CHƯƠNG 270: MỘT BIỂN NGƯỜI DƯỚI HOA 

Lệ Tử Mặc đang nhíu mày nhìn con tắc kè, nghe nàng nói vậy thì ngẩng đầu lên, khẽ liếc nàng: “Gọi là phu quân cũng được” 

“Không gọi” Tần Phong Hi quay đầu lại. “Phu quân”, “nương tử”, nghe chẳng khác nào đang hát tuồng vậy. 

Lệ Tử Mặc tiến lại gần nàng, đột nhiên giơ con tắc kè hoa lên: “Nàng xem, thứ này chưa chết” 

Tần Phong Hi ngẩn người, nhanh chóng quay đầu lại, nhưng không ngờ Lệ Tử Mặc đã cúi xuống đợi sẵn, thế là hành động quay đầu làm nàng trông như chủ động hôn hắn. Đôi môi của hai người chạm vào nhau, vị trí vừa vặn. 

Trong thoáng chốc, Lệ Tử Mặc cảm thấy thế giới trở nên thật tươi đẹp. 

Nỗi bực dọc và tức giận mà hắn phải chịu suốt cả một ngày bỗng chốc tan biến một nửa. Hắn cảm thấy khó hiểu, tại sao lại như vậy? Sự tiếp xúc mềm mại này giúp tâm trạng của hắn tốt lên, nhưng hắn cũng cảm thấy khó chịu vì sự thay đổi cảm xúc đột ngột này, khiến sắc mặt của Đế quân lúc này trở nên vô cùng kỳ lạ. 

Tân Phong Hi cũng có chút rối loạn. Chủ yếu là nàng thực sự không ngờ Lệ Tử Mặc sẽ chơi chiêu này!!! 

Đây chẳng phải là hành động của những người đàn ông thích chơi lãng mạn sao? Để một người lạnh lùng, ít nói như Lệ Tử Mặc làm chuyện này, nàng hoàn toàn không tiêu hóa nổi. 

Hai người giữ nguyên tư thế đó khá lâu không nhúc nhích. 

Sau đó, khi Lệ Tử Mặc đã tỉnh táo lại, hắn hé môi để lộ hàm răng trắng, cắn nhẹ lên môi nàng một cái, cắn... một cái! Cắn! Không mạnh, nhưng đủ để in hằn một hàng dấu răng trên mỗi nàng, chắc chắn sẽ đau. 

Tân Phong Hi vừa bị sự dịu dàng của hắn làm cho bất ngờ, chưa kịp phản ứng thì hành động tiếp theo của hắn lại là cắn nàng. Cắn nàng!!! Cảm giác đau nhói trên môi khiến nàng lập tức đẩy Lệ Tử Mặc ra, tức giận trừng mắt nhìn hắn và hét lên: “Chàng là chó à?!” 

Trời đất, muốn lãng mạn thì phải làm cho đàng hoàng chứ! Sau khi hôn nàng, chẳng phải hắn nên dịu dàng nói một câu đại loại như “Phong Hi, ta rất thích nàng” sao? 

Làm gì có chuyện sau đó là cắn người! 

Làm gì có chuyện như vậy! 

Nàng không phục, tuyệt đối không phục! Chỉ thiếu điều hét lớn: Vương Triều, Mã Hán, Trương Long, Triệu Hổ! Mau kéo kẻ kia đi xuống dạy dỗ đàng hoàng cho ta! 

Ánh mắt Lệ Tử Mặc thăm thẳm như biển sâu, khóe môi khẽ cong lên, không kiềm được mà hiện lên một nụ cười. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng lướt qua vết cắn trên môi nàng, cất giọng trầm thấp: “Có dấu này rồi, để xem ai dám tranh với bổn Đế quân nữa. 

Tần Phong Hi: “... 

Nàng quay đầu lại, chỉ thấy đám người không còn nhổ cỏ nữa mà lại đang hái hoa. Hái mãi hái mãi, hoa vốn đã ít rồi, nay lại bị bọn họ hái gần hết. 

Nguyệt nhìn nàng một cách ai oán như muốn trách móc giây phút quan trọng mà họ còn dây dưa âu yếm, trong khi quả Thốn U sắp bị người khác hái mất. 

Không không! Âu yếm cái khỉ gì, rõ ràng nàng bị cắn cơ mà! 

“Khụ khụ!” Nàng khẽ hằng giọng, quyết định bỏ qua chuyện vừa rồi: “Chàng nói con tắc kè này chưa chết?” 

Nàng nhìn vào con tắc kè trong tay Lệ Tử Mặc, lúc này mới nhận ra dưới cổ nó vẫn còn nhịp thở rất nhẹ. 

Quả nhiên là chưa chết! 

“Chỉ là hôn mê thôi.” Lệ Tử Mặc đưa nó đến trước mặt nàng. 

“Cầm lấy, đừng nhúc nhích, để ta xem thử. Những loài như rắn, sâu bọ, hay xác sống, Tân Phong Hi đều không thích, trời sinh đã không ưa, cũng không thể khắc phục được nỗi sợ hãi. Khi gặp nguy hiểm, nàng có thể giết, nhưng nếu không phải chuyện sinh tử thì nàng vẫn muốn tránh xa. 

Nàng rút ra một cây châm bạc, nhanh chóng đâm vào cổ con tắc kè rồi rút ra xem. Không thấy dấu hiệu đen xanh nào, chỉ là một lớp phấn hồng nhạt. 

Lệ Tử Mặc khẽ nhíu mày: “Đây là gì?” 

Tân Phong Hi đáp: “Một số loại dược liệu gây ảo giác thường tạo ra màu sắc khác nhau. Nhưng nàng chưa thấy màu phấn hồng đẹp thế này bao giờ. 

Có vẻ như không phải độc dược chết người, nhưng kết luận này nàng chưa dám khẳng định vội. Nơi này quá kỳ lạ, vả lại nàng vẫn chưa hiểu rõ hết, nên thà chậm một chút, tìm hiểu kỹ lưỡng, cẩn thận rồi mới hành động còn hơn là vội vã bước vào chỗ nguy hiểm. 

Quả Thốn U quan trọng hay mạng sống quan trọng? 

Được rồi, cả hai đều quan trọng, nhưng phải bảo toàn tính mạng trước rồi mới nghĩ đến việc lấy đồ. 

Lệ Tử Mặc nhìn qua một lượt, nói: “Mấy con tắc kè này dường như đều đang từ bụi hoa đằng kia chạy đến chỗ bụi hoa trước mặt” 

Cả hai tiến tới gần, ngạc nhiên phát hiện thêm vài con tắc kè khỏe mạnh sống động trên bụi hoa kia: “Sao mấy con này lại không sao?” 

Trong đầu Tân Phong Hi chợt lóe lên một tia sáng: “Ta hiểu rồi. Hoa bên kia đã bị phá hủy hết, chúng không còn nơi nào để trú, phải bò đến đây, nhưng trên đường đi không chịu nổi nữa nên ngất xỉu. Còn mấy con bò nhanh hơn thì vẫn còn sống. 

Nguyệt bước tới, ngạc nhiên nói: “Ý người là những bông hoa này có thể giải được dược tính?” 

Tần Phong Hi gật đầu: “Hơn nữa, loại dược này có lẽ không phải lúc nào cũng xuất hiện. Nếu không, bọn tắc kè này đã rời đi từ lâu, chẳng dại gì ở lại đây mãi. Có thể trong vài ngày qua, nơi đó mới xuất hiện một thứ gì đó gây ra mê hương, khiến chúng tạm thời tìm nơi trú ẩn. Nàng chỉ vào bông hoa lớn như cái bát. 

“Vậy vì sao mấy người vừa vào bên trong lại không bị ảnh hưởng?” Đỗ Văn Hội nhịn không được thắc mắc. 

Tần Phong Hi đảo mắt: “Làm sao ngươi biết họ không sao? Tắc kè nhỏ, sức đề kháng với độc tố kém, chỉ cần ngửi chút ít đã trúng độc. Còn những kẻ vừa vào đều là cao thủ, chỉ hít một ít chưa chắc đã ảnh hưởng. Nhưng các ngươi đừng quên, mê hương từ bên kia bị gió thổi qua đây, ở đây có thể không sao, nhưng nếu bước tiếp đến gần nơi phát ra mê hương thì sao?” 

Mọi người đều trở nên căng thẳng. 

“Thuốc giải của nàng không có tác dụng à?” Lệ Tử Mặc hỏi. 

Tần Phong Hi lắc đầu: “Một số loại mê hương không phải độc dược, thuốc giải hiện tại của ta không thể giải được. Tuy nàng có loại thuốc có thể khắc chế, nhưng không mang theo bên người. 

“Những bông hoa này có tác dụng” Lệ Tử Mặc nói. 

“Đúng thế.” Tần Phong Hi ngắt một bông hoa, đưa lên mũi ngửi thử. Hương hoa nhẹ nhàng, phấn hoa màu vàng nhạt lan tỏa một mùi hương thoang thoảng. Có vẻ chính phấn 

hoa này mới là thứ có tác dụng. 

“Các ngươi tự mình thu thập phấn hoa đi. Khi tiến vào nếu có gì bất thường, hãy hít phấn hoa này, đừng ăn” Nếu ăn được thì đám tắc kè kia đã ăn rồi. 

Mọi người vội vàng cắt vải, cẩn thận thu thập phấn hoa, gói thành những túi nhỏ cất vào người. Tần Phong Hi còn yêu cầu họ hái thêm hoa mang theo: “Dùng để đánh lạc hướng người khác cũng được. Dù sao phấn hoa hữu dụng đã bị họ lấy hết. 

Chuẩn bị xong, cả nhóm mới bước vào con đường hẹp. 

Con đường hẹp không dài, chỉ một lát là mọi người đã đi qua, lối ra còn hơi uốn cong. 

Lần này, Đỗ Văn Hội dẫn theo thuộc hạ đi ở phía trước, vừa bước đến lối ra, Đỗ Văn Hội đã không nhịn được mà hít sâu một hơi. 

Những bông hoa bên kia lớn như cái bát to đã khiến họ cảm thấy rất kỳ lạ rồi, nhưng so với những bông hoa phía trước thì những bông hoa này thật sự quá nhỏ bé! 

Cỏ xanh um tùm, một con đường nhỏ uốn khúc hiện ra, ở phía trước là một khu rừng đá, bên trong khu rừng đá thỉnh thoảng có vài bông hoa, mỗi bông hoa đều đơn độc, chỉ có một bông nở ra thôi. 

Bông hoa đó màu hồng, khi nở rộ, bông hoa lớn gần bằng vòng tay của một người đàn ông trưởng thành, cánh hoa xếp chồng lên nhau, không thể đếm được có bao nhiêu cánh. 

Bông hoa ấy mang một vẻ đẹp kỳ lạ. 

Khi gió thổi qua, hương vị ngọt ngào trong không khí lại càng trở nên nồng nàn hơn. 

Lý do khiến họ chết trân chính là ở dưới những bông hoa đó, có rất nhiều người nằm la liệt, có vài người thậm chí còn chồng lên nhau. Trong khu vực này ít nhất cũng có gần trăm người! 

Bên cạnh những bông hoa mang vẻ đẹp kỳ lạ, có một đám người nằm đó, khung cảnh này thật sự khó lòng diễn tả bằng lời. 

“Ngửi phấn hoa đi” Tần Phong Hi lập tức nói. Hơn hai trăm người, trong đó đã có một nửa ngã xuống ở đây, không biết phía sau còn có bao nhiêu người sẽ ngã xuống! Nơi có bảo bối thường đi đôi với nguy hiểm không xác định, điều này thực sự có thể coi là kiến thức thông thường. Nhưng nhiều lúc, sự tham lam đối với bảo bối hoặc tự đánh giá bản thân quá cao thường khiến con người mù quáng. 

Mọi người vội vàng lấy phấn hoa ra, đồng loạt hít vào mũi. 

“Đi thôi” Lệ Tử Mặc trầm giọng nói. 

Họ đều nhanh chóng bước đi, vội vàng tiến về phía trước. 

Lư Đại Lực bỗng nhiên lớn tiếng hỏi: “Không cứu họ sao? Nếu không cứu thì họ sẽ chết mất!” 

Đồ Trí Dũng và những người khác cũng sững sờ. Những người này vẫn chưa chết, vẫn còn sống. Hơn nữa, biểu cảm của họ cũng không có vẻ đau đớn, có người thậm chí còn mỉm cười, một số người rất bình tĩnh, giống như đang ngủ vậy. 

Tiểu Trù do dự một chút, hỏi: “Liệu có thể gọi họ tỉnh dậy không?” Họ quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức giống như chỉ cần gọi một tiếng hoặc lay nhẹ là họ có thể mở mắt tỉnh 

dây. 

Tần Phong Hi nhìn sang Lệ Tử Mặc: Có cứu không? 

Lệ Tử Mặc vòng tay ôm lấy eo nàng, lạnh lùng nói: “Tiếp tục đi. 

Những người này không hề quen biết với họ, lại còn có thể là đối thủ tranh giành quả Thốn U, cứu họ để làm gì? Hơn nữa, nếu gọi mà họ tỉnh dậy được thì để họ ngủ thêm một chút cũng không sao, đợi có động tĩnh tự nhiên sẽ tỉnh. Nếu gọi mà không tỉnh, cứu cũng có tác dụng gì? Lãng phí thời gian mà thôi. 

Hơn trăm người này có lẽ là nhóm đầu tiên vào đây, có họ ngã ở đây, những người đến sau tự khắc sẽ cẩn thận hơn, có thể có người mang thuốc, có người có thể nhịn thở, chắc chắn sẽ có người đã qua được. 

Mọi người không nói thêm gì nữa, vội vàng tiến lên. 

Đồ Trí Dũng đi được một đoạn thì cảm thấy không ổn: “Lăng Tử đâu rồi?” Năm huynh đệ bọn họ lúc nào cũng có nhau, giờ đang đi thì thiếu một người. 

Sư Gia cũng ngẩn ra, theo phản xạ quay lại, vừa lúc thấy Lăng Tử đang ngẩn ngơ đứng trước một người phụ nữ dựa vào một viên đá lớn, đang ngắm nhìn nàng ta. 

Hắn ta vừa định gọi thì Lăng Tử đã quay đầu lại, lớn tiếng nói với họ: “Các huynh đệ, ta chỉ thử cứu một người được không? Cô nàng này xinh đẹp quá, lỡ có mệnh hệ gì ở đây thì thật đáng tiếc! Ta cứu nàng ấy, biết đâu nàng ấy sẽ vui vẻ làm vợ ta!” 

Lăng Tử không có khuyết điểm nào, chỉ có điều nhìn thấy phụ nữ xinh đẹp là có phần mất bình tĩnh. 

Sư Gia vô thức cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng Hầu Tử lại kéo hắn ta lại: “Cứ để hắn thử xem. 

Sư Gia đành nuốt lời ngăn cản vào trong. 

Lăng Tử bước về phía người phụ nữ, đưa tay vỗ vào mặt nàng ta: “Cô nương, cô nương? Mau tỉnh dậy, ở đây không thể ngủ được đâu, nhanh lên nào” 

eyJpdiI6ImJGNHBTeXhMdlRwekQ0eHdVRHVEUEE9PSIsInZhbHVlIjoib1VqeG84TUpwWVNMaU56aUhRaDVoY0JsTFRXRVVkazV3QldwWVZMb2h4V3Jua2h2V0JPNUdpeUpwMjJlNTRRXC9ueTRBeHNaMzE3ZkRSdFlGWWo0ZzlqTzJXT1BxTkFhVGJKKyttdG5qR3ZPZUpZSVBjRGxRTkJNZTMwclRyOWxTaUplZkk2YWlKNCtVamIyUDhUNWV6RW9TVjE4N1hhb3F0SXRVRWRzeHZQQT0iLCJtYWMiOiJiOWUzMGEwNDFiYTJiNWVjMDAxNWU0ZmViZTQyNDVmNDFkYjUzZjU2OTM4ODEzMTcyMWE0YTljYzQwZGQ2YzdlIn0=
eyJpdiI6IlBOOUFkYm00aWNcL0Q4U0w0Y2NXSDJRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IllyWFBZanNLUzFvWmJJWFFmam1adE5TYXpMYXR1YzdYamJuVlowc0NpekJJMXhlQ1hRVWxtdnM4WWludW1VOWlhbTVuaXFETE5YMEJmeG9RSjVETGNnR0VBd3MzaE52SXhPbG4yXC9idmZ3bkxzazY4VmZZOGMyTDB0bzA1MWlPd1dxXC9XajJkYTlhNHdjaXlzdExxSTZEa3RqVGNkMVAyTGNicGFOQkF5U1E4cUJHRVJtbldFTzdrcHdYeDVlalwvTEp5QXVSY2ljM0tXdGtuZktkaU84S1dYSmJPcng5ZzBGYXZicm1YTEVKV29ZbERZbGJlRmpPdmx4RzkrVjFkQXJTSXJzODl6SXRYelZqMDlFWUw4SDVqODBITWNIZEo5YUdMZ1hxYlJEWFp6UVZ0UWR4U2xsZmtxS3lpbE9waUNmb0JTNVdZbWx0TXpCN3R0QmxBdzdNbnhNYldoMTNnbENaMWdIT0Z5WHhDeDIwaWl5SHRkbldsdGRrcjdZQjJPZEYwMUsraGF3aTUwcW8wWWdKaWtFVTZ0WUhSc09qSGxlcnZGWDdCVHVTMUZKWFNPZFRpd0tidGlEajZxeXNxQUc3a0lrd251SjNwWGVJblFId1RcL3YxQ3RZcE0ra1RCSnA4dlFlQlBEWmdXN1Q0Y3FCSWttdlRmcjlWcHhTSDlGOU1lYmNjbWNURjNRWFVMbXRLYXlyRUJ3QmNmVXdES1NyQm1zUXdwTWdubnZ5d05OWHA1ckRaTFJrODJZOHUxZk1MSmtEdlFEMXVTOFRweXREaHB6blZxbmRNSWdleTZ5WkR1cjVGb1FUaTlJWkJqU1NrNzlROTRLN1RBZXlmdlVGY0lvTlVJQ01QT01lVjcyRDhCNG9XbWEyNDZkWFwvOFRtNmRuTU85OGhvZGdtdm14WVByazIyYnpPTnhoUHgrblFFUjFXXC83ZjhPMDNnQk8rZTNrZ1pCVzMwNEpVY1NhRTFMY1NES3BVdVc0ODNkcE1cL0kyeGpjWmxZYnh4VU9sUGR1Zm9telBjZDU0SU5CaVhBNytWdDlRPT0iLCJtYWMiOiI5YzhhYThjZTcxZGJkNTBjOGJhNzM0Yzk0YzdhMTkwNGIzMzQxNjY3YjdlZThiNmUzYWFjMDZlMjI3Yjk2ZmI2In0=

Lăng Tử quay đầu lại nói với họ: “Ta sẽ cõng nàng ấy ra ngoài!”

Advertisement
x