Người bên ngoài phế tích rối tung. 

Có người nói: “Điên rồi, đám người này điên rồi! 

Còn không điên sao? Rõ ràng vừa mới có một người chạy ra trong tình trạng khủng khiếp như vậy, câu cuối cùng mà người kia nói là gì? 

Đừng nấu ta. 

Chỗ đó là địa ngục à? Có chảo dầu dùng để chiên người? 

Mặc kệ như thế nào, từ ba chữ này có thể nghe ra bên trong có thứ rất khủng khiếp, chắc chắn vô cùng nguy hiểm. 

Bọn họ phải tính tới tính lui, hoặc là xem có thể mang thêm vũ khí vân vân đi vào hay không, còn có người định kết bạn cùng nhau đi vào, nhiều người nhiều sức, cùng lắm đến lúc đó chia đều phần thưởng! 

Không ngờ trong tình hình như thế vẫn có người muốn đi vào trong. 

Binh lính ngăn cản: “Trời sáng mới có thể vào!” 

“Cút ngay!” 

Nguyệt Vệ chưởng binh sĩ ngăn cản rồi bay vào trong. Hắn ta không thể chậm trễ, nếu như không đuổi kịp Đế quân thì sẽ lớn chuyện. 

“Các ngươi là ai? Vẫn muốn xông vào có phải không?” Binh lính còn lại thấy không ngăn được Nguyệt, cũng không dám đuổi theo vào nên quay sang ngăn cản đám người Đỗ Văn Hội. 

Đỗ Văn Hội đá người kia, rống lên: “Đi mau!” 

Nhất định phải nhanh chân lên. Đế phi không cho bọn họ đi cùng nhưng bây giờ không biết tình hình bên trong thế nào, nếu xảy ra chuyện thì hắn ta không thoát khỏi trách nhiệm. Huống chi bây giờ Đế quân và Nguyệt Vệ đại nhân đều đã đi vào, bọn họ còn lý do gì canh giữ bên ngoài nữa? 

Mười người kéo nhau vào theo Đỗ Văn Hội. 

Ai cản giết kẻ đó. 

Binh lính thấy đám người khí thế hừng hực cuối cùng dứt khoát tránh ra. 

“Tránh ra, để họ đi! Bước vào cánh cửa này sống chết do trời. Xảy ra chuyện gì chớ trách bọn ta. Một tướng lĩnh gân cổ gào lên. 

Đỗ Văn Hội chỉ xem như không nghe thấy dẫn theo mười thuộc hạ đuổi theo Nguyệt Vệ bằng tốc độ nhanh nhất. 

Trời sắp sáng, Trần Thập không biết đêm qua mình trải qua thế nào, hắn ta đứng suốt một đêm nhìn rãnh sâu kia không nhúc nhích, toàn thân đã lạnh như trụ băng. 

Nhưng hắn ta sợ mình bỏ đi hoặc quay lưng lại sẽ bỏ lỡ Tần Phong Hi bay lên. Hắn ta muốn xem nên cứ nhìn chằm chằm như vậy. 

“Trần Thập” 

Trần Thập run lên, không dám tin mình nghe thấy giọng của ai? 

Hắn ta cứng xoay lại suýt chút nữa đã ngã xuống đất, mấy ngày không ăn cơm, hôm qua lại trải qua thay đổi cảm xúc xoành xoạch như vậy, cộng thêm đứng suốt đêm khiến cơ thể Trần Thập đã đến cực hạn, chỉ chống đỡ bằng ý chí. 

Một cánh tay rắn chắc đỡ được hắn ta. 

“Đế quân!” 

Lúc Trần Thập nhìn thấy người đáng lẽ không nên xuất hiện ở đây suýt chút nữa đã khóc rống lên. Không kịp nói gì khác chỉ biết chỉ xuống rãnh sâu, nôn nóng nói: “Cô nương đi xuống đó!” 

Giây phút đó Trần Thập không nghĩ đến an nguy của Lệ Tử Mặc mà chỉ nghĩ đến Tần Phong Hi, Đế quân đã đến thì phải nhanh chóng nghĩ cách, nhanh chóng nghĩ cách cứu nàng! 

Nhưng mà hắn ta không ngờ Lệ Tử Mặc vừa nghe mình nói như vậy đã buông tay bước về phía rãnh sâu kia. Sương mù đen quay cuồng giống như đang nói với mỗi người nhìn thấy nó nơi này là địa ngục, có đến mà không có về. 

Lạnh lẽo thấu xương, là tử khí. 

Lệ Tử Mặc chỉ nhìn thoáng qua sau đó nhảy xuống. 

“Đế quân!” 

Trần Thập hoảng sợ nhào tới, nhưng đã không còn nhìn thấy bóng dáng Lệ Tử Mặc. 

Hắn ta không nghĩ đến an nguy của Lệ Tử Mặc nhưng cũng không ngờ hắn không hề do dự nhảy xuống! 

Phía sau truyền đến tiếng Nguyệt gọi ầm ĩ, nhanh chóng đuổi theo thì bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng sợ, đến khi nhìn thấy Trần Thập đang quỳ dưới đất vội vàng hỏi: “Trần Thập, ngươi có nhìn thấy Đế quân không?” 

Trần Thập ở đây, tất nhiên Tần Phong Hi cũng ở đây nhưng bây giờ không thấy ai cả, chẳng lẽ... 

Nguyệt hoảng sợ nhìn sương đen quay cuồng như cơn sóng, sắc mặt tái nhợt. 

Chẳng lẽ Đế quân.... 

Trần Thập thở phào nhẹ nhõm, chỉ phía trước nói: “Cô nương ở dưới, Đế quân xuống cứu cô nương rồi. Đúng vậy, có Đế quân đi xuống xác suất cô nương thoát khỏi nguy hiểm cao hơn nhiều? 

Bây giờ hắn ta không nghĩ đến những người khác, tuy rằng rất có thể Tân Nghĩa đã chết khiến lòng hắn ta đau nhói nhưng hắn ta tin Tân Nghĩa dưới suối vàng có linh chắc chắn cũng sẽ hy vọng cô nương bình an vô sự. 

Nguyệt hít ngược một hơi lạnh: “Vì sao ngươi không ngăn cản Đế quân?” 

Trần Thập ngẩng đầu: “Vì sao ta phải ngăn cản Đế quân?” Trước kia ở Phá Vực, vốn dĩ trước mặt Nguyệt Vệ cũng phải xưng là thuộc hạ, nhưng bây giờ hắn ta không còn là thị vệ của Phá Vực nữa, hắn ta không phải thuộc hạ của Nguyệt Vệ, chủ nhân của hắn ta là Tần Phong Hi, cho nên không tự xưng là thuộc hạ trước mặt Nguyệt. 

Nguyệt tức giận nói: “Ngươi không biết nơi này nguy hiểm thế nào ư?” 

“Ta biết!” Trần Thập cũng lớn tiếng nói: “Ta biết! Nhưng Đế quân xuống là để cứu cô nương!” 

Chỉ cần là đi xuống cứu cô nương thì không ai có thể ngăn cản. 

Nguyệt không thể tin nổi nhìn Trần Thập, lúc này mới phát hiện đối phương đã thay đổi: “Nếu như Đế quân gặp nạn thì sao?” 

Trần Thập trả lời: “Phía dưới nguy hiểm hơn nữa cũng phải cứu cô nương! Cô nương một lòng vì Đế quân, Đế quân mạo hiểm xuống cứu nàng thì sao chứ?” 

“Trần Thập, ngươi thật sự xem mình chỉ là người của Tần Phong Hi? Ngươi đã quên lòng trung thành với Đế quân?” 

“Ta không quên! Nhưng bây giờ ta chỉ là thị vệ của cô nương. Trong lòng ta, cô nương quan trọng nhất. Dù là Đế quân cũng phải đứng sang một bên. 

Trần Thập chém đinh chặt sắt. 

Nguyệt khiếp sợ, hoàn toàn không ngờ bây giờ Trần Thập biến thành như vậy. Lúc trước, Trần Thập, Tân Nghĩa đi theo Đế quân chinh chiến, xông vào hoang nguyên Phá Vực, đánh chiếm thành Phá Vực, mở rộng giang sơn. Bọn họ là thị vệ trung thành và dũng mãnh nhất bên cạnh Đế quân, trong lòng chỉ có Đế quân. 

Nhưng chỉ mới mấy tháng ngắn ngủn, lòng Trần Thập đã nghiêng về Tân Phong Hi, Nguyệt nhìn thấy ngọn lửa thiêu đốt trong mắt Trần Thập. Đó là một mực hướng về Tần Phong Hi. Tân Phong Hi chính là ngọn lửa trong đôi mắt hắn ta. 

Rốt cuộc Tần Phong Hi đã làm gì mà có thể thu phục Trần Thập như vậy? Rốt cuộc Tần Phong Hi đã làm gì mà khiến người trầm lắng nhưng thông minh cẩn thận như Trần Thập trở nên máu lửa như vậy? 

“Đế quân, Đế phi, chúng ta đều phải cứu, ngươi mau nói tình hình cho ra biết. Nguyệt thỏa hiệp, trên thực tế hắn ta cũng muốn cứu Tần Phong Hi, khác ở chỗ trong lòng hắn ta Đế quân quan trọng nhất. 

Tần Phong Hi thở phào, bỗng thấy bực bội. 

Qua một đêm rồi mà nàng vẫn chưa tìm được đám người Tân Nghĩa, ngược lại tìm thấy rất nhiều thi thể. Có vẻ là những người từ bên ngoài đi vào, nàng không biết vì sao bọn họ chết ở đây nhưng có lẽ là do ngã chết, thi thể nát bét. 

Nàng không biết cánh cửa mà mình vào lúc đầu là do bà lão kia cố ý mở ra. Những bộ quần áo rách rưới đó cũng là do bà ta cố ý treo lên. Mục đích chính là muốn dẫn nàng đến nơi làm dầu xác, bà ta cho rằng Tần Phong Hi không thể thoát ra khỏi đó, định nhốt nàng ở đó mấy ngày đói đến bán sống bán chết sau đó nhẹ nhàng đi vào kéo ra là được, dù sao bà ta vẫn còn chuyện quan trọng chưa làm. 

Sau khi nàng vào cánh cửa kia đã bị niêm phong. Bọn họ mở ra cánh cửa khác, có thể dẫn người ngoài vào, bọn họ có người canh giữ ở các nơi, săn giết những người muốn xông vào, sau khi giết sẽ có người vận chuyển đến đầu bên kia rãnh sâu trực tiếp ném thi thể xuống. 

Nơi này lớn hơn Tần Phong Hi nghĩ, rất nhiều đường lòng vòng, nàng đi đến nửa đêm mới tìm được một hang đá có thể yên tâm nghỉ ngơi, nằm bên trong nghỉ một canh giờ. 

Có một chuyện đáng ăn mừng chính là bởi vì không gian nơi này khá lớn nên tử khí lan đến đây rất loãng, nếu bọn Tân Nghĩa bị đưa đến phía sau này có lẽ không sao. Chỉ hy vọng bọn họ không gặp phải tên biến thái nào. 

Tần Phong Hi cảm thấy mình đói đến sắp ngất xỉu, thuốc viên đã cho Tử Vân hồ ăn hơn phân nửa, nàng cũng ăn một ít, nếu còn không tìm thấy thức ăn có lẽ sẽ phải cùng nhau chết đói ở đây. 

Chỉ luyện võ công có nội lực chung quy không thể tích cốc, không cần ăn uống như người tu tiên trong truyền thuyết. 

Lúc nàng sắp ra khỏi hang động thì bỗng nghe thấy tiếng nói chuyện từ bên kia vách đá. Nàng lập tức dừng lại, kề tai lên vách đá lắng nghe. 

“Cha, không biết ai tung tin ở đây có quả Thốn U, bây giờ bên ngoài có rất nhiều người bao vây nơi này, ngày nào cũng có người vào, chúng ta giết hết cũng không phải cách. Mỗt lần có mười lăm người vào còn có thể giết được, nếu như cùng kéo vào thì sao?” 

Tần Phong Hi nghe đến đó rất đỗi ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên trong mấy ngày qua nàng nghe thấy tin tức bên ngoài. 

Chẳng lẽ bây giờ bên ngoài phế tích có rất nhiều người đến tìm quả Thốn U? Quả Thốn U, quả Thốn U, sao nghe quen thế nhỉ? 

Đột nhiên, trong đầu Tần Phong Hi chợt lóe, nàng vui mừng khôn xiết. 

Quả Thốn U, một trong những thuốc dẫn của Lệ Tử Mặc! 

Trời ạ, kiếp trước nàng thiếu nợ Lệ Tử Mặc đúng không? Nghe đến quả Thốn U mà nàng không tìm liệu có cam tâm? 

Tân Phong Hi bình tĩnh lại, tiếp tục thu liễm hơi thở lắng nghe. 

Dường như vấn đề này quả thật làm khó người khác, một lúc lâu sau mới có một giọng nói già nua trả lời: “Nếu đến cuối cùng không còn cách nào khác thì chúng ta chỉ đành bỏ chỗ này, tìm nơi khác định cư.” 

“Con không muốn đi!” Người trẻ tuổi lớn tiếng nói, ẩn chứa không cam lòng và tức giận: “Chúng ta cũng đâu muốn như vậy, trời biết vì sao chúng ta trở nên người không ra 

người, ma không ra ma như thế này? Năm đó bị phát hiện bị ép rời khỏi thôn trong núi đã sinh sống đời đời, khó khăn lắm mới tìm được một chỗ thích hợp bây giờ lại phải dọn đi, có thể dọn đi đâu đây?” 

“Cũng là chuyện bất đắc dĩ thôi không phải sao? Chuyện của chúng ta ngay cả Vấn Thiên Sơn cũng không giúp được, năm đó vì cứu mạng con mà còn thiếu Vấn Thiên Sơn một ân tình, bây giờ thánh nữ hứa hẹn nếu như nàng ta đạt thành tâm nguyện thì sau này sẽ dốc hết sức lực tìm kiếm cách chữa trị cho tộc Người Quỷ chúng ta. 

Cho nên con trai à, phải mau chóng tìm được Tần Phong Hi, thưởng nàng cho tộc nhân trẻ trung khỏe mạnh, hoàn thành nghi thức trước, sau đó các ngươi nhanh chóng dẫn người chạy tới cửa ra bí mật. Nếu người bên ngoài tràn vào thì các ngươi phải lập tức đi ngay” 

Tần Phong Hi nghe vậy chấn động. 

Tộc Người Quỷ! 

Sao nàng lại quên mất chuyện này. Khi còn nhỏ lão đạo sĩ từng kể với nàng! 

Nhưng mà nhớ ra chuyện tộc Người Quỷ cũng không khiếp sợ bằng khi nghe thấy Nạp Lan Mộng Như muốn mượn tay tộc Người Quỷ hại nàng. 

eyJpdiI6Imx4bTh5M1B1YlB4WjNhcWhEVkMwYWc9PSIsInZhbHVlIjoiNUdHVGxJU1wvZHdTT3kzOG4rODhPZFpsUURmSXppOXRLXC84ZXNvaWN4VzVTUE51ZkdReHErNlYwMDZ4Z1FtYkd2MVJ1MFA0aktHNTh5Q2NNTUhHcUxvaCtpQWRRbHlLWlwvREZRQVRcL1J4ek5BdlkzMEpDXC9pNmpObHNaZTdlaE5hWjVSM3lDZzZuZ1ZxZHVXTU1Nc2VcL21CYXZaVFY0d3lNZHh3ZHQ0XC9IUlArRU9wK0VRMXRVVjhJSTVaelBhWVBSWiIsIm1hYyI6ImY2OTRiMjE2M2FkNTkxODk3YjBmMmJjNWY4NzBhYjA3ZjQ3M2EyZTZmMWViMmVhMmY4ZWMyYTA2OGUzZmYxZWIifQ==
eyJpdiI6ImtCRHd4WTJuMFF3MDJcL25PRktXY0dRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlVzaVVhdDRzMlwvanFBMXJDSmhUUFhQekVFZlZNVTN3Yk5yQUpIY0pvSER4VHEzdGFoWERWMW9HQUcrYmJaak9HYjRvaFFzRE9KR3psbEdtUlwvcjNFV0dcL0w0bzA4bUp1aVFCOURlK2VlUXVzPSIsIm1hYyI6Ijg3YTg2ZDMxYTVlZWI5NDcyNTYyMzA1ZTBlZGI3MDhjYWMxNWM4MmNiMmIzNWEzMjFiMTliNGRhNTIyOWFiOTAifQ==

Thì ra, tất cả mọi chuyện là ý của Nạp Lan Mộng Như. Nạp Lan Mộng Như muốn nàng trở thành công cụ sinh sản của tộc Người Quỷ

Advertisement
x