tìm đồ vật cho ngài nên mới đến đây. Dung Nhi biết quả Thốn U ở đâu. 

Lệ Tử Mặc vốn định hành hạ Tiêu Ngọc Dung rồi mới kết liễu nàng ta, vì vậy hắn đánh ra một chưởng nhưng không lấy mạng nàng ta. Dám nhục mạ người phụ nữ của Lệ Tử Mặc hắn, sao xứng nhận được cái chết nhẹ nhàng chứ? Hắn muốn nàng ta đổ máu đầy đau đớn, gặm nhấm nỗi sợ hãi trước khi chết. 

Nhưng khi hắn định cách không chưởng thêm một phát thì một bàn tay trắng nõn thon dài đã chặn lại, áp sát vào lòng bàn tay hắn. Lệ Tử Mặc lập tức thu nội lực lại, nắm lấy bàn tay ấy, giận dữ nhìn người phụ nữ bên cạnh: “Nàng không sợ ta ngộ thương nàng à?” 

Còn dám tay không chặn lại chưởng lực mà hắn sắp đánh ra! 

Tần Phong Hi vốn không quan tâm đến sống chết của Tiêu Ngọc Dung nhưng khi nghe những lời cuối cùng của nàng ta, trong đầu Tân Phong Hi bỗng lóe lên một suy nghĩ. Có lẽ trong những lời nói đó ẩn chứa thông tin có giá trị, vì vậy mới ngăn cản Lệ Tử Mặc giết Tiêu Ngọc Dung. 

“Chàng nỡ làm ta bị thương sao?” Tần Phong Hi khẽ ngẩng đầu, liếc mắt đưa tình về phía hắn. Lúc nãy nàng nghe không sót bất cứ lời nào mà người đàn ông này mới nói, hắn nói thích nàng dan díu với hắn, thích nàng mê hoặc hắn, vậy nàng sẽ thử dan díu và mê hoặc hắn một lần xem sao. 

Nhưng ngay giây tiếp theo nàng đã hối hận, bởi vì có người không thể nào quyến rũ nổi. 

Vòng tay cứng như sắt siết chặt lấy eo nàng, hơi thở nam tính lập tức phả vào mặt. Tần Phong Hi vội vàng giơ tay ra ngăn cản Lệ Tử Mặc, sốt ruột nói: “Nghe nàng ta nói gì đi đã, nghe nàng ta nói gì đi đã” 

Nói đùa, nàng không muốn bị cắn trước mặt mọi người đâu! 

Lệ Tử Mặc hừ lạnh nhưng không làm gì nữa. 

Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, hắn ta sợ chủ tử sẽ chưởng chết Tiêu Ngọc Dung, bọn họ vẫn cần tra hỏi nàng ta. 

“Tốt nhất Tiêu Ngũ tiểu thư nên suy nghĩ kỹ xem cái gì nên nói, cái gì không nên nói” Nguyệt khá bất đắc dĩ, người phụ nữ này cứ luôn miệng mắng Tần Phong Hi, đúng là chán sống. 

Nếu không nhờ Tần Phong Hi ngăn cản, chắc chắn bọn họ không ai đủ sức ngăn cản được khi chủ tử muốn giết một người. 

Tiêu Ngọc Dung nằm sấp trên mặt đất, run rẩy không ngừng. Nàng ta rất sợ, vừa mới lượn một vòng qua quỷ môn quan khiến nàng ta sợ chết khiếp. 

Lần này Tiêu Ngọc Dung cảm nhận rất rõ sát ý lạnh lùng của Lệ Tử Mặc đối với mình. Người đàn ông này quá đáng sợ, nàng ta không dám thử thêm lần nào nữa. 

Tiêu Ngọc Dung lắp bắp, run rẩy kể lại mọi chuyện. 

