Lư Đại Lực vừa dứt lời bỗng thấy mọi người xung quanh chủ động cách xa hắn ta, một luồng khí lạnh ập xuống đầu hắn ta. Lư Đại Lực khế ôm lấy cánh tay, ngơ ngác hỏi: “Sao bỗng dưng lạnh thế này?”
Tần Phong Hi vội ôm chặt lấy hai cánh tay của Lệ Tử Mặc trước khi hắn kịp ra tay đánh người: “Này này, hắn ta chỉ hơi đơn thuần, hơi đơn thuần thôi!”
Không ngờ hắn định ra tay với Lư Đại Lực thật. Đường đường là Đế quân oai phong lẫm liệt mà lòng dạ lại nhỏ nhen đến thế sao?!
Lệ Tử Mặc hừ lạnh: “Trên đời làm gì có người đàn ông nào thật sự đơn thuần.
Tần Phong Hi nghẹn lời, rất muốn giơ ngón cái lên khen hắn. Đúng là như vậy, người không trong sáng nhất chính là ngài đấy ạ! Một người có phần ngây thơ và trẻ con chỉ muốn bày tỏ sự quan tâm và thân thiện với nàng mà hắn cũng hiểu lầm cho được.
“Hắn ta muốn đi theo nàng hả?” Lệ Tử Mặc liếc nhìn Lư Đại Lực rồi nói tiếp: “Thân hình vạm vỡ, chắc chắn ăn rất nhiều, điện Cửu Tiêu không nuôi kẻ vô dụng” Quan trọng nhất là hắn ta dám đòi cõng người phụ nữ của hắn.
Tần Phong Hi bỗng tức giận: “Ta có nói muốn chàng nuôi hắn ta chưa? Người của ta, ta tự nuôi được.
“Người của nàng? Nàng tự nuôi được?” Lệ Tử Mặc nặng nề hỏi: “Vậy nàng là người của ai?”
Chẳng phải trước giờ Tần Phong Hi luôn là người của Lệ Tử Mặc hắn sao? Nếu nàng là của hắn thì tất nhiên hắn cũng phải nuôi người của nàng. Hắn chỉ nói vài câu với tên đàn ông vạm vỡ kia thôi mà nàng đã nổi giận với hắn rồi à?
Tần Phong Hi giận quá hóa cười: “Lệ Tử Mặc, bổn cô nương nhắc lại cho chàng nghe lần nữa, bổn cô nương là một cá thể tự do, không thuộc về ai cả.
“Nàng là phi tần của bổn Đế quân, đã được chiêu cáo thiên hạ rồi” Hắn lạnh lùng nói.
“Phi tần? Chàng nói thế nào thì là thế đó hả? Vậy xin hỏi Đế quân, Hoàng hậu của chàng đâu? Khi nào phong hậu?” Giọng điệu của Tần Phong Hi cũng trở nên lạnh lùng. Lệ Tử Mặc hỏi ngược lại: “Nàng muốn chừng nào phong hậu?”
Chuyện này hỏi nàng làm gì? Nàng còn phải suy nghĩ khi nào phong hậu giúp hắn nữa sao? Hay là còn phải tuyển chọn Hoàng hậu giúp hắn? Nàng tức quá hóa cười, không
nhịn được mà véo tai của hắn.
Tân Nghĩa trợn tròn mắt, chết trân tại chỗ. Tiểu Trù bày ra vẻ mặt mặt ngưỡng mộ và kích động dữ dội. Đồ Trí Dũng và những người khác thì đều há hốc mồm vì ngạc nhiên.
Ai đó hãy nói cho họ biết, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Hai người này đang cãi nhau sao? Đúng không? Chẳng phải vừa rồi cả hai còn tình bể bình à? Lúc nãy họ còn thấy công tử nhà mình lộ ra vẻ dịu dàng, yếu mềm hiếm thấy, thế mà bọn họ chưa kịp làm quen với sự yểu điệu đó thì nàng bỗng hóa thân thành tiểu thư cay nghiệt rồi à?
Huống hồ, dù có cãi nhau thì cũng đâu thể như vậy được? Công tử, người vẫn đang ở trên lưng Đế quân kia kìa.
Tần Phong Hi bất chấp tất cả, những lời đã dồn nén bấy lâu nay bỗng tuôn ra ào ào: “Vậy từ nay về sau, ở Phá Vực này chỉ có mỗi ta là phi tần của chàng thôi đúng không? Chàng giỏi chơi chữ thật đấy. Họ Lệ kia, chỉ có một phi tần nhưng sau đó sẽ thêm một Hoàng hậu và vô số mỹ nhân khác nữa phải không? Đừng có dụ dỗ bổn cô nương, bổn cô nương không phải đồ ngu”
Lệ Tử Mặc: “...
“Chàng chưa hề nói với ta thì đã tự ý chiêu cáo thiên hạ. Nếu sau này ta vừa ý người đàn ông khác, muốn gả cho người ta thì phải làm sao?”
“Nàng còn muốn gả cho người đàn ông khác?”
Lần đầu tiên Lệ Tử Mặc tức suýt hộc máu. Lồng ngực bức bối như bị ai đó xé toạc, rồi nhét một đống rác bẩn thỉu vào đó khiến cả khuôn mặt hắn trở nên sầm sì.
Lệ Tử Mặc nghiến răng ken két: “Ai nói với nàng là ta sẽ có thêm một Hoàng hậu và vô số mỹ nhân nữa? Nàng nói cho ta biết là kẻ nào nói với nàng như vậy?” “Không phải vậy hả? Chàng không phong hậu à? Ta nói cho chàng biết, chàng có thể phong người phụ nữ khác làm Hoàng hậu thì ta cũng có thể vừa ý người đàn ông khác. Tần Phong Hi cười khẩy nhưng vẫn cố giữ chút thể diện cho Lệ Tử Mặc. Nàng tiến lại gần hắn, một tay véo tai hắn, thì thầm vào tai hắn với âm lượng chỉ có hai người họ mới nghe thấy: “Hơn nữa chàng có phải xử nam hay không? Bổn cô nương nói cho chàng biết, bổn cô nương không cần kẻ đã từng chơi kỹ nữ, từng tằng tịu với tỳ nữ hay ngủ với ca kỹ đâu”
Lệ Tử Mặc tức giận suýt bùng nổ. Hắn rất muốn vặn ngược tay người phụ nữ này lại, gỡ đầu nàng ra để xem trong đầu nàng chứa những gì. Đáng chết, nàng dám nhắc đến “xử nam” nữa ư.
Nhưng không đợi Lệ Tử Mặc gỡ đầu Tân Phong Hi ra thì bỗng tiếng bước chân vang lên từ đằng xa. Qua âm thanh dồn dập và mạnh mẽ ấy, Lệ Tử Mặc có thể đoán được rằng, có người đã phát hiện ra thi thể của lão tộc trưởng và thiếu tộc trưởng của tộc Người Quỷ.
Lệ Tử Mặc hít sâu một hơi, không hiểu tại sao lúc này mình lãng phí thời gian ở đây để cãi cọ vô nghĩa với nàng làm gì.
Tân Phong Hi cũng nghe thấy tiếng bước chân, nàng giãy giụa trên lưng hắn: “Thả ta xuống dưới.
Hai tay Lệ Tử Mặc nâng mông của Tần Phong Hi lên một chút, phớt lờ lời nói của nàng, quay sang ra lệnh cho Tân Nghĩa và những người khác: “Đi mau.
Tần Phong Hi vỗ vai hắn: “Chàng thả ta xuống!”
“Nếu nàng còn ầm ĩ nữa, bổn Đế quân sẽ bóp chết nàng.” Lệ Tử Mặc lạnh lùng cảnh cáo. Hắn thầm nghĩ, nếu nàng dám yêu người đàn ông khác khác, yêu một người hắn sẽ giết một người, yêu một đám thì hắn sẽ giết hết cả đám.
Ai mà rảnh rỗi đi ầm ĩ với hắn chứ? Kẻ địch đang ở trước mắt, sao Tần Phong Hi có thể ầm ĩ với hắn nữa? Nàng đành tạm gác cuộc cãi cọ vừa rồi của hai người sang một bên, bất đắc dĩ cười bảo: “Có lẽ bây giờ bọn họ không đi được đâu. Tuy Lệ Tử Mặc không nhận ra nhưng nàng thì khác, nàng phát hiện Tân Nghĩa và mọi người đều đã bị hạ cổ, cả Tiểu Trù cũng vậy.
Bằng không tộc Người Quỷ sẽ không để họ ở lại đây mà không phái người canh giữ.
Đúng như dự đoán, Tân Nghĩa cúi gằm mặt xuống rồi đáp: “Cô nương, Đế quân, chúng thuộc hạ đều bị hạ cổ hết rồi”
Cổ, lại là cổ!
Lệ Tử Mặc ghét cay ghét đắng thứ mang tên “cổ” này.
“Thả ta xuống, để ta xem thử thế nào.” Tần Phong Hi vỗ vai hắn.
Trái tim Lệ Tử Mặc bỗng mềm nhũn. Trong mấy tháng qua, hắn thường xuyên hồi tưởng lại những khoảnh khắc hai người ở bên nhau. Trong đó có một điều khiến Lệ Tử Mặc ấn tượng sâu sắc là khi hắn cũng Tần Phong Hi trên lưng, lúc ấy là lần đầu tiên nàng vỗ vai hắn như thế này, cứ như hắn là cỗ xe của nàng vậy.
Lệ Tử Mặc không hiểu tại sao bây giờ mình lại có cảm giác như vậy. Tại sao chỉ một cái vỗ vai của Tân Phong Hi mà trái tim băng giá của hắn lại tan chảy mất rồi?
Đế quân có chỉ số EQ bằng không này không biết rằng đó là vì hắn chưa từng trải nghiệm cảm giác thân mật và thoải mái như vậy với một người phụ nữ nào cả. Tất nhiên hắn cũng chưa từng tỏ vẻ nhiệt tình và thân cận với đàn ông.
Người ta nói rằng con người đều có khát vọng tiếp xúc da thịt, có người thể hiện rất rõ nhưng cũng có người rất khó nhận ra. Hiển nhiên Lệ Tử Mặc thuộc tuýp người có nhu
cầu này. Vì vậy khi người mà hắn thích chạm vào hắn, gần gũi với hắn, hắn sẽ cảm thấy trái tim như nhũn ra, tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều.
Dù bây giờ Lệ Tử Mặc vẫn trưng ra gương mặt lạnh lùng và khó gần, nhưng động tác nhẹ nhàng thả Tân Phong Hi xuống đất khiến Tân Nghĩa thầm cười trộm.
Tần Phong Hi ngoắc tay gọi Tiểu Trù lại. Tiểu Trù chạy tới, ánh mắt sáng rỡ: “Tiểu chủ tử, không ngờ chủ tử cũng biết giải cổ hả?”
“Cái đó còn phải hỏi à?” Tần Phong Hi lườm nàng ấy, nếu không nhờ gặp lão đạo sĩ thì làm sao nàng biết những thứ này? Song lão đạo sĩ không có loại máu không sợ trăm loại độc như nàng, cộng thêm máu từ túi mật của cáo ma, chắc chắn ông ấy sẽ thất bại thảm hại khi thi đấu với nàng. Tần Phong Hi thầm nghĩ, đắc ý không thôi.
Tần Phong Hi nắm lấy cổ tay của Tiểu Trù, tay còn lại chạy dọc theo các huyệt đạo trên lưng nàng ấy, kết ấn, sau đó nhanh chóng ấn vào một huyệt đạo sau lưng nàng ấy. Tiểu Trù cảm thấy lồng ngực ngứa râm ran. Tần Phong Hi lại chuyển sang bên hông nàng ấy, bắt đầu ấn từ bụng lên trên. Tiểu Trù chợt cảm thấy buồn nôn, sau đó “De” một tiếng, phun ra một cổ trùng màu đen.
Nàng ấy nhìn cổ trùng, run rẩy cả người, nghĩ đến cổ trùng đó vừa ở trong cơ thể mình thì sợ hãi không thôi.
Tần Phong Hi tiếp tục dẫn cổ ra ngoài theo quy trình mà nàng vừa làm giúp Tân Nghĩa và những người khác. Lệ Tử Mặc càng nhìn càng tức tối, giải cổ giúp người phụ nữ kia còn tạm chấp nhận được, bây giờ nàng còn chạm vào những tên đàn ông khác nữa cơ!
May mắn là Tần Phong Hi hành động rất nhanh, nàng đã dẫn cổ trùng ra ngoài giúp mọi người trước khi hắn nổi điên.
Lệ Tử Mặc vươn tay ra, ôm chặt nàng vào lòng: “Từ nay về sau ta không cho phép nàng giải cổ trùng cho những người đàn ông khác.
Tần Phong Hi lườm hắn suýt rách cả mắt: “Phương pháp giải cổ này chỉ áp dụng cho loại cổ trùng bình thường, không thể sánh bằng Cổ Vương kinh khủng trong người chàng đâu!”
Dứt lời, nàng ra hiệu mọi người: “Đồ Trí Dũng, các ngươi cùng Tiểu Trù lên sườn núi kia xem có đường nào dẫn ra ngoài không”
“Cô nương, còn người thì sao?”
Tần Phong Hi quay người lại, nhìn về phía cánh cửa mà bọn họ vừa bước vào, khẽ cong môi: “Bổn cô nương muốn đại khai sát giới.
Nghe vậy, không chỉ bọn Tân Nghĩa sững sờ mà cả Lệ Tử Mặc cũng liếc nhìn nàng.
Tân Phong Hi rút roi Thí Hồn ra khỏi thắt lưng, đưa cho Lệ Tử Mặc: “Đế quân, chàng muốn xem ta sử dụng thần binh này không? Đây là roi Thí Hồn
Lệ Tử Mặc nhìn roi trong tay nàng: “Roi này do Tiêu gia chế tạo à?”
“Đúng vậy”
Lúc này đám người kia đã đến gần. Bọn họ mặc áo choàng đen, đội mũ che kín mặt và làn da, xem ra tộc Người Quỷ này rất sợ ánh nắng mặt trời.
Đồ Trí Dũng, Tiểu Trù và những người khác đã trèo lên sườn núi. Tân Nghĩa đứng cạnh Tần Phong Hi, nàng rút Phá Sát ra đưa cho hắn ta: “Nhớ đón tiếp mấy tên này cho tốt, không cần nương tay.
Tân Nghĩa nhận lấy Phá Sát nhưng không kìm được lại nhìn Lệ Tử Mặc. Phá Sát vốn thuộc về Đế quân, ngoài Phá Sát ra, Đế quân chưa từng mang theo vũ khí nào khác. Tần Phong Hi bĩu môi: “Ngươi cứ dùng đi”
của nàng là võ công của Lệ Tử Mặc cao hơn Tân Nghĩa rất nhiều, đôi tay của hắn còn lợi hại hơn cả vũ khí thông thường, còn bội kiếm của Tân Nghĩa đã bị tộc Người Quỷ lấy mất, nếu không có vũ khí thì sẽ rất bất lợi đối với hắn ta.
Nhưng Lệ Tử Mặc nghe vậy thì tức giận hơn, khí thế quanh thân lạnh lẽo hơn nhiều. Người phụ nữ của hắn lại quan tâm đến thị vệ của hắn nhiều hơn hẳn. Nếu có ai hỏi Đế quân đại nhân có vui hay không, hắn muốn nói rằng hắn chỉ muốn bóp cổ người ta cho thỏa giận.
Lúc này, đám tộc Người Quỷ đã bao vây bọn họ.
Có khoảng một trăm người, toàn bộ đều là đàn ông.
Lệ Tử Mặc nhớ lại lời của tên thiếu tộc trưởng mà hắn đã nghe được khi đuổi theo bọn họ, hắn ta nói sẽ ban Tần Phong Hi cho tất cả đàn ông trong tộc chơi đùa, trên gương mặt tuấn tú bỗng như kết thêm một lớp băng lạnh lẽo.
“Là các ngươi đã giết tộc trưởng và thiếu tộc trưởng của bọn ta đúng không?” Đám đông tách ra, một bà lão xuất hiện. Đôi mắt như quỷ quái của bà ta nhìn lom lom vào Lệ Tử Mặc và Tần Phong Hi, thi thoảng trong mắt lóe lên một tia máu đỏ.
“Là bổn Đế quân giết đó, ngươi có ý kiến gì không?”
Lệ Tử Mặc không chờ bọn họ bao vây mình thì đã chậm rãi tiến về phía bọn họ. Mặc dù ánh nắng chiếu rọi lên lưng hắn, nhưng những người trong tộc Người Quỷ lại cảm thấy khí thế lạnh lẽo và áp bức tỏa ra từ hắn còn đáng sợ hơn nhiều so với sát khí mà cả đám bọn họ cùng tỏa ra.
Thậm chí có người không chịu nổi mà lùi lại hai bước.
Tần Phong Hi nhướng mày cười khẽ: “Xem ra, chúng ta có cùng suy nghĩ rồi!”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất