Tộc Người Quỷ, thật ra nàng đã không nhớ rõ lắm về việc tộc Người Quỷ xuất hiện như thế nào, bởi vì lúc lão đạo sĩ giảng giải những thứ này thì nàng vẫn còn nhỏ. Nàng chỉ nhớ kỹ những yếu tố nghe khá mới lạ và khó mà tưởng tượng nổi, ví dụ như lão đạo sĩ nói tộc Người Quỷ giống như một dân tộc bị ông trời nguyền rủa. Bọn họ bẩm sinh đã thiếu máu, mà máu của bọn họ cũng rất kỳ quái, nên khiến cho màu da của bọn họ xám trắng như ma quỷ, hơn nữa họ cũng không thể tiếp xúc với ánh nắng trực tiếp.
Không thể tiếp xúc với ánh nắng trực tiếp thì đương nhiên phải tìm địa phương nào tối tăm âm u nhất để sinh sống. Nàng nghe nói tộc Người Quỷ sống trên ngọn núi nơi từng có hố chôn vạn người do một tên bạo quân cuồng giết chóc tạo ra. Hố chôn vạn người, có chỗ còn chưa chôn cẩn thận, đi vài bước có khả năng sẽ bị trượt chân vì một cánh tay người chết lộ ra ngoài đất. Hoặc đi vài bước có khả năng sẽ đá phải đầu lâu người chết.
Sống lâu ngày ở nơi như vậy, tâm lý con người cũng bị bóp méo, vì vậy, thứ mà tộc Người Quỷ không e ngại nhất chính là người chết. Trong tộc bọn họ, ngay cả đứa trẻ ba tuổi cũng sẽ không sợ các loại thi thể với vẻ mặt nhăn nhó, dữ tợn, kinh khủng...
Có thể nói bọn họ không có gì khác để chơi đùa, còn thế giới con người bình thường thì lại sợ hãi và bài xích bọn họ, vì vậy họ hầu như không giao du với người ngoài. Thế là họ chơi tới chơi lui cũng chẳng có thứ gì vui, đành phải đùa người chết, chơi thi thể.
Hiện giờ nhớ lại, Tần Phong Hi nghĩ buổi tế tự đêm qua cũng là một cách chơi thi thể mà họ diễn biến ra.
Về phần luyện dầu xác thì có lẽ ban đầu bọn họ vốn dĩ không làm ra được, chẳng qua là chứng kiến có người dùng thi thể luyện chế được dầu nên họ cũng học theo cách này, tiếp tục lưu truyền cho đời sau. Hoặc là bọn họ tìm được cách dùng dầu xác. Đừng nói là họ lấy nó làm mỹ phẩm dưỡng da nhé?
Dù sao thì tộc Người Quỷ muốn làm thế nào cũng chẳng liên quan gì đến nàng, nhưng bọn họ không nên nghe lời Nạp Lan Mộng Như rồi định xuống tay với nàng. Mà xuống tay với nàng đã đành, họ lại còn ra tay với cả người bên cạnh nàng nữa!
Vậy nên không phải nhóm Trần Thập đem đến phiền phức cho nàng, mà là nàng mang tới kiếp nạn cho bọn họ. Đương nhiên Tần Phong Hi sẽ không quá chú tâm vào phương diện nhỏ nhặt này, bọn họ đã là đồng bạn của nàng. Cho dù nàng vì bọn họ mà chọc tới phiền phức rồi gặp phải nguy hiểm, thì cũng không ai cần phải phàn nàn hay tự trách, cùng nhau vượt qua là được!
Về phần Nạp Lan Mộng Như, Tần Phong Hi lại âm thầm ghi sổ nàng ta một lần nữa. Nàng không ngờ một người phụ nữ ban đầu không thù không oán lại có thể đối xử hung ác
với người khác đến vậy.
Số lượng phụ nữ trong tộc Người Quỷ rất ít, thêm vào đó họ đều mang thể chất âm hàn nên rất khó sinh đẻ, cả nam lẫn nữ đều khó. Cho nên bình thường trong tộc mấy người đàn ông sẽ dùng chung một người phụ nữ. Bọn họ sẽ liên tục làm chuyện đó, hi vọng nếu số lần nhiều hơn thì cơ hội mang thai cũng tăng lên hơn chút.