“Đúng, đúng vậy, ta tình cờ nghe được một người phụ nữ nói chuyện với thuộc hạ của mình. Nàng ta nói rằng Đế quân Phá Vực nhất định sẽ cần đến quả Thốn U, khi đã có được nó, nàng ta sẽ nhờ Tiêu Quốc Cần ra mặt đưa ra yêu cầu với Đế quân. Lúc ấy ta chỉ nghĩ nếu mình tìm được quả Thốn U thì có thể... Có thể ở bên cạnh Đế quân hay không, cho nên đã nhờ Tiêu Quốc Cần dẫn ta đến đây” 

Tần Phong Hi nhướn mày, không ngờ Tiêu Ngũ tiểu thư dám mạo hiểm vì Lệ Tử Mặc, gần như bán mạng của mình: “Ngươi biết người phụ nữ đó là ai không?” 

“Ta không biết, ta chỉ vô tình nhìn thấy khi nàng ta ra khỏi phủ Tiêu Quốc Cần nên mới lén đi theo. Ban đầu ta cũng định bụng muốn xem đó là ai nhưng nàng ta đội mũ trùm, không thấy được diện mạo, chỉ có thể khẳng định một điều là nàng ta không phải người trong thành Nặc Lạp. 

“Nàng ta còn nói gì nữa không?” 

eyJpdiI6IjFOSTA0a0xTWUJ0d3BZUHlyMmk1RXc9PSIsInZhbHVlIjoiSGx4ZXNGXC9pWWY0UnVCeCtTMWhCakFoYlpvRHJkcnFZWEZVZVNTWU5HUUgzYjg1RFRmWm1zZ1owSWpwK2ZDdlJJTDUraEhhbGs2Y0h4NnRMaktySlVrVVlHQ2l3SUlJaHBMMnluakhBY1g5Q2xzdWZNWHpQeU95QkNHTHBZNUQxcCtKWUMxMDA0VExpcml6UUdqelFiK0ZXUUZxK2JkMnJ6MDZ0b3o3cEkzWVdzZ0M4c1RHeEU5R0VWaGgzSUhxQmZmT2hTNE9MY1hHXC9MY0tmRkJVNmxSdVE4S1NBYVdQRjVITFhVOTV1U0d1QkhzXC9PcytQV2I5Y2w2UTMwQk5pWGpXdWhTRDQ0em5zRkNXSEFiemtJZkE9PSIsIm1hYyI6ImFjM2U0N2MxN2VjNDlhODkxMjU4MTQ3MzljNWVhMTAyZjBlZjc3YmFkMTdhOWRlMjkwMWM2OTM0ZDVjN2QwZTIifQ==
eyJpdiI6IlpVRnhcL0twbzN4dWtXZlRiY0l3VllRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkM4XC9TN3FzUjI4ckkzTXRESkY5RTZaaFhCTUJYVkFnS1dHTmRrYkdFcHNCVEhxb0ZTZzR1NmRrR0I4M05rV3VoUzY0UGdrMFl4UWIyaG9MTytoOHZ0bVNFVHVUWXp2ZjZ2cTU5K1pRN2pMTHNZaXU3YmVlWGtNSUxBWno5M285VWx2czVsRHh2dVwvcTRtQklcL1Y4VGZVTXh5ZCs1a3dUV3lrN2FuS1d1VnZGd2hrNEJpZlJTK1Rld1JRUUxkdHRnS3o5YjJUUFFISFBoRENoVTc5RmhlRkdIK09tSW4yN295Mm9uT0x4YzBIRVV0U0Nsakoyb1wvVXY4S091eVFSKytvWmxJQnd0bjVlc0F4QTJMRGJQaTdPakpPT0tHYkI0STRJZk5aNWMxWm1mK1AzM2hTUGhzUWNSRm5udldEODBnMjFXZ0ZOdzFQTThLVDhMNzlTQnZXeTFuZUY3VkZTcFBmUm4zWTJPd2VaRVJrMzEyS0Vqck4weExsYkxYekY2OXhjWmUzMG5cLytIQVhCQTJEZVFjeE05Zz09IiwibWFjIjoiNWNjOTQwNjM0OTQyZDNmMzEwMzc0ODQwN2E3MGI1Y2M0MzRhZTNjZGRhZTMzMjFmOThkNDNkZTQ2NTI1NjllMSJ9

Vừa dứt lời, ánh mắt Tiêu Ngọc Dung sáng lên, chằm chằm nhìn Lệ Tử Mặc.

Advertisement
x