Tiêu Ngọc Dung không biết khi phụ nữ nhìn thấy đàn ông có thể dùng từ “bị hớp hồn” hay không. Nhưng lúc này đây, trong đầu nàng ta chỉ hiện lên đúng từ ấy. 

Quá đẹp! 

Từ nhỏ đến lớn, trong số những người đàn ông mà nàng ta đã gặp, Tiêu Quốc Cần có thể nói là đường hoàng, tạm được gọi là tuấn tú. Đệ đệ của nàng ta có khí chất nho nhã, tỏa sáng như ánh mặt trời. 

Người đàn ông tuấn tú nhất có lẽ là Ngọc Thái tử, ngọc thụ lâm phong, thanh nhã như ngọc. Gần đây có thêm Hi công tử, dù nàng ta ghét người này nhưng cũng phải thừa nhận rằng hắn có một nét đẹp sắc sảo đặc biệt. Cả hai hộ vệ của hắn cũng là những kẻ rất anh tuấn. 

Nhưng những người đó đều không phải là mẫu người mà nàng ta thích. 

Tiêu Ngọc Dung cảm thấy hôm nay mình đã tìm thấy người đàn ông lý tưởng nhất của mình. 

Cao lớn, lạnh lùng, ngũ quan sắc nét nhưng không nhìn ẻo lả, ánh mắt sâu thẳm, ngay cả đôi môi mỏng cũng khẽ mím lại, hiện lên nét lạnh lùng, khiến tim nàng ta đập loạn nhịp. 

Người đàn ông này không chỉ đẹp mà chỉ cần nhìn thoáng qua đã khiến người ta cảm nhận được sự mạnh mẽ! Một số phụ nữ có tâm lý người mẹ, thích kiểu đàn ông yếu đuối. Nhưng đa phần phụ nữ đều có tâm lý tôn thờ anh hùng, thích những người đàn ông mạnh mẽ khiến họ cảm thấy nhỏ bé, dựa dẫm và tôn sùng. 

Tiêu Ngọc Dung luôn nghĩ mình rất thông minh, khác hẳn với những người phụ nữ ngốc nghếch kia. Nàng ta không giống những kẻ ngây thơ, cha mẹ đặt đâu thì ngồi đấy. Nàng ta biết rõ mình muốn người đàn ông như thế nào. 

Theo một cách nào đó, đây thực sự là một tư tưởng tiến bộ, nếu như nàng ta không quá tự cao. 

“Dung Nhi, muội có đi không?” Tiêu Quốc Cần đứng dậy, nhìn nàng ta. 

Hắn ta không vội, cứ để những kẻ kia đi chết trước, đợi đến thời điểm thích hợp thì hắn ta mới đi. Điều mà Tiêu Quốc Cần lo lắng chính là Hi công tử, hiện giờ bên cạnh Hi công tử lại xuất hiện một người đàn ông có vẻ rất đáng gờm, vì vậy hắn ta không thể chần chừ thêm nữa. Hắn ta cần nắm bắt đúng thời gian, đến sau đám người kia nhưng 

trước đám người của Hi công tử. 

Chỉ là lúc này, Tiêu Quốc Cần đang hối hận vì đã mềm lòng đưa Tiêu Ngọc Dung theo, trong lòng hắn ta luôn cảm thấy Tiêu Ngọc Dung sẽ làm hỏng việc. 

“Ca, có thể chờ thêm một chút được không? Lúc nãy chạy mệt quá, giờ muội chưa nghỉ ngơi đủThật ra Tiêu Ngọc Dung cũng có tình cảm với Tiêu Quốc Cần, dù sao họ cũng lớn lên cùng nhau, Tiêu Quốc Cần lại luôn tỏ ra có tình ý với nàng ta. Trước đây, Tiêu Quốc Cần đã là người rất lợi hại đối với nàng ta. 

Giờ tuy không còn thích Tiêu Quốc Cần nữa nhưng Tiêu Ngọc Dung vẫn thấy sĩ diện vì có thể lợi dụng tình cảm của hắn ta dành cho mình. Đôi khi nàng ta cũng có thể dùng hắn ta để làm một số việc. 

Vì vậy, trước mặt Tiêu Quốc Cần, Tiêu Ngọc Dung vẫn giữ thái độ thân mật như khi còn ở nhà, chỉ là không dám để người trong nhà biết. Nói là muội muội lạc đường thật ra chỉ là cái cớ, đứa muội muội ngốc của nàng ta giờ này vẫn đang ở nhà giúp nàng ta che giấu chuyện nàng ra ngoài. 

Tiêu Quốc Cần liếc nhìn về phía Tân Phong Hi, vừa lúc thấy người đàn ông mặc y phục đen lạnh lùng kia đang dùng tay lau đi chút dơ bẩn trên khóe miệng của Hi công tử. Hắn ta chợt ngẩn người, quên mất phải đáp lời Tiêu Ngọc Dung. 

Tiêu Ngọc Dung nhìn theo ánh mắt Tiêu Quốc Cần, bắt gặp cảnh Tần Phong Hi đang làm mặt xấu với người đàn ông kia. Trong lòng nàng ta dâng lên một cảm giác kỳ lạ, rồi ngay lập tức là sự phẫn nộ. 

Tên Hi công tử chết tiệt không biết liêm sỉ! Hắn dám quyến rũ vị công tử ấy! 

Thật ra Lệ Tử Mặc cũng đồng cảm với Tiêu Ngọc Dung. 

Ngoại trừ Trần Thập, chỉ có Tần Phong Hi và Tử Vân hồ là đang ăn, vì thế con hoẵng gần như chỉ có một người một hồ ly chia nhau. 

Vừa nãy Nguyệt liên tục nhắc nhở Tần Phong Hi chú ý phép lịch sự, Tần Phong Hi trừng mắt nhìn hắn ta, cầm lấy một miếng thịt lớn cắn một cái, rồi xé mạnh, khiến chút tro từ gỗ cháy dính vào khóe miệng. 

Lệ Tử Mặc ngồi đối diện nàng, vốn không muốn để ý, nhưng thấy nàng dường như không nhận ra, để mãi vết bẩn dính trên miệng, cuối cùng không nhịn được nên đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi cho nàng. 

Tần Phong Hi ngẩng đầu, làm mặt xấu với hắn: “Ta còn tưởng chàng vẫn đang giận dỗi chứ. Có ăn không?” 

Miệng nàng dính đầy dầu, bóng loáng, nhưng đôi mắt cười của nàng còn sáng hơn. Lệ Tử Mặc cảm thấy người phụ nữ này như đang quyến rũ mình. Đã lâu không gặp nàng, hắn còn chưa được hôn nàng lần nào. 

Nhưng lời nói lạnh lùng mà nàng từng thốt ra, sự lạnh lẽo trong giọng nói ấy vẫn còn rõ ràng trong trí nhớ hắn, như từng nhát đâm vào tim hắn, làm hắn đau nhói. Lệ Tử Mặc đột ngột đứng dậy, bước nhanh về phía khác, không thèm nhìn nàng nữa. 

Tần Phong Hi ngẩn người, ái chà, hóa ra hắn vẫn còn đang giận dỗi. 

“Ăn no rồi thì đi dỗ chủ nhân đi.” Nguyệt khẽ nói. 

“Nguyệt Vệ đại nhân là một trong tứ vệ thân cận mà, sao ngươi không đi mà dỗ đi?” Tần Phong Hi trừng mắt. 

Đàn ông thật là phiền, đàn ông bướng bỉnh lại độc đoán còn phiền hơn, mà đàn ông bướng bỉnh, độc đoán lại vừa khó chịu vừa ghen tuông là phiền nhất! 

Nàng liếc nhìn đám người vừa chạy đến biển hoa kia. Có lẽ vì có kinh nghiệm từ đám trước nên đám này rất cẩn thận, họ vừa tung thuốc, vừa dùng vũ khí mở đường. Số người bị cắn giảm đi đáng kể, họ nhanh chóng vượt qua. 

Nhưng Tần Phong Hi luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy, tại sao đám tắc kè biến dị đó lại chỉ quanh quẩn trên những bông hoa lớn kia? Điều này khiến nàng mãi không nghĩ ra được. 

Lúc này, nàng thấy Tiêu Ngọc Dung đang yểu điệu đi về phía Lệ Tử Mặc, không khỏi vỗ trán thở dài. 

Ôi trời, Tiêu Ngũ tiểu thư, ngươi muốn chết sao không đợi ta ăn xong rồi hãy chết? 

Nàng có linh cảm, hành động của Tiêu Ngũ tiểu thư lần này rất có khả năng sẽ phá hỏng bữa ăn của nàng! 

“Trần Thập, ăn nhanh lên, ăn nhanh lên!” Nàng vội vàng giục Trần Thập, rồi không thèm nhìn gì nữa, nhanh chóng nhặt miếng thịt lên ăn ngấu nghiến. 

Phép lịch sự gì chứ, tất cả đều vứt cho quỷ hết! Để xem ngươi nhịn đói bốn năm ngày chỉ ăn mấy quả dại chua chát và vài lá cây đắng nghét thì có còn giữ lịch sự được không! 

Tiêu Ngọc Dung thấy Lệ Tử Mặc rời khỏi Tần Phong Hi, đi sang phía khác thì mừng thầm trong bụng. Nàng ta nói Tiêu Quốc Cần chờ một chút rồi yểu điệu đi về phía Lệ Tử 

Mặc. 

Khi còn cách hắn mười bước, Tiêu Ngọc Dung dừng lại một chút, rồi từ từ bước chậm, điều chỉnh lại nét mặt và dáng đi, sau đó mới lả lướt tiến về phía hắn. 

Khi còn cách Lệ Tử Mặc năm, sáu bước, Lệ Tử Mặc đã liếc mắt nhìn nàng ta, trong ánh mắt lạnh lùng như mũi tên nhắm thẳng vào nàng ta, khiến Tiêu Ngọc Dung không tự chủ được mà dừng bước, không dám tiến thêm. 

“Cút. 

Lệ Tử Mặc lạnh lùng bật ra một chữ. 

Về phụ nữ, ngoài một người khiến hắn ngứa răng muốn cắn cho một cái, thì còn lại đều là những kẻ hắn muốn tát bay ra xa ngay từ lần đầu gặp mặt. 

Tiêu Ngọc Dung hơi bị đả kích, nhưng thực tế nàng ta cũng đã chuẩn bị tâm lý sẵn rồi. Từ lúc nhìn thấy Lệ Tử Mặc, nàng ta đã nghĩ hắn là một người đàn ông lạnh lùng, khó tiếp cận, nhưng chính điều đó lại càng khiến nàng ta muốn chinh phục. Và còn một điều nữa, Tiêu Ngọc Dung cho rằng, một người đàn ông như hắn khi thực sự rơi vào lưới tình sẽ mãnh liệt đến mức khiến phụ nữ tan chảy! 

“Công tử, tiểu nữ Tiêu Ngọc Dung, gia phụ là Tiêu Quốc Đống, đại sư rèn nổi tiếng của thành Nặc Lạp” 

Con gái của Tiêu Quốc Đống sao? 

Lệ Tử Mặc liếc mắt nhìn Tần Phong Hi, thấy nàng đang ăn thịt nướng còn nhanh hơn lúc trước thì bất giác chau mày. Nghe Đỗ Văn Hội kể nàng từng sống ở Tiêu phủ, mà chiếc roi Thí Hồn của nàng cũng là do Tiêu Quốc Đống rèn. Vậy chẳng lẽ nàng và con gái của Tiêu Quốc Đống có thể hòa thuận với nhau? 

Nể mặt nàng vậy. 

“ỪHắn chỉ đáp một chữ với Tiêu Ngọc Dung. 

Tiêu Ngọc Dung vui mừng, đây chẳng phải là khởi đầu tốt đẹp hay sao? Phụ thân nàng tuy cổ hủ nhưng danh tiếng lại rất hữu dụng! 

“Gặp nhau ở đây là duyên phận, không biết Dung Nhi có thể hỏi danh tính của công tử không?” 

"1 

Muốn biết danh tính của hắn? Lẽ nào nàng ta lại dám gọi thẳng tên hắn? Lệ Tử Mặc lạnh lùng nhìn nàng ta. Phong Hi chắc chắn không thể hòa hợp với loại người phụ nữ này được. 

Tiêu Ngọc Dung thấy hắn không đáp, bèn cắn nhẹ môi rồi đổi đề tài khác: “Công tử và Hi công tử có phải là bạn của nhau không? Hi công tử đang tạm trú ở Tiêu phủ, hai đệ đệ của Dung Nhi cũng rất thích Hi công tử.. 

“Đệ đệ của ngươi? Bao nhiêu tuổi?” 

Tiêu Ngọc Dung không dám tin, hắn đã mở miệng rồi ư? Giọng nói của hắn thật dễ nghe, say lòng người quá... 

Nhìn thấy vẻ mặt si mê của người phụ nữ này, Lệ Tử Mặc khẳng định Phong Hi không thể kết giao với loại người phụ nữ như nàng ta. Hai người họ là hai kiểu người hoàn toàn khác biệt! 

Nhưng, câu nói vừa rồi của nàng ta đã khiến hắn... vô cùng hứng thú! 

Hắn đồng ý trò chuyện khiến Tiêu Ngọc Dung vui sướng, nàng ta lập tức nói: “Nhị đệ của Dung Nhi tên là Tiêu Quốc Kình, năm nay hai mươi hai tuổi, hiện là người thừa kế của phụ thân, tay nghề của đệ ấy cũng rất xuất sắc, bởi vậy Hi công tử cũng khen ngợi đệ ấy không ít..” 

Tiêu Ngọc Dung chưa kịp dứt lời, ánh mắt của Lệ Tử Mặc bỗng trầm xuống. Hắn nhìn nàng ta, giọng điệu nặng nề: “Ồ? Hi công tử khen ngợi đệ đệ ngươi? Tiêu thiếu gia anh tuấn lắm à?” 

“Ha ha, Kình đệ và Dung Nhi cùng mẫu thân, tướng mạo chí ít giống nhau năm phần. Công tử, chỉ cần nhìn Dung Nhi, ắt có thể hình dung tướng mạo của Kình đệ rồi.” Tiêu Ngọc Dung vừa nói vừa bước gần đến hắn, nghiêng đầu lấy góc đẹp nhất mà nàng ta cho là hoàn mỹ, nhẹ nhàng nâng cằm, mắt nhìn Lệ Tử Mặc đắm đuối. 

Chỉ trong chớp mắt, cả người nàng ta bay lên: “Á!” 

Đồ Trí Dũng vừa đưa những miếng thịt nướng cuối cùng cho Tần Phong Hi, Tần Phong Hi chuẩn bị đưa tay ra đón thì bỗng một cơn gió thổi tới, kèm theo tiếng hét của Tiêu Ngọc Dung. Họ ngẩng đầu lên, chỉ thấy nàng ta đang bị ném về phía họ. 

Tần Phong Hi và Đồ Trí Dũng cùng giật mình, sau đó cả hai nhảy lên, lùi lại hai bước. Đồ Trí Dũng nghĩ rằng Tần Phong Hi đã đón lấy thịt, còn Tần Phong Hi nghĩ rằng hắn ta vẫn sẽ giữ nó, kết quả cả hai đều đồng loạt rút tay về, khiến những xiên thịt rơi xuống đất. 

“Bịch!” 

Tiêu Ngọc Dung rơi xuống, úp mặt vào đúng những xiên thịt nướng. 

Tay chân nàng ta dang rộng ra hết. 

Hình tượng của Tiêu Ngũ tiểu thư... 

Mọi người cùng đặt tay lên trán. 

Tân Phong Hi mở to mắt, nhìn chằm chằm, thấy những xiên thịt bị ngực của Tiêu Ngũ tiểu thư đè lên! 

Rồi xong, linh cảm của nàng trúng phóc luôn. Nhưng nàng chỉ đoán được kết quả, chứ không đoán nổi quá trình. Ai mà ngờ được rằng những xiên thịt cuối cùng lại thành thức ăn cho... ngực của Tiêu Ngũ tiểu thư chứ. 

Tiêu Quốc Cần nhanh chóng bước tới, đỡ Tiêu Ngọc Dung dậy. Ngoại trừ hắn ta, ở đây chẳng ai thèm giúp nàng ta một tay. 

Sau khi nàng ta được đỡ dậy, Tân Nghĩa không thể nhịn được nữa, bật cười thành tiếng. 

Trên ngực Tiêu Ngọc Dung là một mảng lớn dầu mỡ, dính đầy vụn thịt, đã thế, thảm hại nhất là một đoạn que gỗ đã bị nàng đè gãy, mảnh nhỏ còn cắm vào ngực nàng ta, trên đầu que vẫn còn xiên một miếng thịt. 

eyJpdiI6Img3R2VYT0RpRUY1d292ajRsZ01yK0E9PSIsInZhbHVlIjoiUlg5azI4OWV6ckNGK0RcL2NESlVaYjdySTJQbjdFMllsUGtEb2M0TWlsbzBTUGZFZHF6N0VJMno2N202aWlNZStGZE9BU0F4UloyQVVwSUNjRHJrR2lFN2VaenhNZHd2dlZETHFkSHhTeFlxTW5jVVlCcGNnZk9wS1V1TVBwZEsyUkQ2Rms4NTcybGtIUHVXbTc3NURyNlVIUHQrUmI3cmVzdGtMb3FhS25IWGxjbDhweEJjVGx0VHhpN3BDVmZaY29iSlB3Y1JmSFBhN0h3Z0xNOHBTXC9rWWw1UXNMRmtiZnpmSVBqZmp0V005UHhBYnF4dGNZUDNmb1ptbms2Q1JUZlY1RUFxZEpnaG43Qm8xRXFRSkE2dz09IiwibWFjIjoiYWU5ZTYyNDg5NTY1NWE2OTk4OTM3YmVkZjAxOTkwZDI2YTE4OGRlODY2NDBiYjZlMThjM2I5NDBhNjBlN2YxOCJ9
eyJpdiI6ImlacUswUVNzMW5Oc3YrdDJvTkd3cmc9PSIsInZhbHVlIjoiXC9YdmQ2dmxDbkE4NDhHT3JqbUdWNE5jdTd2cDQweFNWV3huVElyeW9NT3JLWUVDMGQ2SVNnQWkzbmJVYjIyQTNZeHFyWkhwMUpNZnlyNlh5QUhKSGx2WTdqUm85RkR2cWdBaWgxMmFJYzQ1d0RhUjQ4N0FJTzk5WUE2Vk5KOHo5dzdBOUc0Yk80eU1jdjZDdmFnNUlPNUNTWXN2dEtaelRcL05wNVlLa09wYWxPbFJoSnBUTDRvbWhGd2QxME52VnIwbHlzY245TXlacUh6SXRhUVwvbmRIaDM5OUJNQjJHMkJ1aEpMRGY3ZXVISGNKUHpEMWFkeXhiVCtISFZBOGVxc2h6VnFENHhwdzMzV3hjUlRPU3RnYzkwV1RicjZna0dFUk1ZcGZ6Y3lyMVVDZkhUTDlJQTRMYkVNXC82V3lWV1NwUmRqVE9wZzVyeDNiRCtuSFMrZ1B3QT09IiwibWFjIjoiOTllZmY4ODUzNGU0Y2JjNmVkYTg4NGE3NmI2NjI4YzkyMmJkZjJkMTUxY2UwZDJiY2U1ZWMyY2IxZWQ3MGUxNCJ9

Tần Phong Hi bị một bàn tay kéo qua: “Nghe nói Phong Hi khen ngợi Tiêu thiếu gia, khi ra ngoài rồi ta sẽ cùng nàng đến Tiêu phủ, gặp thử vị Tiêu thiếu gia đó, nhé?”

Advertisement
x