Thế nhưng rất nhiều người phụ nữ mang thể chất âm hàn không chịu được khổ cực như vậy, vì vậy bọn họ đều mắc rất nhiều bệnh, có vài người không ngừng mang thai rồi lại không ngừng sảy mất, việc ấy tái diễn liên tục. Nếu có ai sinh con được thì nàng ta chắc chắn sẽ phải ngủ với đàn ông của cả tộc, gã đàn ông nào cũng hi vọng nàng ta có thể sinh ra con của mình.
Xét theo một góc độ nào đó thì tộc Người Quỷ cũng rất đáng thương. Nhưng cũng có một câu nói rằng người đáng thương tất có chỗ đáng hận. Họ không tìm kiếm biện pháp theo phương diện khác mà lại đối xử với phụ nữ như vậy, dáng vẻ tàn sát vô tội ấy vừa đáng thương lại vừa đáng chết.
Trong Thần Ma cốc, Nạp Lan Mộng Như muốn khiến nàng trở thành cốt binh của Âm Nguyệt giáo chủ.
Bây giờ nàng ta lại muốn biến nàng trở thành cỗ máy phục vụ tất cả đám đàn ông trong tộc Người Quỷ, lần sau lại thâm độc hơn lần trước.
Vậy nàng có nên suy nghĩ lại xem khi Nạp Lan Mộng Như rơi vào trong tay mình, nàng sẽ tra tấn nàng ta như thế nào không?
“Phụ thân, nếu đi thì cùng đi, hãy dẫn theo cô gái Tần Phong Hi kia. Nghe Thánh nữ của Vấn Thiên Sơn nói nàng ta là danh y, hơn nữa cơ thể vô cùng tốt, chắc là đẻ được đấy. Lão tộc trưởng nói: “Ừ, có thể đẻ là tốt nhất.
Tần Phong Hi tức giận. Đẻ, đẻ đẻ cái gì! Đẻ con m* nhà ông chứ đẻ!
Hừ, trước tiên nàng sẽ giết chết tộc trưởng và thiếu tộc trưởng của tộc Người Quỷ này rồi tính tiếp.
Trong cơn tức giận, Tần Phong Hi nào có thể nhịn được nữa, thêm vào đó nàng cũng không cảm nhận được hơi thở của những người khác ở bên kia. Nếu chỉ có hai cha con này thì tốt quá, nàng sẽ diệt trừ hai người này trước tiên!
Tần Phong Hi rút roi Thí Hồn ra, đang định di chuyển ra đằng sau thì đối diện chợt có một người phụ nữ bưng hoa quả đến. Vừa trông thấy người phụ nữ kia, nàng lập tức dừng bước lại.
“Tiểu Trù?”
Tiểu Trù đang hơi cúi đầu vừa nghe được giọng nói của Tần Phong Hi bèn ngẩng phắt đầu lên, vành mắt vốn đã sưng đỏ lập tức càng đỏ hơn.
“Tiểu chủ tử!”
Nghe được âm lượng vút cao của nàng ấy, Tân Phong Hi không nhịn được đảo mắt, 35 tuổi đầu rồi đấy? Nàng ấy sống bao nhiêu năm trời đều uổng phí rồi phải không? Trong tình huống này mà còn gọi lớn tiếng như vậy, muốn dẫn dắt hết mọi người tới đây hả?
Quả nhiên đằng sau bức tường không còn âm thanh nào nữa.
Tân Phong Hi lách mình tiến đến rồi giằng lấy khay hoa quả trên tay nàng ấy.
Nàng đói, đói chết đi được, muốn đánh nhau cũng phải ăn lót dạ trước một chút đã.
“U U, mau ăn đi. Nàng vừa nhét hoa quả vào miệng vừa không quên chăm sóc UU.
Thực ra U U không cần Tần Phong Hi gọi thì cũng đã ôm hoa quả gặm rồi.
Tiểu Trù há to miệng, khó tin nhìn nàng.
Không, không phải thế, lúc này đáng nhẽ phải diễn ra màn chủ tớ ôm đầu khóc rống biểu đạt nỗi vui mừng khi gặp lại nhau chứ? Hoặc chí ít họ cũng nên tranh thủ thời gian kéo nhau chạy trốn mới đúng?
“Tiểu chủ tử.”
Tần Phong Hi “ừ” một tiếng rồi ném hột đi, lấy thêm một quả gặm tiếp.
“Tiểu chủ tử.” Giọng nói của Tiểu Trù đề cao thêm chút.
“Chờ ta ăn xong rồi nói sau.” Tần Phong Hi tiếp tục gặm, U U tiếp tục gặm. Trời đất bao la, lúc này dù Hoàng đế có to thì cũng không to bằng cái bụng đói. Tuy chỉ là hoa quả nhưng được cái có thịt quả và nước, đói chết mất, khát chết mất thôi.
Cuối cùng Tiểu Trù cũng không nhịn được lớn tiếng kêu: “Tiểu chủ tử, bọn họ ra rồi!”
Giọng nói của tên thiếu tộc trưởng vang lên ngay đằng trước: “Không ngờ lại là một cô gái xinh đẹp đến vậy”
“Bổn cô nương có đẹp hay không thì liên quan gì đến mấy đồng tiền nhà ngươi?” Tần Phong Hi nuốt thịt quả trong miệng xuống bụng rồi giương mắt liếc xéo hai người đàn ông trước mặt.
Người già hơn trông giống hệt những lão già nàng trông thấy lúc trước, gầy đến mức da bọc xương, sắc mặt xanh xám. Có lẽ người của tộc Người Quỷ càng già sẽ càng gầy còm, không ai là ngoại lệ.
Người trẻ tuổi hơn thật ra cũng không quá trẻ, nhìn đã gần 40. Nhưng vì dáng vẻ của hắn ta trông vẫn như thường, chẳng qua sắc mặt trắng hơn người bình thường một chút, cho nên trong tộc Người Quỷ này hắn ta có thể coi như mỹ nam nhỉ?
Vừa rồi Tân Phong Hi cố ý ăn hoa quả đương nhiên không phải vì nàng mạo hiểm làm liều, mà là nàng không muốn chạy nữa. Vốn dĩ trước khi nhìn thấy Tiểu Trù, mục đích của nàng đã là giết hai người kia.
Câu nói vừa rồi của Tần Phong Hi chặn họng khiến cho khuôn mặt vốn trắng bệch như tờ giấy của tên thiếu tộc trưởng kia nổi lên chút lửa giận, hơi ửng đỏ. Hắn ta hiểu được đại khái ý nghĩa của câu mấy đồng tiền, mấy văn tiền?
Nhưng hắn ta thật sự chưa từng gặp ai dám nói chuyện với mình như vậy. Bọn họ đến Vấn Thiên Sơn, ngay cả trưởng lão của Vấn Thiên Sơn cũng sẽ e ngại đôi phần với họ. Đương nhiên hắn ta hiểu rõ e ngại ở đây là về phương diện kia, thế nhưng Tần Phong Hi chỉ là một người phụ nữ không quyền không thể, dám nói chuyện với hắn ta như vậy thì đúng là điếc không sợ súng.
“Sao lại không liên quan đến ta? Ngươi sắp làm nô thê của ta, nếu dáng dấp đẹp mắt chút thì ta còn có thể yêu thương ngươi thêm vài phần, chờ đến khi ngươi sinh con thì mới thưởng ngươi cho tộc nhân khác. Thiếu tộc trưởng tộc Người Quỷ âm trầm nói: “Nếu dung mạo ngươi không dễ coi lại không nghe lời thì mỗi lần chơi ngươi xong, ta sẽ thưởng ngươi cho tất cả tộc nhân chơi..”
“Người phụ nữ của bổn Đế quân mà ngươi cũng dám động vào à.
Giọng nói lạnh lùng đến mức khiến lòng người phát lạnh đột ngột ngắt lời hắn ta. Trong phút chốc, bầu không khí nơi đây dường như tức khắc hạ nhiệt độ xuống đáng kể, khiến người ta hít thở cũng khó khăn. Tiểu Trù mềm nhũn cả hai chân, phịch một tiếng ngồi sụp xuống đất rồi kinh hãi ngẩng lên nhìn người đến.
Tần Phong Hi chỉ nghe tiếng nói đã ngẩn người. Nàng ngơ ngác nhìn người nào đó phi thân mà đến. Đối phương không nhìn nàng mà chỉ vươn tay ra, nhanh như chớp đè chặt yết hầu của thiếu tộc trưởng tộc Người Quỷ. Năm ngón tay kia toát ra cảm giác sức mạnh tràn trề, gần như khiến người ta nghĩ rằng chỉ cần dùng bàn tay này là hắn có thể bóp nát tất cả mọi thứ.
Có lẽ từ trước đến nay khuôn mặt thiếu tộc trưởng tộc Người Quỷ có huyết sắc nhất chính là giờ khắc này. Tròng mắt của hắn ta lồi ra, có điều lại phát hiện mình không có bất kỳ năng lực gì để phản kháng.
Tộc trưởng tộc Người Quỷ cấp tốc rút trường kiếm ra: “Ngươi dám giết con ta, ngươi...
Một tiếng “răng rắc” cắt ngang lời ông ta.
Cổ họng của gã thiếu tộc trưởng bị bóp nát, đầu hắn ta lập tức mềm nhũn rồi nghiêng sang một bên, ngả lên vai.
Tần Phong Hi: “
Tiểu Trù: “.”
Tộc trưởng tộc Người Quỷ trợn sắp rách cả mí mắt ra.
Nhưng Lệ Tử Mặc không buông tay luôn mà còn nhấc thi thể thiếu tộc trưởng lên rồi quăng mạnh về phía ông ta. Tộc trưởng vội vàng thu trường kiếm đang hướng ra ngoài về, không đành lòng để kiếm đâm vào người con trai mình. Có điều chiêu của Lệ Tử Mặc là quật mạnh cả cái xác của con trai tộc trưởng về phía đầu ông ta.
“Bịch”
Tộc trưởng tộc Người Quỷ bị đánh nằm rạp trên mặt đất.
Tần Phong Hi tặc lưỡi một tiếng, có khi nào ông ta bị chấn thương sọ não luôn không nhỉ?
Lệ Tử Mặc tiện tay ném xác chết đi sau đó lập tức nhặt trường kiếm của tộc trưởng lên và chém về phía trước. Trường kiếm cắm thẳng xuống, hắn lại giơ tay vỗ lên chuỗi kiếm, thanh kiếm lập tức đâm xuyên qua trái tim của tộc trưởng.
Trận chiến kết thúc.
Không, không thể gọi là trận chiến được, đây chỉ là đơn phương hành hạ đến chết.
Thời gian chưa đầy 30 giây, những người khác còn chưa thể hoàn hồn lại, Tần Phong Hi cũng chẳng có cơ hội mà ra tay.
Tân Phong Hi chẳng hiểu tại sao trong lòng mình đột nhiên cảm thấy nao nao. Ừm, muốn chạy quá, nàng muốn chạy thì phải làm sao đây? Ai mà ngờ Lệ Tử Mặc lại đuổi tới tận Bắc Thương Quốc cơ chứ? Thậm chí hắn còn tới thành Nặc Lạp và xuất hiện ở chỗ này.
Nhưng ngẫm lại một chút, nàng lại đứng thẳng lưng lên. Chạy cái gì mà chạy? Nàng có gì đâu mà chột dạ? Nàng không thiếu nợ hắn gì cả, còn tặng thêm rất nhiều ấy chứ. Lệ Tử Mặc xoay người lại, đôi mắt tĩnh mịch chăm chú khóa lại nàng, hắn chậm rãi bước về phía Tân Phong Hi
Một bước, hai bước.
Thịch, thịch, thịch.
Tần Phong Hi định ôm chặt Tử Vân hồ, như thể có đồ vật gì chặn trước mặt thì nàng sẽ tự tại hơn chút. Có điều bấy giờ nàng mới phát hiện Tử Vân hồ đã nhảy sang lòng Tiểu Trù, còn Tiểu Trù thì đã lùi đến góc xó xỉnh không thể lùi thêm được nữa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất