Tần Phong Hi và người của mình đã đi trước một đoạn khá xa, tạo ra một khoảng cách với nhóm của bọn họ. Sư Gia nhìn lại, vẫn cảm thấy không ổn. Đồ Trí Dũng cau mày quát: “Lăng Tử, công tử đã nói không cứu thì chúng ta sẽ không cứu, gọi không tỉnh dậy thì thôi, đi mau” 

“Ta chỉ cứu một mình nàng ấy thôi” Lăng Tử đáp, cúi người cõng người phụ nữ đó lên lưng. Cơ thể mềm mại của người phụ nữ áp vào lưng khiến hắn ta cảm thấy ngọt ngào 

và hạnh phúc vô cùng. 

Sức nặng của người phụ nữ này chẳng là gì đối với Lăng Tử cả. Hắn ta cười tươi rói, cõng người phụ nữ vội vã chạy tới: “Nhìn xem, ta cõng nàng ấy đi tới đi lui mà không có khó khăn gì hết” 

Hầu Tử tiến lại gần nhìn kỹ khuôn mặt của người phụ nữ, tặc lưỡi nói: “Lăng Tử, nói thật thì người phụ nữ này vô cùng xinh đẹp.” “Hầu Tử, ngươi tránh xa ra cho ta, không được sờ mó người ta” Lăng Tử cõng người phụ nữ cách xa hắn ta vài bước. 

Hầu Tử “xì” thành tiếng: “Nàng ta còn chưa trở thành thê tử của ngươi mà ngươi đã bảo vệ người ta như vậy, đúng là mặt dày” 

Lăng Tử mặt đỏ tía tai, cứng cổ nói: “Ngươi đừng nói bậy, cho dù nàng ấy không phải thê tử của ta thì ta cũng muốn cứu nàng ấy!” 

Tuy Lăng Tử thích người phụ nữ này, nhưng nếu người ta tỉnh lại mà không đồng ý gả cho hắn ta, hắn ta không thể ép buộc người ta đồng ý. Bây giờ bọn họ đâu phải là thổ phỉ, nếu dám cưỡng đoạt phụ nữ thì chắc chắn công tử sẽ không tha cho hắn ta. 

“Được rồi, được rồi, đi thôi” Hầu Tử cười hì hì. 

Đồ Trí Dũng thấy hắn đã cõng người phụ nữ lên lưng, giờ muốn bỏ lại thì có vẻ hơi tàn nhẫn nên chỉ đành thở dài: “Đi mau, nhóm công tử đã đi xa lắm rồi!” 

Bọn họ nhanh chóng đuổi theo. Con đường nhỏ ngoằn ngoèo như rắn, hai bên đường có khi trống hoác, khi lại đầy những tảng đá lớn phủ đầy dây leo xanh mướt. 

Đi thêm một đoạn, địa hình bắt đầu khá dốc, con đường cũng rộng rãi hơn trước. Hồi trước bọn họ đã đi xuống dưới lòng đất thế nên bây giờ địa hình bắt đầu lên cao cũng là điều bình thường. Nhưng bọn họ đi mãi mà vẫn không đuổi kịp những người đi trước, thậm chí còn không nghe thấy bất kỳ tiếng động nào. 

Tân Nghĩa nói: “Không biết bọn họ gấp gáp gì mà đi nhanh quá, giờ đi đâu mất rồi không thấy 

Vừa dứt lời, một tảng đá lớn nằm chắn ngang trước mặt bọn họ, che khuất tầm nhìn. Con đường rẽ ngoặt một cách đột ngột, lộ ra một đoạn đường ngắn, chỗ rẽ không hề có 

vật cản. Vì đã leo lên khá cao nên nếu nhìn từ đó xuống dưới, độ cao đủ khiến người ta bị ngã gãy xương. 

“Đỗ Văn Hội, cẩn thận một chút.” Tần Phong Hi cất cao giọng, nói với Đỗ Văn Hội đang đi ở trước mặt mình. 

Đỗ Văn Hội quay đầu lại, vừa định đáp lời thì sắc mặt đột ngột thay đổi, lớn tiếng kêu lên: “Kia là ai vậy, tại sao lại cõng theo một người phụ nữ?” 

Lúc này hắn ta đứng ở cuối cùng, từ đây nhìn xuống bên dưới, đúng lúc thấy nhóm của Lăng Tử đang đi ở cuối đội ngũ. 

Nghe vậy, Tân Phong Hi lập tức xoay người nhìn ra đằng sau, song vì Lư Đại Lực quá cao lớn nên đã che khuất tầm nhìn của nàng. 

“Lư Đại Lực, tránh ra cho ta, ai đang cống người phụ nữ kia vậy?” 

Nàng nhớ rất rõ nhóm Đồ Trí Dũng đi ở sau cùng, nhưng không biết trong năm huynh đệ bọn họ ai mới là người cũng phụ nữ trên lưng. 

“Cô nương, để thuộc hạ đi xem thử.” Trần Thập chủ động nhận việc. 

Tần Phong Hi gật đầu. 

Trần Thập xoay người, chen qua bên cạnh Lư Đại Lực. 

Lệ Tử Mặc không để ý đến những gì đang xảy ra phía sau. Hắn nhíu mày, nhanh chóng bước tới, khi đến khúc cua ngoằn ngoèo không có vật cản đằng trước, hắn nhẹ nhàng ló đầu ra nhìn xuống bên dưới. 

Dưới đó là những măng đá nhọn hoắt, xếp san sát nhau, che khuất tầm nhìn bên dưới. Nhưng hắn vẫn ngửi thấy mùi máu thoang thoảng bốc lên từ phía dưới. 

“Mọi người đề cao cảnh giác, có gì đó là lạ. Hắn nặng nề cảnh báo mọi người. 

Đỗ Văn Hội và những người khác lập tức đề cao cảnh giác. 

"Á!" 

Một tiếng thét chói tai bất ngờ vang lên ở đằng sau đội ngũ, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đằng trước. Mọi người đều giật mình quay đầu lại, nhưng vì vóc dáng Lư Đại Lực quá vạm vỡ nên đã che khuất tầm nhìn của người đằng trước, khiến họ không thấy tình hình ngoài sau. 

Lệ Tử Mặc ôm eo Tần Phong Hi, nhẹ nhàng nhảy lên tảng đá lớn gần đó, cuối cùng cũng nhìn rõ được tình hình phía sau. Nguyệt cũng nhảy lên, nhưng khi hắn ta xoay người, khóe mắt liếc thấy một cảnh tượng bên kia tảng đá thì không khỏi rùng mình. 

“Chủ nhân!” 

Lệ Tử Mặc chưa kịp hoàn hồn sau khi thấy tình hình đằng sau tảng đá, giờ nghe thấy tiếng gọi của Nguyệt, hắn bèn quay đầu lại, thấy Nguyệt đang chỉ về phía trước. 

Hắn nhìn theo hướng ngón tay của Nguyệt. 

Đó là một hồ nước khổng lồ, đẹp không từ nào tả hết. Giống như một viên ngọc bích khổng lồ được đặt trên một tấm thảm màu rực rỡ, mặt hồ gợn sóng lăn tăn, hơi nước lượn lờ trên mặt hồ, hoa thơm rực rỡ nở rộ ven bờ, tựa như tiên cảnh. 

Nếu không có những thi thể đang trôi lềnh bềnh trên mặt hồ! 

Đúng vậy, từ bên kia trải rộng đến gần phía họ đang đứng có rất nhiều thi thể trôi nổi trên mặt hồ. Vì khoảng cách khá xa nên bọn họ không nhìn rõ đó có phải là những người đã tới trước hay không. 

Hơn nữa bọn họ cũng không thể đếm xuể có bao nhiêu thi thể. 

Bỗng nhiên có khoảng ba, bốn người chạy tới từ khúc ngoặt đằng trước, trong đó có một người phụ nữ vừa chạy vừa khóc lóc thảm thiết: “Ta muốn quay về, ta muốn quay về. Ta không muốn ở lại nơi quỷ quái này thêm giây phút nào nữa!” 

“Là tiểu thư Tiêu gia. Nguyệt nói. 

Cả đằng trước lẫn đằng sau đều xảy ra chuyện bất thường khiến trái tim mọi người đều vọt lên tới cổ họng. 

Tần Phong Hi đã nhìn thấy tình hình đằng sau tảng đá lớn trước khi nhảy lên nó, nàng bay ngược trở lại. Nàng khẽ điểm mũi chân lên vai Lư Đại Lực, mượn lực bay vụt qua đến bên cạnh Trần Thập. Song nàng chưa kịp chạm đất thì đã nhanh tay nắm lấy cổ áo của hắn ta, kéo mạnh hắn ta lên rồi cùng nhau lùi lại phía sau mới đáp xuống đất. 

Trần Thập trợn tròn mắt. 

Tân Nghĩa cũng lao tới, nhặt thanh kiếm ở bên cạnh đám người đã bất tỉnh đằng trước, sau đó định đâm kiếm vào ngực Lăng Tử. 

“Ngươi làm gì vậy?” Hầu Tử mạnh mẽ lao tới, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, hắn ta vội bắt lấy thanh kiếm. Lòng bàn tay bị cắt rách, máu tươi chảy ròng ròng xuống mặt đất. 

“Thả ra, ngươi bị điên rồi à?” Tân Nghĩa giật mình. 

Hai mắt Hầu Tử đỏ hoe: “Ngươi mới bị điên đó. Hắn ta là huynh đệ của ta, ngươi dựa vào đâu đòi giết hắn ta? Dựa vào đâu?” 

Tân Nghĩa chỉ vào Lăng Tử, giận dữ quát: “Ngươi nhìn dáng vẻ của hắn ta bây giờ đi. Cô nương đã nói không được cứu những người đó, tại sao các ngươi không nghe? Tại sao không nghe lời cô nương?” 

Tần Phong Hi không để ý tới bên này, nàng đang nhanh chóng châm cứu cho Trần Thập. Hai mươi mấy châm bạc dài óng ánh trong tay nhanh chóng được ghim vào đầu và ngực hắn ta. 

Nàng không quay đầu lại, nghiến răng nghiến lợi, giọng điệu lạnh tanh: “Tân Nghĩa, giết hắn ta!” 

“Thuộc hạ tuân mệnh. Tân Nghĩa lập tức căng mặt, quát lớn với Hầu Tử: “Buông ra.” 

“Ta không buông, ta không buông, dù Lăng Tử có biến thành thế nào đi chăng nữa, hắn ta vẫn là huynh đệ của ta... Hu hu.” Hầu Tử gào khóc nức nở. 

Đồ Trí Dũng và Sư Gia đứng chắn phía trước Lăng Tử, bảo vệ hắn ta. Nhưng trước mặt bọn họ còn có một huynh đệ khác của Lăng Tử, một người luôn im lặng ít nói, cũng là người được Lăng Tử coi như đệ đệ ruột thịt từ nhỏ. 

Trước khi đi theo nhóm Đồ Trí Dũng, Lăng Tử và Tiểu Bạch vẫn sống nương tựa lẫn nhau. Tiểu Bạch có làn da trắng trẻo hơn Lăng Tử rất nhiều, vì vậy nhóm của Đồ Trí Dũng thường gọi hắn ta là Tiểu Bạch. Tiểu Bạch là người đầu tiên trong nhóm phát hiện ra sự khác thường của Lăng Tử. 

Lúc này, Tiểu Bạch run rẩy gọi Lăng Tử: “Ca... Ca, ta là Tiểu Bạch, huynh còn nhận ra ta không?” 

Hai tai của Lăng Tử đều bị cắn đứt, máu me be bết dính khắp gương mặt và vai của hắn ta. Hai mắt của Lăng Tử đã chuyển sang màu xanh lá đậm, tròng mắt biến mất không thấy đâu nữa, nhìn chằm chằm về trước, đôi mắt kia không còn là mắt người nữa mà giống hai viên đá thì đúng hơn. 

Người phụ nữ vốn hôn mê trên lưng Lăng Tử giờ đã tỉnh lại, hai tay đặt trên vai Lăng Tử, miệng đầy máu tươi. Đôi mắt của nàng ta cũng có màu xanh lá cây, ánh mắt đờ nở một nụ cười ngớ ngẩn, máu tươi nhuộm đỏ cả hàm răng. 

Đúng lúc này, người phụ nữ bất thình lình há miệng cắn mạnh vào vai Lăng Tử. 

Nhưng dường như Lăng Tử không cảm thấy đau đớn, vẫn tiếp tục cõng nàng ta bước về phía trước. Tiểu Bạch run rẩy dữ dội, nhưng vẫn nhất quyết đứng yên một chỗ: “Ca, ta 

là Tiểu Bạch đây, huynh còn nhớ ta không.. 

Còn chưa dứt lời, Lăng Tử bất thình lình lao tới, ôm chặt đầu Tiểu Bạch, há miệng định cắn vào tai trái của hắn ta. 

“Tiểu Bạch!” 

Đồ Trí Dũng và Sư Gia hét to, mỗi người nắm lấy một cánh tay của Tiểu Bạch muốn kéo hắn ta ra lùi lại, nhưng Lăng Tử ôm đầu Tiểu Bạch quá chặt, bọn họ không thể kéo ra được ngay. 

“Lăng Tử, buông tay, ngươi mau buông tay ra. 

Đôi mắt của Đồ Trí Dũng và Sư Gia đỏ ngầu. Bọn họ không muốn ra tay với Lăng Tử nhưng cũng không thể bỏ mặt Tiểu Bạch bị hại. Nhìn hai huynh đệ từng nương tựa nhau giờ lại tàn sát lẫn nhau, trái tim bọn họ như bị bóp nghẹt. 

Tân Nghĩa đá văng Hầu Tử ra ngoài nhưng Hầu Tử lại lao tới ôm chặt lấy chân hắn ta: “Không được giết Lăng Tử, không được giết Lăng Tử!” 

"Á." 

Tiểu Bạch đau đớn hét to. 

Lăng Tử đã cắn đứt một bên tai của Tiểu Bạch rồi phun ra ngoài. 

Hầu Tử nhìn cảnh tượng này thì sững sờ, như mất hồn mất vía. 

“A a a. Tiểu Bạch rơi nước mắt lã chã, cố gắng quay đầu lại: “Nghĩa ca, kiếm... 

Hắn ta biết rõ không ai trong số mấy huynh đệ này nỡ ra tay. 

Tân Nghĩa cũng nghiến chặt răng, không phải hắn ta không có tình cảm gì với năm huynh đệ nhà Đồ Trí Dũng. Bọn họ đã sống cùng nhau lâu như vậy, sao không có tình cảm gì được chứ? 

Tân Nghĩa quay đầu nhìn Tần Phong Hi đã rút ngân châm xong, đang chậm rãi đứng dậy, còn Trần Thập vẫn chưa tỉnh lại: “Cô nương, hắn ta..” 

Tần Phong Hi lắc đầu, nhìn Lăng Tử ôm chặt đầu Tiểu Bạch và định cắn tiếp tai còn lại của hắn ta, lòng bỗng buồn bã và đau thương không nói thành lời. 

“Ta không cứu được. 

Tân Nghĩa nghiến răng, vượt qua Sư Gia, nhét mạnh thanh kiếm vào tay Tiểu Bạch rồi quay mặt đi. 

Tiểu Bạch nắm chặt thanh kiếm, cắn răng, dứt khoát đâm mạnh vào bụng Lăng Tử. Sau đó Tiểu Bạch ra sức rút kiếm ra, chém mạnh về phía cổ người phụ nữ đang bám trên lưng Lăng Tử. Nhưng vì đây không phải là bảo kiếm nên không đủ sắc bén, Tiểu Bạch cố hết sức chém xuống khiến lưỡi kiếm mắc kẹt trong cổ người phụ nữ, dù có cố gắng thế nào cũng không rút ra được. 

“Ca!” Tiểu Bạch vùng thoát khỏi tay Đồ Trí Dũng và Sư Gia, ôm chặt lấy Lăng Tử và người phụ nữ nọ, vừa kêu lớn vừa đẩy mạnh cả ba về phía khoảng không bên cạnh, ôm cả ba cùng nhảy xuống vách núi. 

“Tiểu Bạch!” 

“Lăng Tử!” 

Tiếng gào đau đớn vang vọng. Tần Phong Hi nhắm mắt lại. 

Đây là cái giá mà Lăng Tử phải trả, có những cái giá không thể nào trả nổi. 

eyJpdiI6ImllN1B5Zm04SDgwRytQaDBZNHhWWmc9PSIsInZhbHVlIjoiXC9XT3JkUEo4SkxrNFFXd1lnSDg3RXRwOG81K0YwajNPVHlNSU9jamNMZUV1ZHdxZ3lNS2MybXlSWTVlc2tGbU9pSW56aTB4TTFaZlFrZjJpelBuRWI5bDRDcVpEZE9BZEhpZVhXN0ppUEFzdUp2UkpQVGUzRzdTZ2swbWJXeHZ6S1hnRWdGSG0xUjcxRGZLdURNeENYaEZOSCtncFlsT2lZRkRZTEM3M3dhcmRmc2RZUHNVT21zK2ZpY1kyR2dhZjRRU3J6NlVNMEVsOVRMTkExTFFpSkFYVzJGV0R4WGY0ZU1wcVZQa2t6aTFMNFd0bzhudjZoMnJ5czdSa0E2TzRQbE53SVc5VXNpYnJHY3hLMjc5UEF6cExnZFpVQlRPWHVCXC9kQmdYWmxwMktJZG90eVA2b0ErRllUdldOSXZPRjZpQ0lxbWpESm9cL0JyRVk0SU5BakdpY2U2QUU1M3hPMWJlOGtpXC9oMlRUZFhuWERXZ2FBSDlTQmU3QlJOQXdUenBMWllsRzZmRFFyTmtlS25Wdjlaczg4SFF1RU5tWko2MmpBU2Z1aFNKN0pwZyswZFNjNmdqamxCQllocmY1c0ZSWnAwa3BwTTBHem9OcDlySnIwa0xSOUhIMUZjMkJpSFBCWGtrbmlXd1hvQkQ0Q2Qxak1vRlF3SWhFdUhJQWs4R0VBMjQyaHp0aUUwejV4dnhGaUd6R25cLzNZQ1V4OFwvNVYwWmZMXC9tQ2x6XC9cL3pFbGlyYXl3ODN1TVRqa0MzVndHNmlIdUNRS1M4Vjd6UEsra0hzU0ZjdnFXcmlXTnVQSG40RFZXcThTdTh1QlZkY0h4OXlsWGZvSytcLzZPUEs1R2tLbm9qRnJGQ0diaXVnckYrMURIVWJZQmhsMHdqaTVPbmVXTFA3VVdaQkVjQ21ieWhMaGc2WFJuQ1lra1NsaFMzeGNoa0l4UEpKcFN3eFVyd0pseE80MnFBV2VCd0VSMFIxSldtZU01aFRXQUU4VmJsem40U3ZnN0ZDS1QwT0gxbiIsIm1hYyI6IjRkMWZlOTJjZTYwNDhjZDIxYmM3MWJjZGNiYTExYzc0MTJlMDc5ZGQzM2RjYzcxZGZmOGQ3ZjYyZGJhMTM2ODYifQ==
eyJpdiI6IlhsK04wXC85bHk5Z2ZzMjMza29UbDVRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlhYcGZYNzdOTWoySDR4T3RDZ2RWeTRCXC9VMVowRmpIVnl6Y0ZKdldxRnlPU2Zjem9TXC9BWVJjSkRYXC9qbGFlQm9RUjdRQTRCVDdnVnhvbGtzOFJPWGpST0pON0FEQXZiQjdrbnVBZVpvc1wvVmxac2pzbXFwcjhOQjJRZFZzUTREd1lkOGtiSTk5Y05wcytVaHlXaVdCRmowcE1pUEhVNFAwZCtxY1wvYUNKZTdhU09FMitVc2dxXC9ZYk5lS1VKRFpYSnRadzYzNnpEK0dKTFhMN0VkeUxIaktOS0FTWlY4NVwvMU5XY092YkZodGdnPSIsIm1hYyI6IjQ3MjI0MmI3NTFiMDBlZjlhNjRkNDBmZWI2NzE3ZDIzMmE1N2U1NDNmZWQ2ZjRkMDlkOWFiNzQxZjM3MzZhODQifQ==

Hắn còn nghĩ rằng đám người Tần Phong Hi thu giữ quá tùy ý, không có kỷ luật. Nếu không có lần này thì cũng sẽ có lần khác, giờ nhận lấy bài học đắt giá như vậy sẽ khiến những người còn sống nhớ mãi suốt cuộc đời.

Advertisement
x