Tân Phong Hi không nhịn được mà trợn mắt nhìn sang. Hừ, các ngươi có thể có nghĩa khí hơn chút được không hả? 

Tình cảm chủ tớ đâu mất rồi? 

U U, ngươi là đồ phản bội! Chúng ta đã bào là sẽ không rời không bỏ nhau cơ mà! 

Lệ Tử Mặc đi từng bước một rất chậm, nhưng hai người vốn dĩ cách nhau không xa, chỉ bảy bước là hắn đã đi tới trước mặt nàng. Trong đám con gái thì Tần Phong Hi không tính là thấp, có điều trong số đám đàn ông Lệ Tử Mặc vẫn tính là cao nên khi hắn tới gần như vậy, Tần Phong Hi cảm giác được áp lực rõ rệt đến từ chênh lệch chiều cao. 

Nàng nhếch miệng, được thôi, kiếm cớ làm gì nữa. Cái gì mà áp lực đến từ sự chênh lệch chiều cao, rõ ràng nàng e sợ đối phương. 

Mà kể ra cũng lạ, Tần Phong Hi cảm thấy chuyện này rất phản khoa học, dựa vào đâu chứ? Tân Phong Hi nàng ở thời hiện đại biết lái máy bay biết bắn súng, ở cổ đại thì phá được cổ giải được chú, việc gì trên đời mà nàng chưa từng thấy, tại sao nàng lại sợ hãi một người đàn ông chứ? 

Chẳng qua chỉ vì trước giờ nàng chưa từng yêu đương, cho nên bây giờ trái tim mới cảm thấy như bị mèo cào trước mặt người đàn ông mình thích thôi mà? 

Lệ Tử Mặc quan sát nàng, nhìn mãi nhìn mãi, môi mỏng nhếch lên, cái cằm banh thẳng hiện ra đường cong lạnh lùng, ánh mắt sâu kín mà không nói gì. 

Không nói lời nào là sao vậy? Hắn không nói không rằng khiến nàng rất mất tự nhiên. Tần Phong Hi cảm thấy toàn thân mềm nhũn như bông vải không còn chút sức lực nào, đầu óc trở nên hỗn loạn. 

“Lệ Tử Mặc, ờm, đã lâu không gặp nhỉ... 

Nàng vừa dứt lời thì người nào đó chợt nở nụ cười lạnh lùng, ý cười mỉa mai trên khóe môi kia khiến Tần Phong Hi rất muốn... 

Cắn một cái. 

“Nàng định cả đời không gặp luôn hả?” 

Giọng điệu của hắn nghe rất bình tĩnh, giống như không có chút tức giận nào, nhưng Tần Phong Hi tự nhận mình hiểu khá rõ về người đàn ông này. Trước đây nàng từng nói về tính cách của cỗ máy giết người họ Lệ này rồi. 

Vui! Giận! Thất! Thường! 

Câu nói của hắn đã bao hàm ý tứ khiển trách và truy cứu. Tần Phong Hi lùi một bước, cười xuề xòa: “Nào có, làm gì có chuyện đấy được?” “Ồ? Còn cả giao dịch làm ăn nữa phải không?” Lệ Tử Mặc tới gần một bước. 

“Này, chàng không nghĩ rằng ta đã rất niệm tình rồi à?” Tần Phong Hi lùi thêm bước nữa: “Người khác muốn mua ta còn không bán đấy.” 

Lệ Tử Mặc lại tiến một bước: “Ừm, vậy bây giờ bổn Đế quân tự mình bồi thường cho nàng, nàng định thu.” Hắn hơi ngừng lại, khế nheo mắt rồi gắn từng chữ một: “Hay là không thu?” 

Tần Phong Hi ngẩng đầu lên nhìn vẻ mặt lạnh lùng không cảm xúc của hắn, không nhịn được chớp chớp mắt. Nàng muốn nói, đây là muốn ép bán ư? Không ngờ hắn tiếp lời: “Lúc này tán tỉnh bổn Đế quân cũng vô dụng thôi.” 

Phụt. 

Nàng chỉ nháy mắt thôi mà, đâu phải tán tỉnh! Nàng nào có tán tỉnh! 

Tiểu Trù ở cách đó không xa bịt mắt lại, ngượng quá đi mật, chớp chớp đôi mắt to ròn đó ngay trước mặt người đàn ông tràn ngập yêu thương đối với mình mà không phải tán tỉnh thì là gì? 

Đừng ngược tâm gái già 35 tuổi độc thân nữa được không? 

“Chuyện của chúng ta có thể nói sau được không?” Tần Phong Hi lắc lắc đầu. Không được, nàng không thể gặp sắc quên nghĩa được, Tân Nghĩa, nhóm Tân Nghĩa vẫn đang chờ nàng tới cứu kìa. 

Lệ Tử Mặc đã biết được đại khái tình hình bên này qua thư rồi. Ban đầu cả Trần Thập và Tân Nghĩa đều gặp chuyện, Trần Thập đã được tìm thấy, giờ còn Tân Nghĩa cần cứu 

nữa. 

Hắn không nhận ra những người khác, mặc dù trước đó Đỗ Văn Hội đã thuật lại sơ qua về sự tồn tại của mấy người Đồ Trí Dũng, nhưng Lệ Tử Mặc không quen biết họ, đương nhiên không để tâm. 

"Di." 

Hắn túm lấy tay nàng, nắm thật chặt để nàng không thể tránh thoát được. Đang lúc Tần Phong Hi cho rằng hắn muốn kéo mình chạy đi thì Lệ Tử Mặc lại hất tung nàng lên lưng mình, khiến nàng suýt nữa đã lên tiếng kinh hô. 

Ghé vào tấm lưng rộng của Lệ Tử Mặc, Tần Phong Hi bất chợt cảm thấy hoảng hốt. 

Thật sự không dám tin rằng hắn tới đây, nàng lại bị hắn cũng. 

Sau cơn hoảng hốt, nàng bắt đầu vùng vẫy: “Chàng cõng ta làm gì, ta có chân mà..” Tiểu Trù còn đang ở đây, nàng là tiểu chủ tử của người ta đấy, cứ thế bị cõng đi thì nhục mặt lắm. 

Bộp. 

Một tiếng động giòn vang cất lên, Tần Phong Hi sững người, vẻ mặt không dám tin. Hắn dám đánh mông nàng ư! 

“Đừng nhúc nhích!” 

Lệ Tử Mặc vẫn đang kìm nén lửa giận trong lòng, bây giờ còn chưa có thời gian xả ra ngoài, thế mà nàng còn dám cự nự hắn. Rời xa vài tháng mà đã không cho hắn cõng rồi? 

Cho rằng hắn không nhận ra nàng đã sắp đói đến choáng váng rồi ư? Cõng nàng lên là hắn có thể lập tức cảm giác được nàng nhẹ hơn trước nhiều! 

Tần Phong Hi hít sâu một hơi, nhịn, nàng nhịn, hiện giờ không có thời gian so đo với hắn. Nàng quay đầu nhìn Tiểu Trù vẫn đang bế Tử Vân hồ rồi lại quét mắt nhìn chiếc áo bào đen giống tộc Người Quỷ của nàng ấy. Vừa nãy Tần Phong Hi chưa kịp hỏi tại sao nàng ấy lại không có việc gì, còn bưng hoa quả tới cho hai cha con tộc trưởng. 

“Tiểu Trù, ngươi biết hội Tân Nghĩa ở đâu đúng không?” 

Tiểu Trù lập tức khẽ gật đầu: “Tiểu chủ tử, ta biết. 

“Mau dẫn đường” 

Tiểu Trù đi đằng trước Lệ Tử Mặc, trong lòng vẫn có chút nao nao. Vừa nãy hắn chỉ dùng một tay đã bẻ gãy cổ thiếu tộc trưởng tộc Người Quỷ, sau đó đập mạnh xác chết của hắn ta khiến tộc trưởng hôn mê bất tỉnh, còn đâm vào tim ông ta như đóng đinh quan tài. 

Sở thích về đàn ông của tiểu chủ tử nhà nàng ấy mạnh đến vậy ư? Mặc dù đối phương cũng khá ưa nhìn nhưng... 

Hắn vẫn quá hung hãn! 

Dọc theo đường đi, Tiểu Trù kể cho Tần Phong Hi nghe về tình hình của bọn họ. Lộ trình không dài nên không thể kể hết từ khi mới bắt đầu, nàng ấy chỉ nói một lão vu bà nói cả đám đàn ông bọn họ đều có thân thể cường tráng, đã hai trăm năm nay tộc Người Quỷ không có chút biến chuyển gì, đây là thời điểm thử vài con đường mới. Mà cái gọi là con đường mới của bà ta chính là để phụ nữ trong tộc kết hợp với đàn ông bên ngoài, thử xem có thể sinh con được không. 

Đàn ông của tộc Người Quỷ rất khó có thai với phụ nữ bên ngoài, nếu không bọn họ đã không sa sút đến mức hiện tại, nhân khẩu càng ngày càng tàn lụi. 

Có điều trước giờ họ chưa từng thử để phụ nữ trong tộc giao hoan với đàn ông bên ngoài. Nhỡ đâu cách này lại thành công? 

Trên đời luôn có quan niệm như vậy, dòng máu của nhà trai mới là dòng máu của tộc mình, hiện giờ bọn họ nghĩ ra phương pháp kia cũng chỉ vì đã hoàn toàn không còn cách nào khác. 

“Vậy nên ý của ngươi là, đám Tân Nghĩa trong những ngày này được chiêu đãi, ăn ngon uống say, chỉ chờ đến khi tế tự kết thúc thì sẽ bắt bọn họ lấy vợ tộc Người Quỷ hả?" 

Tần Phong Hi nghe vậy gần như muốn hộc máu. 

Nếu Trần Thập biết được, đoán chừng hắn ta cũng sẽ hộc máu mất. 

Bọn họ không dám nghĩ sâu về sống chết của những người kia, cố gắng quên đi nỗi đau khắc sâu mà một ngày nào đó họ sẽ phải đối mặt. Nào ngờ mấy người này được xem như chú rể, đang bị nuôi nhốt chứ! 

Thì ra lễ tế mà tối qua nàng phá hỏng được chuẩn bị cho mấy người bọn họ sắp lấy vợ tộc Người Quỷ! 

Lão vu bà mà Tiểu Trù nhắc đến đoán chừng chính là bà lão khống chế Tiểu Bảo. 

“Tiểu Bảo dẫn các ngươi tới đây à?” 

“Tiểu chủ tử, đừng trách Tiểu Bảo, thằng bé cũng bất đắc dĩ thôi” 

Tiểu Trù vừa dứt lời thì đằng trước bỗng sáng lên. Lệ Tử Mặc vẫn luôn cõng Tần Phong Hi không nói một lời, bước đi vô cùng vững vàng. 

Trên đường họ chỉ gặp đúng hai người, nhưng đối phương chưa kịp lên tiếng thì đã bị người nào đó một tay vặn gãy cổ. Tân Phong Hi cứ cảm giác cổ mình cũng hơi ngứa, chẳng biết nếu xử lý xong chuyện ở đây thì hắn có vặn luôn cổ nàng không. 

“Người của tộc Người Quỷ không thể tiếp xúc với ánh nắng, ban ngày ít ra ngoài, Tân Nghĩa lại nhân cơ hội yêu cầu muốn ở phía bên kia, nên lúc này không có ai trông coi hắn 

ta” Tiểu Trù nói. 

Dưới ánh mặt trời, có một ngôi đình lợp cỏ tranh nằm dựa vào sườn núi nhỏ, bốn phía thông gió. Đình cũng coi như khá lớn, Tân Phong Hi liếc mắt là thấy được Lư Đại Lực đang tựa trên tảng đá ngoài cửa ngủ ngon lành. 

“Lư Đại Cán là người được hoan nghênh nhất ở đây, bọn họ đều cho rằng đàn ông cường tráng và cao lớn sẽ dễ khiến phụ nữ thụ thai hơn.” Tiểu Trù thấp giọng nói. 

“Phì!” 

Tân Phong Hi phun ra: “Rõ ràng Tân Nghĩa nhà ta là người đẹp trai nhất ở đây! Đương nhiên nếu Trần Thập có mặt sẽ lập tức đè ép hắn ta, Trần Thập đẹp trai nhất. Bởi vì thấy mấy người đều không có việc gì nên Tần Phong Hi nhanh chóng thả lỏng. 

Nhưng khi mới nói xong những lời này, nàng đã biết mình thả lỏng quá mức nên nói sai. Vì người cõng nàng đã lập tức kéo căng cả người, vốn dĩ hắn đã tỏa ra hơi lạnh, giờ lại càng rét cóng hơn. 

Tần Phong Hi vẻ mặt cầu xin: “Đương nhiên chàng đẹp trai gấp bội Trần Thập, không, gấp mấy chục lần ấy chứ!” Nàng nói vậy cũng vì nghĩ cho Trần Thập và Tân Nghĩa, nếu không lát nữa ra ngoài hắn sẽ bắt bọn họ khai đao. Nàng biết rõ người đàn ông này lòng dạ hẹp hòi đến mức nào. 

“Hình như ta nghe được tiếng của cô nương!” Tân Nghĩa đang ngồi trong đình vắt óc suy nghĩ chợt nhảy dựng lên. 

Hầu Tử đứng cạnh lắc đầu: “Làm sao có thể. Sao công tử lại đến chỗ như thế này được?” 

“Bổn công tử đã thật sự tới rồi đây” 

Lần này, tất cả mọi người đều nhảy dựng. Hầu Tử còn đụng đầu vào cằm sư gia, sư gia thì dẫm lên chân Đồ Trí Dũng. Bọn họ không quan tâm đến việc kêu đau mà cùng nhau nhìn về nơi tiếng nói phát ra bên ngoài đình. 

Tiểu Trù ở đó, còn có một người đàn ông cao lớn lạnh lùng... 

Tân Nghĩa suýt nữa thì ngã nhào xuống đất. 

“Đế, Đế quân?” 

Lệ Tử Mặc lạnh lùng quét mắt nhìn hắn ta, Tân Nghĩa lại lần nữa suýt thì ngã xuống đất. Ánh mắt Đế quân nhìn hắn ta hình như còn mang theo sát khí thì phải? 

“Đế quân?” Đám Đồ Trí Dũng ban đầu không hiểu gì hết, sau đó nhanh trí nhận ra. Sắc mặt bọn họ thoắt cái thay đổi, không khống chế được mà quỳ xuống. 

Bọn họ đã quen với hoàng quyền, khi làm ăn mày gặp được quan đều rất kính sợ. Trên đời này chỉ có một người có thể xưng là Đế quân, đó chính là vị mà họ đã nghe kể lại trên suốt chặng đường như xem hí kịch, Đế quân của Phá Vực. 

Tân Nghĩa sẽ không nói đùa về việc này nên họ mới chắc chắn đây là Đế quân của Phá Vực. 

Đồ Trí Dũng cắn răng, cuối cùng ngẩng đầu lên hỏi: “Công tử nhà ta đâu?” Nhưng hắn ta cũng không dám hỏi Lệ Tử Mặc mà chỉ dám hỏi Tiểu Trù. 

Tần Phong Hi yếu ớt ló đầu ra từ đằng sau Lệ Tử Mặc: “Các ngươi vẫn khỏe đấy nhỉ?” 

Đám người Đồ Trí Dũng như bị sét đánh. 

Công tử nhà bọn họ, tuấn mỹ bất phàm, võ công cao cường, giống như thần linh trong mắt bọn họ lại bị người ta cõng... 

Mặc dù trước đó họ đã biết Tần Phong Hi là nữ, nhưng trên đường đi nàng đều cải trang nam giới, làm việc hay nói chuyện đều thoải mái hơn so với những người đàn ông khác, thế nên họ đã quen gọi nàng là công tử, cũng quen coi nàng là công tử. Thấy tình cảnh hiện giờ, tất cả mọi người đều có chút bối rối. 

Tân Phong Hi cũng cảm thấy thế này tổn hại phong độ của mình quá: “Này, thả ta xuống đi... 

"Hum?" 

Nàng lập tức trừng mắt đáp lại mấy người Đồ Trí Dũng: “Ừm, bổn công tử vì tìm kiếm các ngươi mà mấy ngày nay chưa ăn cơm, đói đến mức mềm nhũn cả chân, được người ta cũng thì đã làm sao? Các ngươi ai nấy đều ăn uống no say, còn không biết xấu hổ mà nói ta à!” 

Tân Nghĩa im lặng quay mặt đi. 

eyJpdiI6Inl6UVh0MzJCNkdZc0hqeTZEWjZsa2c9PSIsInZhbHVlIjoiamdsY2JoYUUzQmJ1bUQ2UllnNjdtdFNEYWJcL3R1d1wvb2JWbk1cL3gzcGQ1d1ZvU0QxMVJ0MmZjV05SRkI5SzFnT0J1c3ZFVXI1Z2tDRGFadFBERlhwTDM2eXdZQ1hiaE42UWRXaHh2OFNvU25jVDZHQ3lcLzRZMFVsckVcL3Y4Z3ZDY1h6K0l3Rm5EOUFGSGxBRHRYTnhXc2xCM1NmaVB4M2lkWVpUM1lzQUh0bmU4anJ5MXN1RVhURndaclhsbGx5bXZMTHRCalo0ZUVxZEtvXC9VQnpJZXZWaU1yTVM5QzJxRllxaFpGajhkejNSbnoyQU5SNXBzcFhTSmpQWWtjZTFuM3dhZEFESTI4dU1HdWZ5eXF0MGFoQnRub0VqaE5RbVoybUxFNVJ4d0ZJWndsbUxFNFlIRUVoXC9ObGZZNDBCZ1ZZIiwibWFjIjoiMDZhOTI4ODMxMTNjZDk1YTNhN2ZmZGU2ODEyZjQ4MDhmM2MzZmMyNTZiOWYwNTg3MTNlMDc0OGM4YzQ0ZDNkYyJ9
eyJpdiI6InhDZGp2dXZEWUZmTjl1YmZhYUZheXc9PSIsInZhbHVlIjoibXZOYzZtMGt2eGpWbTZJK1Z0ZW1YUXpYZWltRFhJMkc4UFVjWk5KR2pMRVpleFd4RlhQa1pEZmRpZncxMnVNc2NTcCs0WEo5VGpub1wvalQ4YVl1aGdXZVhBUGhsRWt6YUxZUjNlQTNiRVVvaGdEdVdkbG5hRjFnSndEUkNaSzE0YTNSZ2xvM0Z5TEFHNkppUFpJdElsc0ozTlJ2NU4wZ3Z5Y2JrdllNZllaWm1OSEdyNnRIbDVScE9qNVI0YVpSNG9OUWhROHBpbkJjSFRcL1ViSDdHdjZuNk9veFF0anE0VUNCYjRpeXlVa1N1bmxsY0NaMDdtT1BHWGlKQ0d0bnVEK012Zm54TFE2TEtHVUFmWFd5TjM5S0Q0S2JHQVVsMHd1TUlcLzErWmFOWHo0d0s1UUVXVE8xdjlwUXMyMVp1Z1E3XC93YnF4dGoxd3BDSXZXKzZ4SDU1eWdVWXJIVzh1RFlPTkdMMlQzSnZ3dkJBdmtJZTBzeXZIK2JsTU9TV3hpRSIsIm1hYyI6Ijg2MDc4MWYyYThlZTZiNDQ5ODRkZjQxYzkzOTRlNGNjMTRiZGRkNjZkYzI0YmQzYTE2ODRhOGM3YjQzNWY3YzEifQ==

Tân Nghĩa lập tức tránh xa hắn ta thêm một chút rồi một chút nữa. Muốn chết hả? Dám giành phụ nữ với Đế quân?

Advertisement
x