Mỗi lần roi quất xuống đều như đánh thẳng vào trên người, vào trong tim của bà lão. Nói về việc dưỡng cổ, đám người này chẳng có thiên phú gì cả, bọn họ không phải người Nam Cương, bà ta cũng không có nhiều thời gian để dạy bọn họ từng li từng tí. Nói trắng ra thì hầu hết đám cổ trùng này đều do một tay bà ta nuôi dưỡng, là do bà ta nuôi dưỡng cả đấy!
Rốt cuộc bọn họ có biết để nuôi dưỡng hàng trăm cổ trùng có sức tấn công mạnh mẽ như vậy cần bao nhiêu thời gian và công sức hay không? Vậy mà lại bị Tần Phong Hi giết hết!
Cả người bà lão run rẩy, nổi giận đùng đùng, rít từng chữ qua kẽ răng: “Ta muốn các ngươi phải chết, ta muốn lấy mạng các ngươi!”
“Hình như bà đã nói câu này nhiều lần rồi nhỉ, lão vu bà, bây giờ đến lượt ta muốn lấy mạng của bà.” Tần Phong Hi còn chưa dứt lời, Lệ Tử Mặc đã tung một chưởng về phía bà
lão.
Tần Phong Hi vội vàng kêu lên: “Đừng đánh nát đầu bà ta!”
Lệ Tử Mặc vốn định đánh nát đầu bà ta, nhưng nghe Tần Phong Hi nói vậy thì đã đổi hướng, thay vì tung chưởng ra ngoài thì đổi thành tay chém ngang bằng nội lực.
Một vệt máu tươi bắn ra trên người bà lão. Bà ta không dám tin nhìn xuống vết thương trên bụng mình: “Không ngờ ngươi, ngươi có thể ngưng khí thành đạo..”
Nội lực thâm hậu đến mức có thể bắn ra một luồng khí trong chớp mắt. Bàn tay hóa thành lưỡi dao sắc bén, sau đó bổ ngang ra ngoài. Nội lực có thể tạo ra lưỡi dao gió khiến đối phương bị thương mà không cần chạm vào đối tượng, điều này không chỉ đòi hỏi nội lực phải thâm hậu mà còn cần phải có khả năng khống chế nội lực điêu luyện!
Lệ Tử Mặc mới chỉ hai mươi mấy tuổi mà đã đạt được trình độ võ công như vậy. Nếu thiên phú võ học của hắn được truyền ra ngoài thì sẽ khiến thiên hạ chấn động. Mọi người đều biết Lệ Tử Mặc có võ công cao cường nhưng không ai nghĩ võ công của hắn đã đạt đến cảnh giới cao thâm như vậy. Người đời đều biết Thánh nữ Vấn Thiên Sơn mới là kỳ tài võ học, song thiên phú của nàng ta chẳng là gì khi so sánh với Lệ Tử Mặc!
Lúc này bà lão hối hận vô cùng. Bà ta hối hận, bà ta sợ hãi. Trước mắt gần một trăm đàn ông trong tộc do bà ta dẫn đến đều đã chết hết, hơn nữa còn chết rất thê thảm. Hầu hết bọn họ đều bị bẻ gãy cổ, một số bị chưởng lực đánh nát lồng ngực, thậm chí có người bị giật đứt cả cánh tay.
Tộc Người Quỷ vốn đã ít người, giờ đây thanh niên trai tráng và đàn ông trung niên trong tộc đều chết ở nơi này. Trượng phu và nhi tử của bà ta cũng đã chết. Trước đó bà ta luôn cho rằng mình nắm chắc phần thắng, nhưng bây giờ bà ta mới nhận ra có lẽ mình sẽ chết, vì vậy bà ta sợ hãi. Dù đã ngoài năm mươi nhưng bà ta vẫn muốn sống, vẫn muốn sống tiếp.
Bà ta quỳ sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết: “Xin vị gia này và Tần cô nương tha mạng, xin hai vị hãy tha cho lão thân, lão thân không dám nữa. Tất cả chuyện này là do Thánh nữ Vấn Thiên Sơn sai khiến, nàng ta phái người tìm đến bọn ta, bọn ta thiếu nợ Thánh nữ Vấn Thiên Sơn một ân tình nên không thể từ chối. Cầu xin hai vị tha cho ta, xin hai vị tha mạng cho ta.
Lệ Tử Mặc vốn định bước tới chưởng cho bà ta chết tươi, nhưng nghe vậy thì bèn dừng lại: “Ngươi nói cái gì?”
Tuy Tần Phong Hi đã biết sự thật từ lâu, nhưng khi nghe chính miệng lão tộc trưởng phu nhân thuật lại chi tiết, lửa giận vẫn luôn đè nén trong lòng lập tức bùng lên như núi lửa phun trào, không thể ngăn chặn được nữa.
Bởi vì Tân Phong Hi chưa bao giờ gặp một người phụ nữ độc ác như vậy, không có thù oán gì mà lại ác độc muốn dồn nàng vào chỗ chết. Bấy nhiêu còn chưa hết, nàng ta không chỉ hại nàng một lần, lần sau còn nham hiểm hơn cả lần trước.
Nàng tiến đến, đẩy mạnh Lệ Tử Mặc ra khiến hắn loạng choạng suýt ngã xuống đất.
“Không cần bà ta nói, để tự ta nói cho chàng biết. Chính là vị Hoàng hậu nương nương tương lai của chàng đấy, nàng ta muốn mạng của ta. Chính nàng ta tìm đến tộc Người Quỷ, sai bọn họ bắt ta, biến ta thành đồ chơi làm ấm giường cho toàn thể đàn ông trong tộc, sinh con cho bọn họ, rồi sau đó sẽ từ từ tra tấn ta đến chết. Đế quân đại nhân thân yêu, chàng có hài lòng không?”
Nàng lạnh lùng nói xong bèn cất cao giọng gọi: “Tân Nghĩa, đưa Phá Sát cho ta.
Tân Nghĩa lập tức chạy đến, hai tay dâng Phá Sát cho nàng.
Hắn ta không biết Tần Phong Hi muốn làm gì, nhưng sau khi nghe những lời nàng nói, hắn ta nổi giận đùng đùng rồi mắng: “Con khốn Nạp Lan Mộng Như đó. Khi còn ở Thần Ma cốc, nàng ta đã muốn giết cô nương, không ngờ ra khỏi đó rồi vẫn còn muốn lấy mạng của cô nương. Đế quân, có phải ngài vẫn còn muốn phong cho con khốn đó làm Hoàng hậu đúng không?”
Tân Phong Hi vung tay ý bảo Tân Nghĩa đừng nói nữa, sau đó lạnh mặt quay sang nhìn Lệ Tử Mặc: “Ta nói cho chàng biết, không chỉ chàng biết vui giận thất thường mà bổn cô nương đây cũng biết vui giận thất thường nhé. Còn nữa, bổn cô nương thích giận cá chém thớt, thích liên đới đến cửu tộc lắm. Ai dám đắc tội với ta, tất cả những kẻ có quan hệ tốt với hắn đều sẽ bị ta liệt kê vào sổ đen. Chàng hiểu ý ta chứ? Trước khi chàng thành thân, chúng ta vẫn là bằng hữu. Nhưng nếu chàng xác lập bất cứ quan hệ nào với Nạp Lan Mộng Như, cho dù là lập nàng ta làm hậu, làm phi, làm thiếp, hay chỉ đơn thuần là bằng hữu, muội muội, sư tỷ, hồng nhan tri kỷ gì gì đó... Bất kể là mối quan hệ gì đi chăng nữa... Nàng dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Ta với chàng sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung. Ta xin nói thẳng ra ngay tại đây luôn, nhất định ta sẽ lấy mạng của Nạp Lan Mộng Như. Nếu chàng cưới nàng ta, vậy thì ta sẽ lấy luôn cả tính mạng của chàng”
Nạp Lan Mộng Như đã hoàn toàn chọc giận nàng. Trước giờ Tần Phong Hi chưa từng nói mình là một người tốt bụng, bình thường nàng rất vui vẻ, hay trêu đùa, đôi khi điên điên khùng khùng trông như không quan tâm gì, thi thoảng lại giả vờ yếu đuối và ngớ ngẩn, nhưng điều đó không có nghĩa là nàng yếu đuối.
Khi cần tàn nhẫn, nàng có thể tàn nhẫn hơn bất kỳ ai.
Ánh mắt Lệ Tử Mặc đầy lửa giận, hắn nhìn chằm chằm vào Tần Phong Hi, giọng khản đặc: “Nàng muốn lấy mạng của ta?”
Dù biết những lời Tần Phong Hi nói sẽ chẳng bao giờ trở thành sự thật, nhưng khi nghe chính miệng nàng nói sẽ lấy mạng hắn, trái tim Lệ Tử Mặc như bị Phá Sát khoét một lỗ thật lớn, máu chảy đầm đìa, đau đớn đến nghẹt thở. Giờ phút này, hắn hoàn toàn quên mất mọi chuyện, chỉ còn câu nói tàn nhẫn kia vang vọng trong đầu.
‘Ta cũng sẽ lấy mạng của chàng.
Nàng nói rất quyết liệt, lạnh lùng và không chút do dự.
Lệ Tử Mặc chưa từng thấy nàng nhìn hắn với ánh mắt lạnh lùng và tàn nhẫn như vậy. Trong khoảnh khắc đó, hắn như bắt gặp ánh mắt của mình khi đang giết người.
Lệ Tử Mặc không dám tin sau tất cả những gì hai người đã trải qua, sau khi hắn phong Tần Phong Hi làm phi và nói rằng cả đời này chỉ yêu mỗi mình nàng, vậy mà bây giờ
nàng vẫn có thể thốt ra những lời tàn nhẫn, muốn lấy mạng của hắn.
Lệ Tử Mặc chưa từng nếm trải cảm giác đau đớn tới vậy. Nhất thời đầu óc hắn trở nên trống rỗng, nhưng nỗi đau như dòi bọ gặm nhấm trái tim hắn, từng chút từng chút không chừa lại thứ gì.
Lệ Tử Mặc có thể chịu đựng được cơn đau quằn quại cổ độc phát tác, không thèm nhíu mày lấy một lần. Nhưng giờ đây hắn nhận ra mình hoàn toàn không thể chấp nhận cơn đau tột cùng này, từng hơi thở đều đau như dao cắt.
Vẻ mặt Tần Phong Hi vẫn rất lạnh, ánh mắt không hề né tránh, nhìn chằm chằm vào hắn, tàn nhẫn gật đầu: “Đúng vậy, ý của ta là vậy đó.
Nàng là người có thù tất báo, là người không phân rõ phải trái. Nếu Tần Phong Hi đối xử tốt với ai đó, nàng có thể hy sinh cả mạng sống của mình vì đối phương, nhưng nếu nàng hận ai đó và muốn lấy mạng kẻ đó, nàng có thể tàn sát điên cuồng chỉ vì đạt được mục đích, không cần biết có liên lụy đến người vô tội hay không.
Lão đạo sĩ từng nói trong xương cốt của nàng đã có sự điên rồ.
Có lẽ là vậy.
Vừa dứt lời, Tần Phong Hi vung tay lên, Phá Sát bay ra ngoài rồi xuyên qua lưng bà lão. Khi nảy thừa dịp hai người đang cãi vã, bà ta đã định lén trốn khỏi nơi này. Bà ta không ngờ trong giây phút căng thẳng tột độ, Tần Phong Hi lại vô cùng bình tĩnh và tỉnh táo, cho nên mọi động tĩnh nhỏ nhặt xung quanh đều không thể thoát khỏi tai nàng.
Tân Phong Hi không nhìn Lệ Tử Mặc nữa, nàng đi tới, đạp lên sau vai bà lão, rút Phá Sát ra. Vẻ mặt của nàng từ đầu đến cuối vẫn không thay đổi, chẳng chớp mắt lấy một lần, vung mạnh Phá Sát lên cao, lạnh lùng chém đứt đầu bà ta.
Máu bắn tung tóe, Tần Phong Hi nắm tóc nhấc cái đầu bà lão lên, đi đến bên cạnh Tân Nghĩa: “Cầm lấy, lát nữa tìm cái hộp nhét vào.
Tân Nghĩa bị dọa bởi những lời Tần Phong Hi vừa nói, vẫn há hốc mồm chưa kịp hoàn hồn. Đợi đến khi Tần Phong Hi giơ cái đầu của lão vu bà lên ngang tầm mắt hắn ta, đối diện với gương mặt xám ngoét thảm thiết của bà ta, Tân Nghĩa giật nảy mình la lên rồi nhảy dựng, không hiểu nàng có ý gì.
“Ta bảo ngươi cầm lấy, lát nữa tìm cái hộp mà đựng vào” Tần Phong Hi lườm hắn ta rách cả mắt, đần mặt ra đó làm gì.
Tân Nghĩa ngơ ngác, máy móc vươn tay nhận lấy cái đầu, khó hiểu hỏi: “Cô nương, giữ cái đầu này lại làm gì? Trông gớm quá.” Nói rồi, hắn ta nhìn Lệ Tử Mặc một cách thương
hại.
Có phải Đế quân bị đả kích rồi đúng không? Tại sao cứ nhìn chằm chằm vào cô nương với ánh mắt tàn nhẫn như vậy? Nãy giờ cũng đã lâu rồi mà ngài ấy không chớp mắt lấy một cái, mắt không mỏi à?
Có điều Tân Nghĩa cảm thấy nếu đổi lại là mình rơi vào hoàn cảnh đó thì sẽ rất đau lòng. Nhưng chuyện này dễ giải quyết mà. Cô nương nói sẽ giết Đế quân kèm theo điều kiện, điều kiện là chỉ khi nào Đế quân phong cho con khốn Nạp Lan làm Hoàng hậu, làm phi, tì thiếp hoặc nhận nàng ta là bằng hữu, là muội muội, sư tỷ, hồng nhan tri kỷ gì đó thì cô nương mới đối địch với Đế quân. Chẳng phải bây giờ Đế quân chỉ cần nhanh chóng nói rõ lập trường, không bao giờ dính líu đến Nạp Lan Mộng Như, phân rõ giới hạn với nàng ta thì mọi chuyện đã ổn rồi mà?
Tân Nghĩa hiểu rõ điều cần làm nhưng Lệ Tử Mặc thì không. Đầu óc hắn vẫn đang đắm chìm trong câu nói tàn nhẫn, vô tình của Tần Phong Hi. Sau nỗi đau quá lớn, hắn bỗng cảm thấy sợ hãi.
Lệ Tử Mặc nghĩ rằng tình cảm giữa hắn và Tần Phong Hi không thể bị phá vỡ, nhưng bây giờ rõ ràng là không phải vậy.
Tần Phong Hi đi vài bước về phía sườn núi, bỗng quay đầu nói với hắn: “À đúng rồi, Lệ Tử Mặc”
Lệ Tử Mặc lạnh lùng nhìn nàng.
“Trong này có Thốn U đan, Đỗ Văn Hội có nói cho chàng biết không?”
Tân Phong Hi nói vậy là để tỏ rõ lập trường, không phải muốn quyết liệt với hắn ngay lúc này, cũng chẳng phải muốn không chết không thôi với hắn. Bởi vậy sau khi nói xong, cơn giận trong lòng nàng cũng dịu đi phần nào. Thật ra nàng không ngờ những lời ấy lại ảnh hưởng tới Lệ Tử Mặc nhiều tới vậy.
Hỏi xong, khi thấy Lệ Tử Mặc hoàn toàn không có phản ứng gì sau khi nghe nàng nói đến vị thuốc dẫn khác, Tần Phong Hi mới phát hiện ra cảm xúc của hắn có gì đó không ổn. Không chỉ không ổn mà còn vô cùng bất thường.
Người phụ nữ này, rõ ràng người phụ nữ này phóng khoáng hơn hẳn nhiều!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất