“Là quả Thốn U đúng không?” Hắn trầm giọng hỏi.
Tần Phong Hi gật đầu: “Đúng vậy, có phải chàng cảm thấy mình rất may mắn không? Lần này tới đây không lỗ vốn chứ?” “Không cần nữa
“... Chà, bây giờ ta cũng thấy mình là ngôi sao may mắn của chàng rồi... Đợi chút, chàng vừa nói gì?” Tần Phong Hi ngẩn ra, quay đầu lại nhìn hắn với vẻ kinh ngạc. Nàng có nghe nhầm không? Hắn vừa nói gì?
Lệ Tử Mặc lặp lại: “Không cần nữa, cái gì mà quả Thốn U, cái gì mà thuốc dẫn, bổn Đế quân đều không cần. Nói xong, hắn bước lên núi mà không buồn nhìn nàng thêm lần
nào.
Tiểu Trù và những người khác trên núi vừa chứng kiến sự oai phong của họ, đang định ca ngợi phong thái sừng sững như ngọn núi xa vời của hắn. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt lạnh như băng của Lệ Tử Mặc, họ đều không dám mở miệng.
Tần Phong Hi ngẩn người một hồi, hỏi Tân Nghĩa bên cạnh: “Tân Nghĩa, sao ta thấy Đế quân đang giận dỗi với ta nhỉ?”
“Cô nương, rõ ràng là vậy mà”
“Ơ, là sao, hắn có gì để mà giận dỗi?”
“Cô nương, vừa rồi cô nói muốn giết Đế quân đấy” Tân Nghĩa tốt bụng nhắc nhở nàng.
Tần Phong Hi mở to mắt, tự nhiên hắn giận, hắn không cần thuốc dẫn cứu mạng nữa ư? Không cần thật ư?
“Ta có nói muốn giết hắn luôn đâu? Nếu hắn nói thẳng với nàng rằng hắn và Nạp Lan Mộng Như không có chút quan hệ nào thì chẳng phải xong rồi sao?”
Tân Nghĩa gật đầu. Đúng vậy, hắn ta cũng có suy nghĩa đó, có điều không biết Đế quân đang nghĩ gì. Có nên đi nhắc nhở Đế quân không?
Tân Phong Hi phẩy tay: “Kệ hắn đi, nam nhi đại trượng phu, muốn giận thì cứ để hắn giận, chúng ta đi tìm lối ra.
Kệ hắn muốn hay không, dù sao hắn cũng đã đến đây, muốn tìm hay không muốn tìm thì tùy.
Tân Nghĩa nhìn Tần Phong Hi bước sang bên khác cùng với Tiểu Trù, còn Đế quân thì lạnh lùng kiêu ngạo bước đi ở phía trước, giữa họ là đám huynh đệ Đồ Trí Dũng, hai người đó chẳng thèm để ý đến nhau, hắn ta không khỏi thở dài.
Chuyện gì thế này!
“Chủ nhân!”
Tân Nghĩa đang định bước về phía Tần Phong Hi thì nghe thấy tiếng gọi của Nguyệt Vệ. Hắn ta dừng lại, quay đầu nhìn xuống, quả nhiên thấy Nguyệt Vệ đang dẫn theo mười mấy người chạy về phía này, nhưng không xa phía sau họ, còn có nhiều người hơn đang liều mạng lao đến.
“Chuyện gì xảy ra vậy?” Tân Nghĩa lẩm bẩm.
“Cô nương!” Tiếng của Trần Thập cũng vang lên, rất nhanh đã đến trước mặt họ.
Trần Thập thở hổn hển, thấy Tân Nghĩa thì lộ vẻ mừng rỡ, đưa tay đấm vào ngực hắn ta một cú: “Ta biết ngay ngươi không dễ chết mà!”
Tốt, tốt quá, còn tưởng rằng họ đều đã chết trong này, ai ngờ bây giờ chẳng ai thiếu mặt.
Trần Thập thấy Đế quân và Tần Phong Hi đứng xa nhau thì sững lại, nhìn Tân Nghĩa với ánh mắt đầy nghi vấn, Tân Nghĩa chỉ biết giơ tay ra tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Chuyện này hắn ta cũng không rõ, mà nói ra cũng dài dòng.
“Trần Thập, sao các ngươi cũng xuống đây rồi?” Tần Phong Hi quay đầu lại, cũng nhìn thấy Nguyệt và Đỗ Văn Hội, sau đó nhìn xuống dưới. Trời ơi, ít nhất có mấy trăm người đang lao tới, bụi đất cuồn cuộn bay lên: “Sao lại có nhiều người tới vậy?”
Chẳng lẽ những người bao vây bên ngoài đều đã vào hết rồi sao? Còn cái vực sâu đầy sương mù đen kia đâu rồi? Nàng không tin nhiều người thế này đều nhảy xuống từ đó.
Trần Thập vội nói: “Cô nương, chúng ta phải nhanh lên, không biết ai đã phát tán bản đồ ra ngoài, bản đồ đó còn đánh dấu chính xác vị trí của quả Thốn U, hơn nữa dường như ai cũng có một bản, cho nên bây giờ mọi người điên cuồng lao vào đây, liều lĩnh giành đầu tiên! Đám sương mù đen không biết vì sao đã tan hết, có một lối nhỏ khác được phát hiện, thông thẳng xuống đáy vực!” Vì vậy tất cả những người này mới lao xuống!
Tần Phong Hi rất muốn chửi một câu: Thật là vô lý! Khi nàng đến thì sương mù sao không tan đi? Rõ ràng đang chơi khăm người ta mà. “Quả Thốn U ở gần chỗ này sao?” Trần Thập gật đầu: “Đúng vậy, phía trước có một lối ra ẩn, ra khỏi đó sẽ đi qua một dãy núi nhỏ, sau đó sẽ thấy một cái hồ, quả Thốn U ở bên bờ hồ đó”
“Vậy chúng ta cũng nhanh lên đi” Tần Phong Hi ôm U U, kéo Tiểu Trù, lập tức chạy về phía trước.
“Tần Phong Hi!”
Nguyệt định chào Tân Phong Hi nhưng chậm mất một bước. Tân Nghĩa quay lại nhìn hắn ta một cái, cũng không chào hỏi gì, kéo theo Trần Thập, miệng thì gọi: “Cô nương, chờ bọn ta với!” Rồi cũng chạy theo nhanh như bay.
“Công tử, đợi bọn ta với!” Đám người Đồ Trí Dũng cũng lập tức chạy theo.
Chỉ trong chốc lát, sườn núi này chỉ còn lại một thị vệ mà Đế quân mang từ Cửu Tiêu xuống, cùng với nhóm người Đỗ Văn Hội. Nguyệt ngẩn ngơ nhìn bóng lưng của Đế quân, liền nhận ra có điều gì không ổn.
“Chủ nhân, Tân Phong Hi..” Vừa thốt ra tên Tần Phong Hi, hắn ta mới nhớ ra rằng giờ Tần Phong Hi đã được Đế quân đích thân sắc phong làm Đế phi, hắn ta thật sự không nên gọi thẳng tên nàng nữa.
Lệ Tử Mặc không nói gì, vì hắn đang cắn chặt răng, nhìn bóng dáng người phụ nữ đó chạy xa dần, lửa giận ngùn ngụt trong lòng, trái tim đau đớn như bị dao cắt, tiến không được mà lùi cũng không xong.
“Đi” Cuối cùng hắn chỉ thốt ra được một từ, rồi thi triển khinh công đuổi theo Tần Phong Hi.
Nguyệt nhíu mày, hắn ta thật sự không hiểu trên đường đánh giết đám người tộc Người Quỷ, giữa Đế quân và Tần Phong Hi đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng hắn ta có thể dễ dàng nhận ra hiện tại Tần Phong Hi đối xử với Đế quân rất lạnh nhạt. Không, đúng hơn là không phải lạnh nhạt mà là xa cách, giống như giữa họ chẳng còn quen thuộc nữa.
Chạy từ sườn núi bên kia xuống, họ nhìn thấy một cái rãnh sâu tự nhiên. Ở đây chỉ có một con đường này, nên Tần Phong Hi dẫn đầu không chần chừ mà tiến thẳng vào. Dưới đáy rãnh và hai bên bờ đều mọc đầy cỏ dại và hoa dại, nhìn xa giống như một dải lụa rực rỡ sắc màu.
Tần Phong Hi lấy từ thắt lưng ra một lọ thuốc nhỏ, đưa cho Trần Thập để phát cho mọi người mỗi người một viên: “Phía trước có vẻ như có hương hoa rất nồng nặc, mọi người hãy uống trước một viên giải độc. Nếu có cảm giác không khỏe thì nhớ báo cho ta biết.
“Dạ, cô nương.
Trần Thập phát thuốc giải độc cho mọi người. Hắn ta phát cho Tân Nghĩa, Lư Đại Cán, Tiểu Trù, đám năm người Đồ Trí Dũng, thậm chí cả U U cũng có một viên. Phát xong, hắn ta đậy nắp chai lại và cất vào trong ngực áo.
Nguyệt: “. ”
Đế quân thì không sợ bất kỳ loại độc nào, nhưng còn hắn ta thì sao? Còn Đỗ Văn Hội và nhóm người kia nữa? Nguyệt không nhịn được mà lên tiếng: “Trần Thập...
Trần Thập quay đầu lại, hơi áy náy nói: “Nguyệt Vệ, xin lỗi, cô nương chỉ bảo ta phát thuốc cho người của bọn ta thôi”
Ý
này là bây giờ bọn họ đã là hai đường khác nhau, chẳng khác gì người xa lạ?
Nguyệt liếc nhìn Đế quân đang tỏa ra luồng khí lạnh băng, lặng lẽ thở dài, rồi tăng tốc chạy theo Tân Phong Hi phía trước.
“Để phi”
Tần Phong Hi như thể bây giờ mới nhìn thấy hắn, nghiêng đầu cười tươi như hoa: “Ồ, Nguyệt Vệ đại nhân cũng đến thành Nặc Lạp sao?”
Nguyệt khựng lại. Họ đã cùng nhau chạy suốt nửa canh giờ rồi, chẳng lẽ từ nãy đến giờ nàng không nhìn thấy hắn?
“Nếu Đế phi có điều gì không hài lòng, thuộc hạ xin chịu phạt.” Hắn cười khổ nói.
Tân Phong Hi chớp mắt rồi lắc đầu: “Nguyệt Vệ đại nhân cứ gọi ta là Tần Phong Hi đi. Nếu đại nhân muốn bàn về thương vụ thuốc kia, chi bằng đợi chúng ta ra khỏi nơi này, lấy được quả Thốn U rồi trở về thành Nặc Lạp hãy nói” Vừa nói, nàng vừa tiếp tục bước đi, không hề ngừng lại.
Nhưng vì phải chăm sóc cho Tiểu Trù và đám người Đồ Trí Dũng, nàng đã giảm tốc độ.
Nguyệt liếc nhìn Đế quân của mình, mắt hắn gần như đã đóng băng. Nguyệt định tiếp tục nói gì đó thì bất chợt một cơn gió thổi tới, quả nhiên có một mùi hương ngọt ngào kỳ lạ. Hắn ta đành nuốt lại những lời còn dang dở, quay đầu lại nhìn Trần Thập định tiếp tục xin thuốc giải độc, nhưng chưa kịp nói thì thấy Tân Phong Hi đột nhiên dừng bước, hắn ta suýt nữa đâm sầm vào lưng nàng.
Lệ Tử Mặc đưa tay ra, kéo thẳng Tần Phong Hi vào lòng.
Tần Phong Hi giãy giụa để thoát khỏi vòng tay của hắn, nhưng lại bị hắn tóm lấy và quăng lên lưng. Giọng hắn lạnh băng: “Không phải nàng sợ rắn nhất sao?”
Nguyệt im lặng đưa tay lên trán. Chủ nhân, ngài tức giận giận dỗi thì cũng không có gì lạ, nhưng đã quan tâm rồi mà còn lạnh lùng như thế này là có ý gì chứ?
Ở phía trước không xa, xuất hiện một đám cây hoa to lớn, những bông hoa có màu sắc rất rực rỡ: đỏ, hồng, trắng. Chỉ với ba màu này mà đã có thể chuyển sắc thành nhiều tầng màu khác nhau, khiến cả vùng hoa trông vô cùng rực rỡ.
Nhưng nếu để ý kỹ, sẽ thấy giữa những bông hoa to lớn, rực rỡ ấy có những con rắn bốn chân với màu sắc cũng rất sặc sỡ, đang quấn quanh các bông hoa.
“Đây không phải là rắn, mà là tắc kè hoa, thuộc lớp bò sát, họ tắc kè” Tần Phong Hi nhìn thấy trong các nhụy hoa có những con tắc kè nhỏ với màu sắc giống hệt bông hoa nơi chúng đang trú ngụ, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an. Vì thế nàng không giãy giụa nữa, nằm trên lưng Lệ Tử Mặc, mắt hơi nheo lại nhìn chúng.
Theo như nàng biết, tắc kè hoa thường sống dưới lòng đất, trên mặt đất, hoặc trong những khu vực cây cối cao lớn. Có thể thấy nhiều hơn ở sa mạc và hải đảo, nhưng rất hiếm khi thấy chúng nằm cuộn trong nhụy hoa như thế này! Đây là gì? Tiệc hoa sao? Mọi người đến để thi sắc, xem ai chiếm được bông hoa đẹp nhất và biến thành lộng lẫy
nhất?
Thật nực cười.
Hơn nữa, những cây hoa này cũng rất kỳ lạ, một cây có thể nở ra nhiều bông hoa với màu sắc khác nhau. Đây là loại giống gì vậy?
Trong đầu nàng liên tục hiện lên hai chữ.
Biến dị.
Nàng đã có kinh nghiệm, trên thế giới này, hễ động thực vật mà dính đến hai chữ “biến dị” thì chắc chắn sẽ không có chuyện gì tốt đẹp.
“Chúng ta tạt sang bên cạnh, đợi thêm chút nữa. Nghe thấy tiếng bước chân ở phía sau, nàng lập tức quyết định. Lệ Tử Mặc không nói gì, chỉ lẳng lặng cõng nàng đi tới một vị trí bằng phẳng hơn bên sườn rãnh.
Nguyệt và những người khác cũng nhanh chóng nép sang một bên theo.
Chỉ sau một lát, những người phía sau đã đuổi kịp tới nơi.
Một đám đông, ước chừng khoảng hai ba trăm người, gần như chật kín cả con rãnh. Tần Phong Hi nằm trên vai Lệ Tử Mặc, khẽ thở dài: “Có giống lạp xưởng không?”
Nhiều người chen chúc trong cái khe.
“Đói quá...
Nguyệt nghe thấy lời đó thì toát mồ hôi, sẵn tiện hỏi một câu: “Dù sao cũng phải đợi, hay là ta đi tìm cho người chút đồ ăn nhé?” Khi nói câu này, hắn ta nghĩ rằng, vừa rồi nàng
xa cách khách sáo như vậy, chắc lần này cũng sẽ nói không cần làm phiền hắn ta đâu. Nếu cần gọi chắc chắn sẽ gọi người của mình chứ gì?
Nguyệt im lặng, Lệ Tử Mặc mở lời: “Đi đi, càng sớm càng tốt.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất