Tần Phong Hi nghe ra được cơn giận dữ ngùn ngụt và sát khí đằng đằng trong giọng nói trầm thấp ấy.
Trong lòng nàng đã mắng Tiêu Ngọc Dung hàng chục lần. Tiêu Ngũ tiểu thư tự đâm đầu vào chỗ chết thì cứ việc, nhưng sao lại kéo nàng vào chứ?
Một người phụ nữ khi đã quyết tâm liều mạng thì sức tàn phá quá lớn!
“Ta đã bao giờ khen ngợi Tiêu thiếu gia đâu?” Nàng nắm chặt tay thành nắm đấm, chống lên ngực hắn, bị hắn giữ chặt trong vòng tay. Khi ấy, Tần Phong Hi mới nhớ lại việc hai người từng nằm chung giường, nhưng trái tim lại đập thình thịch, chuyện này là sao đây?
Tân Phong Hi thầm nghĩ, kẻ ngốc yêu đương đúng là chẳng thể chịu nổi.
Nếu nàng đã trải qua trăm trận tình trường thì chắc chắn sẽ bình tĩnh trước sự thân mật này. Nhưng tiếc thay, nàng không muốn mình trở thành kẻ trải qua trăm trận trong chuyện tình cảm. Trải qua trăm trận tình trường có nghĩa là gì?
Một là trở nên vô cảm, hai là mình đầy thương tích.
“Không có sao?” Lệ Tử Mặc siết chặt eo nàng bằng cánh tay như sắt, nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm phần nào. Nàng nói không có thì tức là không có. Điều này hắn tin, hắn tin nàng.
“Không có, không có! Tuyệt đối không có!” Tần Phong Hi lắc đầu đến mức sắp rơi mất, rồi còn thêm vào một câu: “Ta lừa người ta làm chó.
Tuy nàng cảm thấy Tiêu Quốc Kình cũng ổn áp, nhưng chưa đến mức để nàng phải tán dương. Hơn nữa, nàng đang giả trang đàn ông, đàn ông mà cứ khen ngợi người đàn ông khác thì người ta sẽ nghĩ nàng... đồng tính mất!
Khoan đã!
Tần Phong Hi quay đầu lại, nhìn mọi người. Rõ ràng đám Trần Thập, Tân Nghĩa, Đỗ Văn Hội đều biết tránh né cảnh tế nhị, đã quay đầu đi hết, nhưng sao họ lại nhổ cỏ thế kia?
Dù giả vờ bận cũng phải giả vờ có ý nghĩa chút chứ?
Còn có tên Lưu Đại Cán với miệng há to như đủ nhét cả một quả trứng gà, đứng ngây ra nhìn họ nữa.
Ừm, tên này đơn thuần, khù khờ, có thể bỏ qua.
Nhưng người khó mà bỏ qua nhất là Tiêu Quốc Cần và Tiêu Ngọc Dung, cùng tám tên hộ vệ của Tiêu Quốc Cần ở phía không xa.
Bọn họ nhìn hai người như thể thấy ma, giống như bị điểm huyệt, trên mặt vẫn giữ nguyên biểu cảm kinh ngạc và bối rối.
Nàng quên mất hiện giờ mình là Hi công tử rồi.
“Còn không buông ra? Ngươi là một Đế quân, muốn để người khác nghĩ ngươi là đoạn tụ hay sao?” Tần Phong Hi lườm hắn một cái.
“Đàn ông mà mặt hoa da phấn như thế này chỉ làm người ta ghê tởm thôi.” Lệ Tử Mặc hừ một tiếng, trên mặt đầy vẻ khinh thường trước ánh mắt của những người kia.
Một đám ngu ngốc, nàng thế này thì giống đàn ông ở đâu chứ?
