Nguyệt buồn bã dùng khinh công leo lên cái khế, đi tìm đồ ăn cho Tân Phong Hi và Tử Vân hồ. Tân Phong Hi tì cằm lên vai Lệ Tử Mặc, nhìn về phía đám người đang chạy tới. 

Lư Đại Cán và Đồ Trí Dũng đứng ở phía trước, còn nàng và Lệ Tử Mặc đứng ở phía sau một chút, nên những người đó có lẽ chưa nhìn thấy hai người họ, nhưng nàng thì đã nhận ra vài gương mặt quen thuộc. 

Trần Thập cũng nhìn thấy, đang định tiến lại gần Tần Phong Hi để nói chuyện thì bỗng bị Lệ Tử Mặc liếc một cái ánh mắt đầy sát khí, khiến hắn ta sợ đứng hình. 

Hắn ta đâu có đắc tội gì với Đế quân chứ? 

“Đứng vậy nói thì cũng nghe thấy rồi, dù là thị vệ cũng phải luôn nhớ nam nữ thụ thụ bất thân!” 

Giọng Lệ Tử Mặc lạnh lùng, Trần Thập nghe mà ngẩn người. 

Sao đột nhiên Đế quân nói chuyện này? Trước đây ở Thần Ma cốc, để đề phòng Nạp Lan Mộng Như ra tay, cũng để giữ ấm, họ đều ngồi rất gần với nàng mà, hắn ta tuyệt đối không có suy nghĩ bậy bạ gì cả, thật mà! 

“Bạn học” Trần Thập bỗng thấy hơi oan ức. 

Tiểu Trù lặng lẽ kéo tay áo hắn ta, nhón chân nói nhỏ bên tai: “Ngươi biết tại sao Đế quân chướng mắt ngươi không?” 

Trần Thập ngơ ngác lắc đầu. 

“Đơn giản thôi, tiểu chủ tử từng nói trước mặt Đế quân ngươi là người đẹp trai nhất! Đẹp trai tức là ý chỉ ngươi đẹp, đúng không?” 

Hóa ra là vậy! 

Trần Thập bừng tỉnh ngộ, rồi ngay lập tức mặt đen sì. 

Chọc cho Đế quân ghen tị chắc không phải chuyện tốt đâu, không phải chứ? 

“Ơ, sao các ngươi lại ở đây? Chẳng lẽ Hi công tử cũng đến đây rồi?” 

Một giọng nữ vang lên, người vừa nói bước đến gần họ. Trần Thập và Tân Nghĩa vừa thấy người đó thì không khỏi dở khóc dở cười, chỗ này mà nàng ta cũng đến được sao? Nhưng khi thấy người đi theo sau nàng ta, họ càng dở khóc dở cười hơn, chẳng phải hai nhà bọn họ đã trở thành thù địch rồi sao? 

Không sai, người đang tiến tới chính là Tiêu Quốc Cần và Tiêu Ngọc Dung. Nếu là trước đây, huynh muội Tiêu gia đi cùng nhau cũng là chuyện bình thường, nhưng bây giờ Tiêu Quốc Cần đã cắt đứt quan hệ với Tiêu gia, đôi bên đã trở mặt rồi, sao hai người này vẫn còn đi cùng nhau? Hơn nữa còn là ở nơi như thế này. 

“Tiêu Ngũ tiểu thư đi một mình sao?” Trần Thập và Tân Nghĩa vô thức bước tới một bước, muốn chắn trước mặt Đế quân. Họ đâu có quên, trước đây nghe Tiêu Quốc Đống nói người phụ nữ này rất kén chọn, đang để ý đến Đế quân! 

Nhưng Lệ Tử Mặc vốn đã cao hơn họ, làm sao mà che chắn nổi. 

“Ta đi cùng với Lục muội và thị vệ, nhưng đã lạc nhau rồi, giờ chỉ còn một mình” Tiêu Ngọc Dung vốn muốn làm mặt lạnh không trả lời họ. Đó chẳng qua chỉ là hai tên thị vệ của Hi công tử, nếu nàng ta cứ nói chuyện với họ thì sẽ hạ thấp địa vị của nàng ta. Nhưng nàng ta rất tinh mắt, liếc thấy người đàn ông cao lớn mặc áo bào gấm đen ở phía sau, chỉ cần một góc mặt của hắn thôi đã khiến tim nàng ta đập thình thịch. 

Nàng ta không muốn thất lễ trước mặt Hi công tử nên mới nhẹ nhàng trả lời câu hỏi của Trần Thập. Mặt nàng ta nong nóng, thầm nghĩ, có lẽ vị công tử kia nghe thấy giọng nói dịu dàng của nàng ta sẽ tò mò về dung mạo của nàng ta, rồi sẽ quay đầu lại chăng? 

Trần Thập lại phát hiện khi Tiêu Ngọc Dung nói rằng chỉ còn một mình, trong mắt Tiêu Quốc Cần thoáng qua một tia sáng lạnh. Xem ra mối quan hệ giữa Tiêu Quốc Cần và Tiêu Ngọc Dung cũng không đơn giản. 

Tiêu Quốc Cần ngó về phía sau họ, không vòng vo như Tiêu Ngọc Dung mà lớn tiếng hỏi: “Phía sau có phải là Hi công tử không?” 

Tần Phong Hi thở dài, vỗ vai Lệ Tử Mặc rồi trượt xuống khỏi lưng hắn, chỉnh lại trang phục, vừa định bước ra thì Lệ Tử Mặc đã đưa tay ôm lấy eo nàng, không cho nàng ra ngoài. 

Tần Phong Hi lườm hắn một cái, lớn tiếng nói: “Ta chỉ đi dạo ở đây thôi, Tiêu gia chủ, các ngươi cứ lo việc của mình đi, không cần phải chào hỏi đâu. 

Tiêu Ngọc Dung vừa nghe thấy giọng của Tần Phong Hi là đã không vui. Nàng ta nghĩ khéo kiếp trước mình và Tần Phong Hi là kẻ thù quá. Nhưng vừa rồi vị công tử kia xoay người lại một chút, nàng ta nhìn thấy vầng trán quyến rũ, đôi lông mày dài như kiếm, cả đôi mắt cụp xuống kia nữa, nhìn từ góc nhìn này đẹp đến mức làm trái tim nàng ta từ đập thình thịch tăng tốc thành loạn nhịp “thình thịch thình thịch”. 

Tiêu Ngũ tiểu thư mơ màng nghĩ, có phải nàng ta được định sẵn sẽ gặp người đàn ông phù hợp nhất với cuộc đời mình tại nơi hoang vu nối liền với đất ngầm quỷ cung này không? 

Tiêu Ngũ tiểu thư vốn không tin vào chuyện tình yêu sét đánh, nhưng ngay lúc này, nàng ta lại tin vào điều đó, trong khi nàng ta còn chưa nhìn rõ toàn bộ dung mạo của người đàn ông ấy. 

Tiêu Quốc Cần liếc nhìn biểu cảm của Tiêu Ngọc Dung, không cần nghĩ cũng biết nàng ta đang nghĩ gì. Tiêu Ngọc Dung chỉ là một kẻ mê trai, nhưng đáng buồn là hắn ta lại thích nàng ta. 

Tiêu Quốc Cần đã thích Tiêu Ngọc Dung suốt mười lăm năm, từ khi còn nhỏ hắn ta đã thích nàng ta. Có một chuyện vượt quá giới hạn nhất mà hắn ta từng làm, chính là lẻn vào phòng Tiêu Ngọc Dung vào ban đêm, phun một chút mê hương, rồi leo lên giường nàng ta, cùng chung chăn gối với nàng ta suốt nửa đêm. 

Hắn ta đã từng chạm vào từng tấc da thịt trên người nàng ta, nực cười là đến giờ Tiêu Ngọc Dung vẫn không hề hay biết. 

Một trong những lý do khiến hắn ta quyết định đoạn tuyệt với Tiêu gia chính là việc hắn ta đã từng cầu xin Tiêu Quốc Đống gả Tiêu Ngọc Dung cho mình, nhưng Tiêu Quốc Đống lại vô cùng bàng hoàng, nói rằng cả gia đình bọn họ luôn coi hắn ta như người nhà, Tiêu Ngọc Dung cũng coi hắn ta như ca ca ruột, làm sao có thể kết hôn giữa huynh muội được? 

Dù hắn ta có thuyết phục thế nào, Tiêu Quốc Đống cũng không đồng ý, sau đó còn nổi giận đùng đùng, nói rằng phải nhanh chóng gả Tiêu Ngọc Dung đi 

Tiêu Quốc Cần rời khỏi Tiêu gia, quyết tâm làm nên thành tựu lớn để khiến lão già Tiêu Quốc Đống phải hối hận. 

Nếu Tiêu Ngọc Dung thật sự coi hắn ta như ca ca thì vào lễ Trung Nguyên năm ấy, khi hắn ta uống say hẹn nàng ta ra gặp gỡ vào lúc nửa đêm trong khu vườn, nàng ta sẽ đến ư? Hơn nữa, đêm hôm đó khi hắn ta giả vờ đứng không vững, ôm nàng ta vào lòng, hôn nhẹ lên dái tai nàng ta, nàng ta lại thẹn thùng đỏ mặt, dịu dàng nhỏ nhẹ nói với hắn ta: “Ca, đừng mà!” 

Biết hắn ta đến đây tìm quả Thốn U, nàng giấu Tiêu Quốc Đống để đi tìm hắn ta, cầu khẩn hắn ta đưa nàng ta tới đây, lại còn chủ động nép vào lòng hắn ta mà nói rằng từ khi hắn ta rời nhà, đêm đêm nàng ta đều nhớ mong hắn ta! 

Nhưng giờ đây, người đàn bà lẳng lơ này lại để mắt tới đàn ông khác. 

Tiêu Quốc Cần giấu ánh nhìn sắc bén và khinh miệt của mình đi, lùi sang một bên. 

Thấy hắn ta lùi lại, Tiêu Ngọc Dung không cam tâm, nhưng cũng không có cách nào tiếp cận nên đành phải lùi theo. Rõ ràng Hi công tử kia biết nàng ta là ai, là Ngũ tiểu thư của Tiêu gia, thế nhưng lại không vội dẫn vị kia ra để giới thiệu, quả thực là bất kính. 

Lúc này, có vài người lớn tiếng hỏi về phía họ: “Này, sao các ngươi dừng lại không đi nữa?” 

Bọn họ cũng đã nhìn thấy đám hoa ấy và mấy con tắc kè hoa trên đó. Có kẻ nóng lòng muốn vượt lên trước, nhưng phần đông lại tỏ vẻ nghi ngờ khi thấy nhóm Tần Phong Hi dừng lại không tiến bước. 

Tân Nghĩa cười khẩy: “Bọn ta đợi người thì có gì không được? Quản trời quản đất, các ngươi còn muốn quản xem bọn ta khi nào đi à?” 

Nghe thấy giọng điệu ấy, đám người kia không mấy vui vẻ nhưng cũng bớt nghi ngờ, nghĩ rằng bọn họ thật sự đang chờ người chứ không phải vì biết trước có hiểm nguy mà ngừng bước. 

Tần Phong Hi qua kẽ hở của Trần Thập và những người khác mà nhìn đám người phía ngoài, cười nhạo. Vừa rồi ai ai cũng tranh nhau chạy tới, nghĩ rằng kẻ đến trước sẽ có lợi, thế nhưng chỉ vì tưởng có chút nguy hiểm mà ai nấy đều hoảng sợ, quả thực là bộc lộ hết tính xấu của con người. 

“Đi, chúng ta đi trước thôi, nếu kéo dài nữa thì trời sẽ tối mất. Trời tối rồi còn tìm được quả Thốn U nữa chắc?” Một nhóm người tham lam vì tiền hò hét, như thể muốn cổ vũ lòng dũng cảm của mình, họ hướng về phía biển hoa trước mặt mà đi tới. 

Có kẻ do dự, lo sợ rằng nếu chậm trễ thì quả Thốn U sẽ bị những người kia tìm thấy nên liền vội vàng bước theo. 

“Đi, đi, đi, chúng ta cũng đi thôi. Chỗ này đúng là quái đản, đáng ghê tởm, trên đường đến đây đã chết bao nhiêu người, có kẻ còn giống như ma quỷ vậy. Dù không tìm được quả Thốn U thì thoát ra ngoài vẫn tốt hơn!” 

Đám người thứ ba cũng đi theo. 

Chẳng mấy chốc, nơi đây chỉ còn lại khoảng hai, ba chục người. 

Lúc này, Nguyệt từ trên cao nhẹ nhàng đáp xuống, tay xách theo một con hoẵng rừng. 

Đồ Trí Dũng nhìn thấy liền vui mừng khôn xiết, vì công tử nhà mình đã có thức ăn rồi. Hắn ta nhận lấy con hoẵng từ tay Nguyệt, rồi đi sang một bên để xử lý. Tử Vân hồ đói không chịu nổi nên phóng ra ngay, trước tiên uống vài ngụm máu rồi cắn vài miếng thịt sống. 

Nhưng hành động phóng vọt của nó lại bị ai đó nhìn thấy, lập tức có người hít một hơi sâu, kêu lên: “Lưu Quang Tử Vân hồ! Lưu Quang Tử Vân hồ trong truyền thuyết đây mà!” “Thứ này nếu bắt được thì giá trị chắc chắn không thấp hơn quả Thốn U đâu? Ở đằng xa, một cặp nam nữ đang tựa vào nhau, nhỏ giọng nói, trong mắt lộ rõ vẻ tham lam. “Thứ đó là của Hi công tử, nghe nói võ công của Hi công tử thâm sâu khó lường, người thường không phải là đối thủ. Chỉ với hai ta chắc chắn không làm nên chuyện đâu” 

Người phụ nữ nói. 

Người đàn ông vừa định tiếp lời thì phía trước bỗng vang lên những tiếng kêu la thảm thiết. 

Mọi ánh mắt đều bị thu hút về phía đó. Chỉ thấy những người vừa chạy qua bây giờ như phát điên, nhảy nhót, vặn vẹo, tựa như có thứ gì đó đang chui lên cắn xé thân thể họ. “Ha ha ha, chẳng phải chỉ là đám thằn lằn bốn chân thôi sao? Lớn ngần này rồi, còn sợ những thứ bé nhỏ đó ư?” Những kẻ đứng bên này nhìn bọn họ bắt đầu cười cợt trên sự đau khổ của người khác. Không ai coi trọng đám tắc kè đó, dù là những kẻ có võ công hay không, thứ nhỏ nhặt như vậy thì có gì mà phải sợ? 

“Đúng rồi, kêu la như gặp ma vậy. Ha ha ha, nhát gan thế này mà cũng dám tới đây tìm quả Thốn U, đúng là thèm tiền đến phát điên rồi. 

“Ồ, các ngươi nhìn kìa, có cô nương bên kia, chắc là con tắc kè đó chui vào ngực nàng ta rồi, ha ha ha, xem kìa, nàng ta đang hoảng loạn thò tay vào ngực mò mẫm kia. 

Một nhóm đàn ông bỗng bật cười lớn. 

Tần Phong Hi nhìn về phía ấy, cuối cùng vẫn có người lao qua, vượt qua biển hoa kia, mất hút khỏi tầm mắt. 

Những kẻ khác thấy người đã đi nhiều, không còn ngồi yên được nữa, lũ lượt cầm lấy vũ khí mà theo bước. 

Cuối cùng nơi đây chỉ còn lại vài người, nhóm của Tần Phong Hi vẫn chưa rời đi. 

eyJpdiI6IjN2bjlNa1BiOE1xMzBnalQ4TXR6SEE9PSIsInZhbHVlIjoiWHNzNEQ2ZUJkVU1UVlFHYVJpRkFTME5wcldrNll4THo1Sko0ZTRPMkc3SHdpaUxRQjJveE9aeXNMTWJpeWJSR0RHSGp0SmpmSzBZVFdKTVN0WWI4VGRGXC92a0M1d2psMWllZlhqblBcL0U1NVBsSVpNSlZIelJzMUlPUXh4UTg3SEpQWm03YjlIWlF5c2ZRQ08rNnpkemxGVWM0ZE9pYzJFZW5MUEI4YllvYWI5ZnUweEVYOUgrUWtCVHlrYkhEeGdoYmhlc0xrdmI2XC9sMjBRTjVwK1hXVW1hNEFEZ3B6UXFseGNxMDdoYTJrN1d3Z3hJeVNtTmtYWjliMEtCRWlLN2JjTkFTNWE2Ulg5V3JaOXVDSnE3S1wvelwvRUZibzF0aFV0ejJCQ0hnYzQ2d1UrRjZ5K1wvQUdEdFdEY1Fjc2VOR2MwRHF1UmhzVzZsZXNqcjdzQmpDU0pTSFZEVEJDUTdhZTVhb1dYcDl4dDh4NXU1WmRBVVwvM3dLUVwvZTJDWW9KejdkVFh2dnlwMzVsYW1qWlwvRE5oRnJHVTEralA2TEV1cVZlc1VEcnlCdDQ4bjVqcFVLMnJ1N0hoTmpuNytLc2lVUUR6ZWNzdDNxZmxKSzd1Qm5IeXpNN3lVMHB5WmRlV1BTQldweEJtdkpka3JwZ2k1Y3h1a2NGWFlZZ0dRT3F4RzZTSUdcL3paUThvQWxkM29Dc0NabDQ5UT09IiwibWFjIjoiYTMzYmFmMDAwNmFiMjIxNDkyOTcwN2QyNjUxN2Q2ZGJlZjcyYWIyZTQyODIzN2IxN2NkZjgzMWFmZGZlNzUzNiJ9
eyJpdiI6InVrcVNWcjg1V2JHV0xmdGRhZDduY3c9PSIsInZhbHVlIjoiTjRBYWkwdkVcL2pBTkNZbFwvUStGSWpYQ0Jha0FaeDI4SFhQc2s2OWtrY1lNTnRNbStIazJiOENveTVVUFFpd1o3MDQ1VnRJV0diK3EzU2tZdDF1d1AyeThQNWtJOEp0Y3R5ZDNPTWdJU2FHcWVcL0UwWjR0b285K1lsODJtZTVQVHZwbE8rZ2theVwvQXc5UGlsb28xNHdGRDFZVjFRVVk4RmpmQVpEdXpsZEVCNlpVUFFzSmxrbHhVRDBJYVwvK2hkYzQrZkVIeisyRndzdUFtb2djZDBKYVg0RksyYTRLMlZrRVNYMlQreXdPdkdmaFgxZ3ZKaHl0am9ieFd6ZU5UZzNteE9zamJNRXRNU3BQaHpINm1wNnZyMmdsXC9FVjRidkhiOE9yTE0xXC92bjdLMVFNQjFLeUNqbnhLcEZlTWM1RVFvdmFPQXNCbkZSYXJwOUdhVEpPUWpqQ1YyWHVvZzROTnhzRVRqWHpGXC9PRExxekRNU1V6MjJyUUhHMTZyXC9hK2R1XC9jSGxuSFdJR3dYWEFDRERFNEdpQ01XK1lOelZqYTdJSzJJY0FLcHJ1MzlPQUtYN2dJOVlnd0U4MUtuYUNjNzFqZ2JPcWx2TXpFUEVPczhKVVhUZTVJRW85QzN4T2NYSlRZc1A2bE9XckdmYk84K0ZYdGV6ZEJGNFQxbTY0alhlIiwibWFjIjoiODM3NzhlMjUwOTEyZjg0ZmY4NjYwYjY3ZWU5ZjdkOWExYTIzMDQ1NmY1OTc2OWUyYzQwYmVjNmI4MGI1ZmE4MiJ9

Tần Phong Hi đứng dậy, Trần Thập và những người khác cũng qua giúp nàng thái thịt, nướng thịt, không còn ai che trước mặt Lệ Tử Mặc nữa. Tiêu Ngọc Dung ngẩng đầu lên nhìn, vừa vặn bắt gặp gương mặt của Lệ Tử Mặc, nàng ta lập tức ngẩn người.

Advertisement
x