Có lẽ bản thân Tần Phong Hi không nhận ra, nhưng trước mặt Lệ Tử Mặc, nàng tự nhiên không kiềm chế được mà toát ra nét duyên dáng, lại thêm việc trong lòng Lệ Tử Mặc vốn có nàng, vô thức để ý từng cử chỉ, ánh mắt của nàng, vậy nên hắn luôn thấy nàng là một cô gái mềm mại.
Còn khi nàng giả trang người đàn ông trước mặt người khác, vẻ mặt hoàn toàn tự nhiên, phóng khoáng, thậm chí đôi lúc có chút lạnh lùng, không biểu hiện gì quá sống động. Vì thế, người khác không nhận ra nàng là con gái cũng chẳng có gì lạ.
Chỉ cần ánh mắt và biểu cảm thay đổi một chút, khí chất và thần thái của một người cũng thay đổi rất nhiều.
“Chàng nói ta ghê tởm?” Tần Phong Hi cố tình gây chuyện.
Lệ Tử Mặc khẽ nheo mắt, ánh mắt rơi xuống đôi môi đỏ của nàng. Hắn không nói gì nhưng ý tứ đã rất rõ ràng: Bổn Đế quân có phải nghĩ vậy không, có thể chứng minh bằng một cách nào đó.
Tần Phong Hi thua rồi.
Hắn thật sự dám hôn nàng trước mặt nhiều người như vậy. Hắn dám, nhưng nàng thì không. “Hì hì, ta đùa thôi. Đi nào, đi nào, nếu không đi, quả Thốn U sẽ bị người khác hái mất”
“Bị hái cũng chẳng sao, cướp lại là được thôi” Đế quân đại nhân thản nhiên nói.
Tần Phong Hi suýt trượt chân ngã.
Đế quân đại nhân, ngài như vậy có ổn không? Ở đây còn có một người rõ ràng coi quả Thốn U như vật trong túi kìa.
Nàng âm thầm liếc nhìn tám tên hộ vệ của Tiêu Quốc Cần. Nàng biết rõ võ công của những nô bộc và thị vệ trong phủ Tiêu Quốc Cần. Một nửa là những kẻ võ công yếu kém, còn một nửa tương đương với Đồ Trí Dũng và mấy người khác, có vài người vượt trội hơn một chút. Lần trước, nàng đã phế đi hơn nửa số bọn họ. Nếu nói tám người này là do Tiêu Quốc Cần mới thuê về, nàng...
Thật sự không tin.
Võ công của tám người này rất cao, thậm chí nàng dám nói còn cao hơn cả hai trăm người vừa rồi lao vào. Tất nhiên, võ công cao không phải điều gì quá kỳ lạ. Có lẽ Tiêu Quốc Cần đã chịu bỏ ra khoản tiền lớn để thuê cao thủ này về?
Nhưng khí thế của tám người này có vấn đề.
Trước mặt Tiêu Quốc Cần, họ rất kiêu ngạo, thậm chí có cảm giác cao cao tại thượng, ngược lại giống như Tiêu Quốc Cần phải nghe theo họ vậy. Đặc biệt là tên cầm đầu, người đàn ông trẻ tuổi có gương mặt thô kệch.
Người đó trông chỉ khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, nhưng lại cho người khác cảm giác như đã trải qua vô số sóng gió, rất điềm tĩnh, khí thế mạnh hơn mấy người còn lại.
Những người như vậy không thể nào là loại người vì chút tiền bạc mà chịu khuất phục làm thị vệ cho kẻ bình thường.
Tiêu Quốc Cần hoàn hồn, nhìn Tần Phong Hi bằng ánh mắt phức tạp. Chẳng lẽ vị Hi công tử này là nam sủng của kẻ trước mắt?
Hắn ta đã nói vóc dáng của Hi công tử này có phần mềm mại rồi, nếu nói đây là sủng nam của vị này thì hắn ta tin thật.
“Vị này. Tiêu Quốc Cần không biết nên gọi người trước mặt là gì, ngừng lại một chút rồi mới tiếp tục: “Vị công tử này, ngươi vô duyên vô cớ khiến muội muội ta bị thương thế này, chẳng lẽ ngươi không có chút áy náy nào sao?”
Muội muội?
Tưởng ta ngốc sao? Bọn họ làm gì giống huynh muội? Lệ Tử Mặc liếc nhìn một cái, gật đầu một cách rất thản nhiên. Khi Tiêu Quốc Cần tưởng rằng hắn gật đầu để xin lỗi, Lệ Tử Mặc lại bình thản, tự nhiên nói hai chữ: “Không”
Phut!
Tần Phong Hi suýt phì cười.
Tiêu Quốc Cần khựng lại, lửa giận trào dâng trong lồng ngực. Hắn ta còn định nói gì đó, nhưng Tiêu Ngọc Dung đã rầu rĩ lên tiếng: “Ca, chúng ta đi thôi”
Nàng ta có chút oán hận lườm nguýt Lệ Tử Mặc, rồi cúi đầu xuống. Bản thân đã nhếch nhác thế này, còn mặt mũi nào mà tiếp tục ở trước mặt hắn nữa.
Tiêu Quốc Cần hừ lạnh một tiếng, đỡ lấy nàng ta rồi nhanh chóng rời đi về phía tám tên hộ vệ.
Trước khi rời đi, Tiêu Ngọc Dung còn nhìn Tần Phong Hi bằng ánh mắt độc ác, khiến Tần Phong Hi cảm thấy khó hiểu. Kẻ đánh bay nàng ta là Lệ Tử Mặc cơ mà, có phải nàng đâu!
Chẳng mấy chốc bọn họ đã đi khỏi đây, bây giờ trong cái khe chỉ còn lại mấy người bọn họ.
“Chủ nhân, đi thôi.” Nguyệt tiến lại gần Lệ Tử Mặc.
Lần này bọn họ đến vì Tần Phong Hi, quả Thốn U chỉ là niềm vui bất ngờ.
Bây giờ đã ở cùng nhau, tất nhiên sẽ đi cùng nhau. Dù Lệ Tử Mặc vẫn còn giận Tần Phong Hi, nhưng lần này không tách ra đi riêng nữa. Nguyệt đi trước, theo sau là Lệ Tử Mặc và Tần Phong Hi. Trần Thập, Tân Nghĩa, cùng một tên thị vệ khác của điện Cửu Tiêu đi phía sau họ. Sau đó là Tiểu Trù và Đồ Trí Dũng, vài người khác như Đỗ Văn Hội thì đi cuối cùng.
Nhìn từ xa, đoàn người có vẻ khá đông đảo.
Khi họ đến trước khu rừng hoa, Tần Phong Hi bỗng ngửi thấy mùi lạ, khuôn mặt liền biến sắc: “Không đúng, mùi hương mà ta vừa ngửi không phải từ những bông hoa này.
Câu nói của nàng khiến mọi người đều sững sờ. Nơi này chỉ có khu rừng hoa, nở rộ rực rỡ, lại còn đúng vào hướng gió, nếu mùi hương họ ngửi được không phải từ hoa phát ra thì có thể từ đâu?
Khu rừng hoa đã bị người đi trước phá nát, có lẽ là do ai đó cầm đao kiếm chém bừa, cành hoa gãy, cánh hoa rơi đầy đất thành một tầng rực rỡ. Những bông hoa còn nguyên vẹn trên cành đã chẳng còn mấy.
“Cô nương, nhìn kìa!”
Trần Thập đột nhiên chỉ về phía xa, nơi có một cây hoa không nằm lẫn trong đám cây khác, đứng độc lập ở một bên nên may mắn không bị chặt phá, vẫn còn vài bông hoa nở
trên cành.
Nhưng điều mà Trần Thập muốn Tần Phong Hi nhìn không phải là những bông hoa, mà là dưới đất. Khoảng cách từ đây đến cây hoa đó chỉ có vài mét, nhưng trên con đường đó, rất nhiều con tắc kè hoa đã chết.
Vì nơi này cách vị trí họ đứng không quá gần nên chỉ những người có nội công thâm hậu như Lệ Tử Mặc và Tân Phong Hi mới có thể nhìn rõ những con tắc kè trong hoa. Trước đó, vài người chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy.
Ban đầu, Tần Phong Hi nghĩ rằng những con tắc kè hoa này có vấn đề và những người bị chúng cắn có thể đã bị trúng độc. Nhưng bây giờ nhìn thấy nhiều con tắc kè chết như vậy, nàng phát hiện mình đã đoán sai.
Nếu tắc kè hoa thực sự nguy hiểm như nàng nghĩ, thì tại sao không có xác người nào dưới rừng hoa, cũng không ai la lên rằng tắc kè hoa có độc?
Người thì đã đi qua, còn tắc kè hoa lại chết hết.
“Lối ra ở đây” Nguyệt vượt qua khu rừng hoa nhỏ, chỉ vào một vách núi hẹp, vừa đủ một người đi qua: “Chủ nhân, chúng ta mau đi thôi.
Nguyệt có chút sốt ruột. Đã có quá nhiều người đi trước, cho dù hồ nước có lớn, việc đi dọc bờ hồ cũng sẽ mất thời gian, nhưng nhiều người như vậy, nếu quả Thốn U mọc bên hồ thì chẳng mấy chốc sẽ bị hái mất.
Nếu họ phải quay lại thì không sao, như lời Đế quân đã nói, chờ đến khi người khác quay về rồi cướp cũng được. Nhưng điều rắc rối là nơi này không có đường quay lại, nghe nói bên đó có đường để ra ngoài, vòng trở về thành Nặc Lạp. Nếu ai đó kín tiếng lấy được quả Thốn U rồi lặng lẽ rời đi, thì họ biết đi đâu tìm đây?
“Nguyệt vệ đại nhân, sao lại gấp gáp như vậy?” Tần Phong Hi thản nhiên nói: “Dục tốc bất đạt.
“Đế phi, câu này không hợp với tình huống này đâu. Nguyệt bất đắc dĩ đáp.
“Lời có khó nghe nhưng lý không sai.” Tần Phong Hi đã ra lệnh cho Trần Thập và những người khác rút lui, sau đó kéo Lệ Tử Mặc đến gần cây hoa không xa, cười nói đầy hả hê: “Còn nữa, nếu ngươi cứ đứng ở đó, lát nữa đừng trách ta không nhắc nhở, gió độc thổi từ lối ra đó qua, ngươi đứng đó sẽ hút hết vào người đấy”
Mặt Nguyệt tái đi, lập tức lùi lại.
Gió thổi tới mang theo mùi hương ngọt ngào nồng nặc mà họ đã ngửi thấy. Nhưng gió không thổi liên tục, nó chỉ thổi từng cơn.
Tần Phong Hi chỉ vào cánh tay của Lệ Tử Mặc: “Đế quân, chàng xem những con tắc kè này có phải bị trúng độc mà chết không”
Trước đây nàng từng là thị nữ của hắn, từng nịnh bợ gọi hắn là chủ nhân như Nguyệt và Ưng, đôi khi tức giận còn gọi cả họ tên hắn. Giờ đây nàng không gọi chủ nhân nữa mà đổi thành gọi Đế quân, hắn không thích điều này.
“Đế quân là để cho người ngoài gọi. Hắn vừa cúi người nhặt một con tắc kè, vừa trầm giọng nói.
Tần Phong Hi ngạc nhiên: “Ta làm vậy để thể hiện sự tôn trọng chàng mà. Làm người tốt thật khó!
“Bổn Đế quân không cần nàng tôn trọng.
“Vậy sau này ta gọi thẳng tên chàng nhé?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất